Bệnh kiều nam chủ thực sự có bệnh, nữ chủ ghét bỏ để cho ta tới ! - Chương 301: Một Xác Hai Mạng, Bà Đoán Xem Tôi Có Dám Không?

Cập nhật lúc: 2026-03-09 06:00:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vườn hoa nhà họ Nam đủ rộng và , Tô Uyển cố ý chọn một chiếc xích đu khuất nhất, định bụng sẽ đ.á.n.h chén sạch chỗ đồ ngọt mà Hạ Lẫm mang tới.

Không ngờ, Khang Hải Vân tìm đến.

"Cô tên là Tô Uyển?"

Vác cái bụng bầu lớn, Khang Hải Vân Tô Uyển với ánh mắt đầy khinh miệt.

" ..." Giọng điệu Khang Hải Vân khựng , cao ngạo : "Cô là cháu gái chiến hữu của lão gia t.ử?"

Kẻ đến thiện cảm.

Tô Uyển chậm rãi dừng động tác ăn uống, đôi mắt chớp chằm chằm Khang Hải Vân mặt.

Nhìn đống đồ ngọt bày mặt Tô Uyển, Khang Hải Vân càng thêm coi thường.

"Một mà ăn nhiều thế ?"

là phong thái của tầng lớp bình dân, đến từ nơi nghèo nàn hẻo lánh, quả nhiên chỉ thích chiếm chút lợi lộc nhỏ mọn.

"Tô Uyển, thấy cô cùng Cảnh Viêm."

Khang Hải Vân : "Loại như cô..."

"Vốn dĩ cơ hội bước chân nhà họ Nam ."

Lời đầy ẩn ý, Khang Hải Vân cho rằng Tô Uyển chắc chắn hiểu đang ám chỉ điều gì.

Cúi đầu xuống.

Khang Hải Vân thấy cô gái nhỏ lén lút nhét thêm một miếng bánh kem miệng.

Gương mặt Khang Hải Vân biến sắc.

thẳng thừng hơn: "Tô Uyển, cô nhà họ Nam là vì Cảnh Viêm ?"

"Loại con gái như cô thấy nhiều ... Trông thì vẻ hiền lành vô hại, nhưng thực chất những trò đắn."

Khang Hải Vân mỉa mai: "Dù thì... với hạng như các cô, gả cho Cảnh Viêm chính là con đường tắt nhanh nhất."

Lời lẽ đủ khó .

đối diện với Tô Uyển, nó giống như đ.ấ.m một đống bông mềm mại, chẳng chút phản ứng nào.

Vẫn cứ ăn.

Lại còn ăn ngon lành.

"Tô Uyển!"

"A ——"

"Cảnh Viêm còn trẻ, rõ bộ mặt thật của cô, nhưng thì ngu ."

Khang Hải Vân tự cho là chủ mẫu nhà họ Nam, bà âm hiểm nhắc nhở: "Muốn nhà họ Nam, cô còn bước qua cửa của ."

Hệ thống chỉ cảm thấy Khang Hải Vân đang phát điên.

[Mang t.h.a.i ngốc ba năm, Khang Hải Vân ngốc thành thiểu năng luôn ?]

chủ gia đình thì cũng chẳng đến lượt bà .

Kết hôn lãnh chứng với Nam Tự bao nhiêu năm nay, Khang Hải Vân thậm chí còn chẳng bản lĩnh để bước chân tổ trạch...

lấy tư cách gì mà lên mặt ở đây?

Khang Hải Vân tưởng Tô Uyển là một quả hồng mềm dễ nắn, mắng mỏ xong xuôi đang định kiêu ngạo rời .

"Xì ——"

Khang Hải Vân thấy tiếng giễu cợt của cô gái nhỏ, bà đột ngột đầu .

Vẫn là đôi mắt trong veo đó của Tô Uyển, đôi mắt vốn trông ngây thơ vô tội, giờ phút dường như đang như một trò hề.

"Dì Khang, cháu tò mò dì dùng phận gì để chuyện với cháu thế?"

"Dù thì, cái ngày của Nam Cảnh Viêm, dì cũng từng trải nghiệm qua một ngày nào mà..."

Chưa từng bắt đầu oai chồng .

Mị Ma tự nhiên hiểu rõ tại Khang Hải Vân .

Nhân loại luôn hèn hạ như thế, bắt nạt kẻ yếu, mà đối đãi.

Khang Hải Vân lúc cũng nhờ leo lên giường mới vị trí , bà đương nhiên cảnh giác với bất kỳ ai khả năng đe dọa đến ...

"Cô!"

Khang Hải Vân ngờ tới!

Con bé dám công khai bật ?

Nó còn dám cãi chày cãi cối?

"Cô dám coi thường ?"

Bản ở nhà họ Nam vốn nhiều cảm giác tồn tại, Tô Uyển mỉa mai, Khang Hải Vân càng cảm thấy mất mặt.

"Cô ăn với bề như thế đấy ?"

Trong cơn kích động, Khang Hải Vân giơ tay định giáng một cái tát!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-301-mot-xac-hai-mang-ba-doan-xem-toi-co-dam-khong.html.]

đ.á.n.h Tô Uyển.

Đánh thì đ.á.n.h thôi.

Dù tính thế nào bà cũng là bề , còn đang mang thai...

Khang Hải Vân tin chắc ai dám , cái tát dồn hết sức lực!

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.

Mắt thấy cái tát sắp rơi xuống mặt Tô Uyển, giây cuối cùng.

Khang Hải Vân ngăn .

Là Nam Cảnh Viêm.

"Bà định gì?"

Chàng thiếu niên đầy nộ khí, như một con dã thú đang cuồng nộ, ánh mắt Khang Hải Vân như thể sẵn sàng xé xác bà kế bất cứ lúc nào.

"Cảnh Viêm."

Không ngờ Nam Cảnh Viêm đột ngột xuất hiện, Khang Hải Vân chỉ sững sờ nửa giây nhanh ch.óng lấy tinh thần.

lập tức chuyển sang trạng thái uất ức lóc: "Cảnh Viêm, con ..."

"Con bé gì với dì..."

"Cảnh Viêm, nó chẳng chút tôn trọng nào dành cho dì cả!"

Khang Hải Vân oán trách.

Tiếng thút thít lọt tai Nam Cảnh Viêm đều hóa thành những tạp âm ồn ào nhất.

Hắn chằm chằm Khang Hải Vân, lạnh lùng hỏi: "Bà tôn trọng kiểu gì?"

"Bà nghĩ... ở chỗ , bà là cái thá gì?"

Giọng thiếu niên khàn khàn, tầm mắt cuối cùng dừng bụng Khang Hải Vân.

"Bảy tháng mới dám thông báo cho nhà họ Nam..."

"Khang Hải Vân, bà vui mừng sớm đấy."

Trước mặt Tô Uyển, Nam Cảnh Viêm bao giờ lộ một mặt như thế .

Lệ khí mãnh liệt bùng phát, lúc giống như ác quỷ địa ngục, sẵn sàng kéo Khang Hải Vân cùng cái t.h.a.i trong bụng...

Cùng xuống địa ngục!

Nam Cảnh Viêm thong thả , lời lẽ đầy đe dọa: "Một xác hai mạng."

"Khang Hải Vân, bà đoán xem... từng nghĩ tới chuyện đó ?"

Khoảng cách quá gần.

Khang Hải Vân dọa cho c.h.ế.t khiếp!

Sắc mặt nháy mắt trắng bệch.

Thân thể bà lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.

Nam Cảnh Viêm...

Không thể nào!

Hắn dám đến mức đó ?

"Nam Cảnh Viêm!"

"Mày dám!"

Đó là tội hình sự đấy!

Ánh mắt đại thiếu gia sâu thẳm: "Khang Hải Vân, bà vui, cũng sẽ khiến bà vui vẻ ."

Đứng mặt Tô Uyển, Nam Cảnh Viêm giống như một kỵ sĩ trung thành nhất.

Hắn chủ động đưa Tô Uyển phạm vi bảo vệ của , ánh mắt lạnh lẽo: "Còn mau cút?"

Một chữ "Cút" chứa đầy nộ khí, trực tiếp quét thẳng về phía Khang Hải Vân.

"Mày..."

"Mày cứ đợi đấy, chuyện hôm nay tao nhất định sẽ rõ ràng với ba mày."

Vừa , bà lùi phía .

Khang Hải Vân vội vàng rời khỏi đình viện.

"Không chứ?"

Đuổi con ruồi đáng ghét, đại thiếu gia kiểm tra Tô Uyển từ xuống một lượt.

Cũng may là đến kịp lúc.

Cô gái nhỏ chịu thiệt thòi gì.

 

 

Loading...