BỀ TÔI CỦA ÁC NỮ - CHƯƠNG 8

Cập nhật lúc: 2026-01-02 15:25:57
Lượt xem: 1,323

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q99AOgMSx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8:

 

Ta cách ba bước.

 

Chiết Liễu đưa khăn lên, thờ ơ lau đầu ngón tay, giọng điềm nhiên:

 

“Nguyễn Hàm Yên, rốt cuộc gì, mà khiến ngươi hận đến ?”

 

 

Ba năm , khi nàng Triệu phủ, mỗi bước đều rón rén cẩn trọng.

 

Ta thương nàng là cô nhi nơi nương tựa, vải vóc trang sức đều chọn thứ nhất cho nàng.

 

Bánh trái điểm tâm luôn chừa sẵn một phần.

 

Thậm chí bên phía Tạ Kinh Nghiễn, còn nàng che giấu vài phần tâm sự thiếu nữ.

 

Ta tự hỏi lòng từng bạc đãi nàng.

 

đổi , chỉ là dối trá và phản bội.

 

Nghe xong, Nguyễn Hàm Yên bỗng bật thê lương.

 

Tiếng sắc nhọn ch.ói tai, vang vọng trong ngục giam.

 

“Triệu Thanh Vu! Ngươi sinh là đích nữ Triệu gia, còn thì ?!”

 

“Ta chỉ thể ăn nhờ ở đậu, sắc mặt ngươi mà sống!”

 

“Đến cả yêu một , cũng lén lút giấu giếm!”

 

“Ngươi nơi nơi chăm sóc , chẳng qua chỉ để đổi lấy danh tiếng lành hiền lương rộng lượng mà thôi.”

 

“Ngươi càng đối với , thì càng hận ngươi!”

 

Nàng gào thét điên cuồng:

 

“Ta chính là cướp vị hôn phu của ngươi, hủy hoại thanh danh của ngươi, khiến ngươi biến thành ác nữ thiên hạ phỉ nhổ!”

 

“Ta ngươi nếm mùi trắng tay!”

 

Ta lặng lẽ , bất giác bật .

 

Hóa .

 

Tất cả chỉ là đố kỵ ăn sâu trong xương cốt, chống đỡ cho nàng ngần chuyện ác.

 

Ta bộ dạng điên loạn , chỉ cảm thấy hoang đường và buồn .

 

Là nàng chịu nổi việc khác sống .

 

Mượn thế Tĩnh vương cũng , tự mưu tính cũng đều còn quan trọng nữa.

 

Ta đáp án cần.

 

Ta xoay , lười nàng thêm một nào.

 

Sau song sắt, tiếng c.h.ử.i rủa khàn cả giọng vẫn vang lên.

 

Ta bỏ ngoài tai, bước chân nhẹ nhàng, rời khỏi thiên lao.

 

Ngoài cửa, hoàng hôn trầm xuống.

 

Dung Quân, Lục Kiêu, Thẩm Quan Lan sóng vai .

 

Huyền bào, giáp trụ, cẩm sam, ánh chiều tà nổi bật đến mức ch.ói mắt.

 

Thấy , ba đồng loạt bước lên.

 

Dung Quân là đưa tay tiên, nhẹ nhàng phủi bụi bặm vai áo , giọng dịu hẳn xuống:

 

“A Vu, chúng đến đón nàng về nhà.”

 

….

 

Ba tháng đó, kinh thành phong vân biến ảo.

 

Dung Quân mượn án Tĩnh vương mưu nghịch thanh trừng sạch tàn dư trong triều, quyền thế càng thịnh, thế nhưng ngày ngày vẫn chạy đến Triệu phủ.

 

Lục Kiêu dẹp yên phản loạn biên cương.

 

Ngày khải hồi triều, phong Trấn Quốc Đại tướng quân.

 

Hắn phong trần mệt mỏi xông thẳng phủ, nhét một hộp gấm tay .

 

Mở …là một viên minh châu khổng lồ, ánh mặt trời ánh sáng bên trong lưu chuyển như nước.

 

“Đây là đặc sản Tây Vực, tặng nàng.”

 

Vành tai đỏ lên, giọng cố tỏ thô ráp.

 

Sau lưng, binh sĩ cận nâng mấy rương lớn, bên trong chất đầy kỳ trân dị bảo từ khắp nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/be-toi-cua-ac-nu/chuong-8.html.]

 

Thẩm Quan Lan thì từng bước thăng tiến vững vàng, nay là thừa tướng, trở thành thể sánh vai cùng Dung Quân.

 

Ba ăn ý lạ thường.

 

Không bao giờ cùng lúc đến quấy rầy, nhưng sự che chở giấu kín trong từng chi tiết.

 

Dung Quân sẽ sai dọn sạch đường từ .

 

Lục Kiêu thì bố trí ám vệ quanh phủ.

 

Thẩm Quan Lan thì tránh những minh thương ám tiễn triều đình.

 

Chiều hôm , trong lương đình giữa vườn uống .

 

Dung Quân lúc tìm đến, giơ tay chặn chiếc lá hòe đang rơi xuống vai .

 

“Bệ hạ ý chỉ hôn cho nàng.”

 

Giọng bình thản, nhưng đầu ngón tay khẽ siết .

 

Ta ngẩng mắt hỏi:

 

“Ồ? Bệ hạ định chỉ cho ai?”

 

“Đương nhiên là chọn một trong ba chúng .”

 

Giọng Lục Kiêu vang lên từ nguyệt môn.

 

Hắn luyện thương xong, trán còn vương mồ hôi mỏng, thẳng tới bên xuống, cầm luôn chén của uống một .

 

“Ta hồi đáp bệ hạ . Hôn sự của A Vu, đến lượt ngoài xen .”

 

Thẩm Quan Lan theo bước , tay phe phẩy chiếc quạt, nụ ôn hòa:

 

“Ta cũng tâu với bệ hạ , cưỡng cầu vô ích.”

 

Ánh mắt ba đều dừng .

 

Không ép buộc.

 

Chỉ lặng lẽ chờ đợi.

 

Ta đặt chén xuống, dậy bước hành lang.

 

Trong viện, mẫu đơn nở rộ, xuân phong lướt qua, cánh hoa lả tả rơi, vương đầy hương thơm .

 

“Có lúc, cho rằng kết cục của nữ nhân chỉ là tương phu giáo t.ử (thờ chồng dạy con).”

 

Ta đầu họ, mi mày giãn :

 

giờ mới hiểu, thứ thoải mái nhất đời , chính là nắm giữ sinh mệnh của chính .”

 

Ánh mắt Dung Quân sâu thẳm, chậm rãi bước lên:

 

“Nếu nàng cả thiên hạ , cũng thể giành về cho nàng.”

 

Lục Kiêu nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm bên hông:

 

“Ta ca thể hộ nàng một đời bình an, ai dám ức h.i.ế.p.”

 

Thẩm Quan Lan khẽ , chiếc quạt run nhẹ:

 

“Ta mưu tính vạn sự cho nàng, đảm bảo nàng thuận buồm xuôi gió.”

 

Gió xuân cuốn theo hương hoa tràn khắp sân.

 

Ba thoáng sững , , ý tranh giành hơn thua trong trong đáy mắt hóa thành dung túng và chấp nhận.

 

Từ đó về , kinh thành ai ai cũng ác nữ Triệu phủ, lưng chính là Nhiếp chính vương, Trấn Quốc Đại tướng quân, và Thừa tướng ba vị quyền quý bậc nhất.

 

Không còn ai dám bàn tán thị phi về .

 

Đến cả bệ hạ, cũng mặc nhận cục diện hoang đường .

 

Ta thường dẫn ba dạo phố.

 

Dung Quân dắt ngựa cho .

 

Lục Kiêu mở đường phía .

 

Thẩm Quan Lan kể chuyện phố chợ.

 

Người qua đường né tránh, nhịn liếc trộm.

 

Ngày , Triệu Thanh Vu giam cầm trong hôn ước, luôn cẩn trọng từng bước.

 

Còn hiện tại bên cạnh, nắm quyền đời , sớm còn là nữ nhân ngửa mặt sắc mặt khác.

 

Dù là triều cục biến động, giang hồ xa rộng, ba ở bên, đều thể ung dung đối diện.

 

Bởi vì đời tự quyết.

 

Hết

Loading...