Bé con hướng xã hội dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 21: Hàng xóm đòi đổi nhà
Cập nhật lúc: 2026-01-04 12:50:44
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khu tập thể Thanh Sa Đảo xây dựa lưng núi, những dãy nhà cấp bốn vuông vức như bao diêm rải rác dọc theo sườn núi.
Mỗi nhà đều một sân nhỏ chừng hai mét vuông, phía ngoài vây quanh bởi những bức tường đá san hô cao ngang thắt lưng. Nhìn từ xa, cả khu trông như những nghiên mực đặt bàn cờ.
Chỉ riêng căn 7 ở dãy thứ ba là tường rào vẫn còn trống trải.
Nơi địa thế cao, tầm , cửa là thể thấy biển cả bao la, thế nên ít nhòm ngó căn nhà .
Trong đó nhà họ Triệu ở sát vách.
Đứng giữa đám đông, Trương Vân thấy chồng đang lườm nguýt đầy khó chịu thì khẽ giật , nhưng tiếp tục bù lu bù loa: " nhắm căn từ lâu , rau trong vườn cũng là trồng, bộ đội ngầm đồng ý cho , hôm nay gì cũng đổi bằng !"
Cái lý lẽ cùn gì thế ?
Anh lính thông tin tức đến đỏ mặt, run run cầm văn bản phân nhà lý luận: "Đề nghị đồng chí phối hợp cho, đây là nhà do tổ chức phân phối cho đội trưởng Hoắc. Nếu đồng chí ý kiến gì, mời lên phòng hậu cần mà . Người nhà doanh trưởng Hoắc hôm nay đến , tối nay họ dọn ở, xin đừng gây cản trở công việc của chúng ."
Nhắc đến Hoắc Đông Lâm, trong mắt Trương Vân lộ rõ vẻ đố kỵ.
Mối thâm thù của hai nhà kể từ sáu năm .
Hồi Hoắc Đông Lâm mới về quân đoàn 10, vẫn còn là lính trướng chồng Trương Vân là Triệu Vệ Quân.
Ai ngờ phong thủy luân chuyển, Hoắc Đông Lâm lập nhiều chiến công hiển hách, huân chương ngày một nhiều, chức vụ thăng tiến vèo vèo, giờ lên chức doanh trưởng.
Trong khi đó Triệu Vệ Quân bao nhiêu năm vẫn giậm chân tại chỗ, cấp bậc hiện tại còn thấp hơn một bậc.
Giờ đến chuyện nhà cửa cũng lép vế.
Nhà họ Triệu phân căn 8 ở dãy ba, ngay cuối dãy. Cạnh đó là bìa rừng, mùa hè thì rắn rết sâu bọ bò đầy nhà, gian ẩm thấp. Dù sân vườn rộng hơn, trồng nhiều rau hơn nhưng quanh năm ánh nắng mặt trời.
Mấy năm nay con cái thì đông, đẻ tì tì bốn đứa "vịt trời" mới một mụn con trai là Diệu Tổ để nối dõi.
Vừa căn 7 bên cạnh để trống, hướng nắng , tầm thoáng đãng.
Chồng chị tính toán chuyện đổi nhà từ sớm, đơn xin cũng gửi lên .
Nào ngờ, nãy một nhóm lính thông tin xông dọn dẹp, bảo là vợ con Hoắc Đông Lâm đến theo quân, căn 7 dành cho nhà họ Hoắc ở.
Thế thì chịu ?
"Nhà để trống lâu ngày sẽ nhanh hỏng lắm. vất vả dọn dẹp căn suốt năm năm trời, công lao thì cũng khổ lao chứ."
"Giờ Hoắc Đông Lâm đòi nhà , còn lâu nhé!"
"Cậu mà còn nhớ tình nghĩa cũ thì nên điều một chút mà đổi nhà cho chúng ở."
Nghe những lời ngang ngược đó, các lính cảnh vệ dù tính tình đến mấy cũng thấy nóng mắt, cầm chổi với cây lau nhà định xông .
"Ai dám bước chân đây, hôm nay sẽ thắt cổ ở chỗ cho xem!" Trương Vân rút một sợi dây thừng từ lưng, vắt vẻo qua xà cửa.
Rõ ràng là chị sự chuẩn từ .
Dưới đất, bốn đứa con gái lăn lộn gào t.h.ả.m thiết.
Nào là "Hoắc Đông Lâm chiếm nhà của lãnh đạo cũ", "Hoắc Đông Lâm ỷ thế h.i.ế.p , vong ơn bội nghĩa", "Hoắc Đông Lâm bắt nạt gia đình quân nhân"...
Mấy lính thông tin tức đến nổ đom đóm mắt nhưng dám xông nữa.
Người dân xung quanh xem thì lắc đầu ngán ngẩm.
Nhà tuy là của Hoắc Đông Lâm, nhưng con Trương Vân cứ ngày nào cũng quấy nhiễu thế thì đời nào mà ở yên .
"Tiếc con bắt sói", Trương Vân là hạng tàn nhẫn với chính , chị thọc đầu thẳng thòng lọng luôn.
Lính thông tin hoảng hốt, định chạy cứu .
Rắc rắc... rắc rắc...
Tiếng c.ắ.n hạt dưa vang lên đúng lúc.
Hiện trường bỗng trở nên im phăng phắc.
Đến cả Trương Vân cũng khựng , ngước mắt lên .
Không từ lúc nào, khu tập thể xuất hiện một cô gái như tiên giáng trần, bên cạnh là hai đứa nhỏ trông xinh xắn như b.úp bê.
Ba con xổm thành một hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/be-con-huong-xa-hoi-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-21-hang-xom-doi-doi-nha.html.]
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vừa thong thả c.ắ.n hạt dưa ngon lành, dùng ba đôi mắt to tròn giống hệt để hóng chuyện.
Nhiều hình cảnh tượng đó.
Bao gồm cả Chu Trường Quang. Rõ ràng lúc nãy Hoắc Đông Lâm dặn trông chừng ba con xem náo nhiệt thôi, dặn dặn Khương Ninh Ninh đừng hành động thiếu suy nghĩ, để tìm chủ nhiệm hậu cần đến giải quyết.
Nếu Hoắc Đông Lâm ba con "khiêm tốn" thế , chắc tức đến hộc m.á.u mất.
"Mẹ ơi, bác tiếp ạ? Bác sợ đau ạ?" Mãn Mãn ngây thơ hỏi, tay chống cằm, đồng thời nháy mắt hiệu cho Chu Trường Quang đừng gần phá hỏng chuyện.
Chu Trường Quang đành lùi phía đám đông.
Mãn Mãn cố tình nhỏ, nhưng trong gian yên tĩnh, ai nấy đều rõ mồn một.
Hạ Hạ thở dài như một bà cụ non: "Anh trai ngốc thật đấy, cân nặng của bác tầm bảy mươi lăm cân, mà cái khung cửa chỉ một điểm tựa, bằng gỗ, dài tầm một mét dày ba mươi phân, chỉ chịu sức nặng ba mươi cân thôi. Nghĩa là bác mà treo lên đầy mười giây là khung cửa gãy ngay, sẽ tự rơi xuống đất thôi."
Nói một dài như mặt bao nhiêu , gò má Hạ Hạ ửng hồng vì thẹn thùng.
Cô bé từng học bài bản, cũng chẳng hiểu vật lý sức chịu tải là gì.
chỉ cần qua là cô bé thể nhẩm tính các thông cơ bản.
"Con yêu, con đúng là thiên tài vật lý!" Mắt Khương Ninh Ninh sáng rực lên, cô hôn chụt một cái má lúm đồng tiền của con gái.
Hạ Hạ ngượng ngùng che mặt.
như nghĩ chuyện gì đó, cô bé lo lắng thôi, cái mặt nhỏ nhắn nhăn tít .
Khương Ninh Ninh thấy con gái đáng yêu quá chừng, liền cô bé hỏi: "Sửa cái cửa tốn nhiều tiền ?"
Thời đại cửa hàng nội thất chuyên dụng, việc mua sắm vật liệu đảo cũng khó khăn, Khương Ninh Ninh gật đầu: "Cửa là đồ đóng thủ công thôi con, mua gỗ xin phép, còn thuê thợ mộc đến đóng và lắp đặt nữa."
Câu lọt tai Mãn Mãn thì nghĩa là sẽ tốn nhiều, nhiều tiền.
Cái tính "giữ của" của bé trỗi dậy, chân thành đề nghị với Trương Vân: "Bác ơi, bác ơn phước, là bác tìm chỗ khác mà treo ?"
Trương Vân:?
Thằng ranh con đang cái gì đấy?
Trong nhất thời, chị rơi thế tiến thoái lưỡng nan.
Không treo tiếp nữa ? Đang diễn dở, giờ xuống thì quê c.h.ế.t.
Treo tiếp ? Nhỡ sập cửa rơi xuống đất thì còn nhục hơn.
Phì!
Không ai là đầu tiên bật .
Hai đứa nhỏ nhà ai mà hóm hỉnh thế .
Bốn chị em nhà họ Triệu bạn bè cùng lứa chằm chằm, đôi bàn tay nhỏ cáu bẩn bấu c.h.ặ.t vạt áo, trong lòng trào dâng một nỗi tự ti mặc cảm.
Dù cảm nhận ánh mắt như g.i.ế.c của ba phía ngoài đám đông, nhưng lòng tự trọng trỗi dậy khiến các cô bé thốt nên lời, bao giờ thấy hổ như lúc .
"Này cháu gái, cháu dẫn em trai em gái đến theo quân đấy ?" Bà Thái lân la gần, xổm xuống cạnh Khương Ninh Ninh.
Đến gần bà mới thấy da dẻ cô nàng mịn màng như đậu phụ, trắng đến mức rõ cả mạch m.á.u mí mắt, tinh xảo và mong manh như b.úp bê sứ .
Đẹp hơn hẳn mấy cô bên đoàn văn công lúc nào cũng vểnh mặt lên trời.
Chỉ hiềm nỗi là gầy quá, trông cứ ốm yếu .
Bà Thái vô thức hạ giọng nhẹ nhàng, sợ Khương Ninh Ninh giật : "Cháu yêu ? Để bác giới thiệu cho mấy sĩ quan còn độc nhé?"
Khương Ninh Ninh khen mà sướng rơn cả , cô bốc một nắm hạt dưa chia cho những xung quanh, nhỏ nhẹ đáp: "Bác ơi, hai đứa nhỏ là con sinh đôi của con đấy ạ."
Mọi bất ngờ khi chia hạt dưa, bỗng thấy giữa đám đông như những vị khách quý.
Thế là cả hội cùng xổm xuống c.ắ.n hạt dưa, miệng ngớt lời khen ngợi vẻ ngoài của ba con.
Chẳng còn ai thèm quan tâm đến Trương Vân nữa.
---