Bẫy Sắc Kinh Hồn 1 - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:00:55
Lượt xem: 424
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7pmxEM7VQU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa đóng, đèn tắt, nhưng bên trong ngủ.
Tiếng thở gấp của đàn ông và tiếng rên rỉ của phụ nữ xuyên qua cánh cửa gỗ, từng đợt truyền thẳng màng nhĩ .
Trong mơ hồ, thấy giọng : “Là , con bé Nhuyễn Nhuyễn hơn?”
“Đều , hai đều .”
Khoảnh khắc , tim đau như kim châm, từng mũi từng mũi dày đặc.
Đứng thêm một lát, định rời , thì chợt phát hiện em trai từ lúc nào đến cửa, đang xe lăn lặng lẽ .
Trong bóng tối, đôi mắt nó sáng.
Trong nháy mắt, nhớ đến cha biến mất khỏi ký ức từ lâu.
Cánh cửa gỗ cách âm , hiển nhiên nó cũng thấy những âm thanh trong phòng.
Nó với ánh mắt thương hại, khẽ : “Chị, đàn ông .”
mỉm : “Chị .”
7
Mãi đến ba giờ sáng mới về.
Sáng hôm , đến sáu giờ bà dậy.
Hôm nay trông rạng rỡ hẳn, sắc mặt tươi tắn, xem tâm trạng .
Người tâm trạng kém phần , còn Quý Kiêu.
Khi chuyện với , ánh mắt cứ như như liếc về phía đang bận rộn.
thấy hết, nhưng gì.
Ăn sáng xong, hỏi Quý Kiêu mệt , cùng ngoài chơi một lát .
“Không mệt dì, cháu còn khỏe lắm.”
Nghe , “phụt” một tiếng, mặt nổi lên hai áng hồng.
“Không mệt là , bảo mà, trẻ vẫn là hơn.”
Phải, trẻ đương nhiên là hơn.
Trẻ thì thể lực , “chất lượng” cũng cao, sinh con cái sẽ khỏe mạnh hơn.
dẫn Quý Kiêu lên núi .
Sau núi một suối nước nóng lâu đời, phụ nữ trong làng thích đến đây ngâm .
Nếu nhà nào dẫn đàn ông từ bên ngoài về, cũng thường đưa tới đây.
Một là du ngoạn ngắm cảnh, hai là để ngoài rửa sạch bụi trần, trở thành “giống” tinh khiết.
Khi chúng đến, ở đó .
liếc mắt một cái, đều là những bạn chơi cùng từ nhỏ đến lớn.
Họ thích ngoài, học hành chẳng mấy năm thì ở luôn trong làng.
Thấy , ai nấy đều vui.
Người đầu là Hồ Hương reo lên: “Nhuyễn Nhuyễn, về ? Nhớ c.h.ế.t .”
“Xuống đây mau.”
Chào hỏi xong, ánh mắt họ chuyển sang Quý Kiêu đang nắm tay .
“Vị là?”
“Đây là Quý Kiêu, bạn trai .”
“À, thì là em rể. Em rể chào nhé, nào, cởi đồ xuống ngâm nước .”
Trong hồ nước nóng, nước mờ ảo, chỉ phủ một lớp vải mỏng, những đường cong quyến rũ ẩn hiện trong làn nước.
Quý Kiêu đến đờ , chỉ vì bên cạnh nên mới gắng gượng nhẫn nhịn.
Anh giả vờ bình tĩnh hỏi: “Nhuyễn Nhuyễn, mấy cô gái đều là trong làng em ?”
“Ừm, ?” gật đầu, mỉm hỏi .
, phong thủy thôn Hồ dưỡng , phụ nữ trong làng ai cũng , lời tuyệt hề khoa trương.
Quý Kiêu trả lời, nhưng vẻ mặt lên tất cả.
Thấy cứ dán mắt hồ nước mà dám hành động, dứt khoát giúp một tay, trực tiếp đẩy xuống.
Vừa rơi xuống, đám phụ nữ vây kín ở giữa.
“Em rể, nóng , để chị giúp em cởi đồ nhé?”
“Ôi, còn cả cơ bụng nữa, chị sờ một chút ?”
“Sao ngại ngùng thế, kìa, tai đỏ hết .”
xuống nước, chỉ bờ, mỉm lặng lẽ quan sát.
Quý Kiêu ngoài miệng giả vờ từ chối, ánh mắt vẫn luôn về phía .
Thế nhưng khóe miệng gần như cong đến mang tai.
Nếu mang theo điện thoại, e rằng nhịn mà khoe khoang với đám em .
Dù thì, đây đúng là diễm phúc từ trời rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bay-sac-kinh-hon-1/chuong-3.html.]
Đứng mấy phút, thấy nửa đẩy nửa thuận mà cởi áo quần, chỉ còn thiếu bước cuối cùng.
đúng lúc lên tiếng: “Mọi chơi tiếp , về lấy chút đồ.”
8
Mãi đến hơn ba giờ chiều, Quý Kiêu mới về.
Khi về đến nhà, sắc mặt chút tự nhiên.
Môi sưng lên, cổ còn mấy vết đỏ rõ.
giả vờ thấy, lấy bộ quần áo chuẩn sẵn đưa cho .
“Mau , tối nay chúng còn hoạt động.”
“Hoạt động gì? Nhuyễn Nhuyễn, mệt, tối nay ngoài.”
đương nhiên vì mệt. Tối qua , hôm nay thêm Hồ Hương và mấy , cho dù là thể bằng sắt cũng chịu nổi.
“Không , Trung Thu trong làng cùng đón. Đợi hoạt động tối nay xong, mấy ngày ngủ thế nào cũng , em quản .”
“Thật ?”
“Em đảm bảo.”
Dỗ dành mãi, cuối cùng cũng bộ đồ mới.
Bộ quần áo bình thường luôn chuyên trách cất giữ, cứ ba năm mới mang một , mỗi chỉ mặc đúng một ngày.
Từ nhỏ đến lớn, thấy ít từng mặc nó.
Và Quý Kiêu là mặc nhất trong đó.
Khi dắt Quý Kiêu đến trung tâm làng, bộ dân làng mặt đông đủ.
Bà trưởng thôn thấy Quý Kiêu, mắt liền sáng lên.
Những khác cũng nheo mắt , lộ vẻ hài lòng.
Bị bao nhiêu chằm chằm, Quý Kiêu chút thoải mái, nhịn hỏi : “Sao họ trông kỳ kỳ thế?”
“Ồ, kỳ chỗ nào?”
“Anh cũng , chỉ là mà trong lòng thấy rờn rợn.”
Nói , đám bên mấy chục bàn, ngạc nhiên hỏi:
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
“Sao là phụ nữ ? Em trai em ?”
“Nó , nó khỏe, ở nhà .”
“Thế còn những đàn ông khác?”
là một câu hỏi .
Đã là “kiểm hàng”, những đàn ông khác đương nhiên cần mặt.
Có mỗi nhân vật chính là là đủ .
còn đang suy nghĩ nên trả lời thế nào, thì tới, kéo sang một bên.
Bà nắm tay Quý Kiêu, trống giữa những bàn tròn, vui vẻ giới thiệu với .
“Mọi , đây là Quý Kiêu, hai mốt tuổi. Là thằng bé mà hôm qua con gái Nhuyễn Nhuyễn của dẫn từ thành phố về. Mọi xem, hài lòng ?”
Mẹ dứt lời, ở cuối bàn tròn, Hồ Hương khúc khích : “Hài lòng, hài lòng.”
Cô xong, mấy phụ nữ bên cạnh cũng lượt phát những tiếng mập mờ.
“Tam cô, Hồ Nhuyễn nhà cô đúng là giỏi thật.”
“ , học đại học về khác, trong làng bao năm thấy hàng thế .”
“Ây da, trông trai thể khỏe mạnh thật đấy.”
Ánh mắt đám phụ nữ sắc như d.a.o, dường như xuyên qua bộ hỉ phục đỏ ch.ót Quý Kiêu, thẳng thể .
Sắc mặt Quý Kiêu tái . Dù cũng là sinh viên ưu tú, sách.
Ánh mắt quét nhanh qua đám đông, dừng .
“Nhuyễn Nhuyễn, rốt cuộc là chuyện gì ? Những lời họ ý gì?”
mỉm : “Anh một câu ? Cao thủ săn mồi, thường xuất hiện phận của con mồi.”
9
Lời dứt, Quý Kiêu rốt cuộc cũng nhận điều .
Anh hất mạnh tay , liều mạng lao về phía ngoài.
Đáng tiếc …
Liên tục hai ngày uống canh nhuyễn cốt, ban ngày giày vò một trận, còn sức lực nữa?
Huống chi, phụ nữ trong làng đến cả hưu rừng, sói hoang còn dám bắt.
Nói gì đến một con “tôm chân mềm” như .
Quý Kiêu mới chạy mấy chục mét thì và những khác bắt .
Bọn họ túm lấy cổ áo lưng , như đại bàng bắt gà con, kéo lê một mạch trở về.
Nhìn Quý Kiêu bệt đất, dân làng tỏ vẻ hài lòng.
“Tam nương, cái giống nhà chị trông vẻ lắm nhỉ.”