Trương Diễm từ trong nhà bước . Chăm sóc bố bệnh tật suốt một thời gian dài, dù cơ thể trẻ trung khỏe mạnh đến mấy cũng chịu nổi sự bào mòn như , cho nên sắc mặt cô hiện tại vô cùng tiều tụy.
Nhìn ba đang ngoài cổng, ngoài cùng cô , đó là họ hàng Trương Kiến Quốc. Vậy hai cạnh chắc hẳn là Thiên sư mà cô nhờ tìm giúp. trẻ măng thế ? Nghĩ đến việc đối phương nhận tiền của tùy tiện tìm hai kẻ vắt mũi sạch đến lừa gạt, sắc mặt Trương Diễm tức khắc trầm xuống.
Trương Kiến Quốc thấy sắc mặt Trương Diễm sầm liền chuyện chẳng lành, quả nhiên…
“Các là do A Linh tìm tới ? Không cần xem nữa, các về ! Tiện thể nhắn với cô trả tiền cho . Không giúp thì cứ thẳng, cần thiết lấy trò đùa.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nói xong câu đó, mặc kệ sắc mặt của Chu Sùng và Khương Tảo , cô lưng định bước nhà. Chu Sùng thấy định lên tiếng giải thích, Khương Tảo bên cạnh khẽ lắc đầu với .
Chu Sùng hiểu, Khương đại sư lắc đầu thế là định mặc kệ ? Giống như vụ án ở Vương Gia Thôn ?
Sau khi cản Chu Sùng , Khương Tảo sang mỉm với Trương Kiến Quốc - đang vô cùng bối rối thái độ của Trương Diễm, giọng ôn hòa cất lên: “Người nhà các chắc cũng phụ giúp lo liệu hậu sự đúng ? Có thể bắt đầu chuẩn dần là , nếu lát nữa sẽ luống cuống tay chân đấy.”
“Hả?”
Chữ “hả” mới thốt , Trương Kiến Quốc còn kịp hiểu câu của Khương Tảo ý gì, thì từ trong nhà Trương Diễm đột nhiên truyền đến tiếng xé ruột xé gan.
Trương Kiến Quốc kịp hỏi thêm câu nào, trực tiếp kéo em trai lao thẳng nhà Trương Diễm. Vừa bước , thấy Trương Diễm - nãy còn sầm mặt đuổi khách ngoài cửa - lúc đang gục bên mép giường của bố , vùi đầu lóc t.h.ả.m thiết. Trương Kiến Quốc sang hai họ hàng khác trong phòng, thấy họ lắc đầu thở dài với .
Kết hợp với tiếng và thái độ của , Trương Kiến Quốc lúc mới bàng hoàng hiểu ý nghĩa câu của cô gái trẻ . Hóa ngay từ cái đầu tiên lúc Trương Diễm bước , cô bố của Trương Diễm trụ nữa. Cho nên khi Trương Diễm cho rằng bọn họ là kẻ l.ừ.a đ.ả.o và đuổi , cô cũng chẳng buồn giải thích. Không là giải thích, mà là giải thích cũng vô dụng, rốt cuộc cũng sắp , thêm cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Khương Tảo và Chu Sùng vẫn yên ở cổng Trương gia. Chu Sùng thấy, nhưng Khương Tảo thấy rõ.
Từ trong nhà Trương gia bước một đàn ông sắc mặt nhợt nhạt, đôi môi đen kịt. Nhìn tuổi tác khi c.h.ế.t chắc cũng chỉ tầm hơn bốn mươi tuổi. Nghĩ đến đây chính là trai chồng cũ của Trương Diễm mà bọn họ nhắc tới. Cách xa, một ông lão gầy gò đến mức gần như chỉ còn da bọc xương, hình còng rạp đang ở cửa phòng khách. Đôi mắt ông lão vẫn đau đáu về hướng phòng ngủ, nơi tiếng bi thương của phụ nữ vẫn đang vọng .
Ông lão mang vẻ mặt đầy lưu luyến, còn nam quỷ trẻ tuổi ở cửa thì tiến đến cách Khương Tảo xa, ánh mắt vẫn ghim c.h.ặ.t linh hồn bố Trương Diễm mới lìa đời. Hắn thúc giục, chỉ đó chờ đợi. dường như cảm nhận đang , liếc mắt xuống thì bắt gặp Khương Tảo đang thẳng , hề né tránh.
Cô nhóc thể thấy ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bay-quan-xem-boi-huyen-hoc-dai-lao-thuong-tuyen/chuong-234-am-duong-cach-biet-oan-quy-dan-duong.html.]
Một một quỷ chằm chằm một lúc lâu. Cho đến khi Khương Tảo mỉm gật đầu với , mới dám chắc chắn rằng cô gái thực sự thấy , hơn nữa còn hề sợ hãi!
Thấy , định bước tới “tương tác” với Khương Tảo một chút, thì đột nhiên thấy một góc lá bùa lộ từ trong túi áo cô.
Thiên sư?
Nam quỷ trẻ tuổi lập tức khựng , ánh mắt đầy cảnh giác cô. Đối với việc đối phương phát hiện phận của , Khương Tảo cũng chẳng bận tâm, vẫn giữ nụ tủm tỉm môi.
Đã Thiên sư ở đây, thể tiếp tục nán nữa. Vừa định gọi ông lão rời , còn kịp mở miệng Khương Tảo cắt ngang.
“Để ông ở thêm một lát ! Cho chút thời gian lời từ biệt.”
“Hả? Cái gì? Cô đang chuyện với ai ?”
Chu Sùng nãy giờ vẫn im lặng bên cạnh Khương Tảo, đột nhiên cô lên tiếng nhưng hiểu nội dung câu hướng về ai.
Chu Sùng hiểu, nhưng nam quỷ trẻ tuổi thì hiểu. Hắn Khương Tảo, linh hồn bố Trương Diễm trong phòng khách, gật đầu tỏ vẻ đồng ý rời . Rốt cuộc chẳng con quỷ nào chịu nổi việc ở chung một chỗ với Thiên sư trong thời gian dài, trừ phi đó là quỷ do chính Thiên sư nuôi. Để đề phòng Khương Tảo nhân lúc chuẩn mà giở trò thu phục, quyết định nhất là nên rời khỏi đây , đợi đến giờ sẽ đón ông lão xuống âm phủ.
Còn Chu Sùng, khi hỏi xong câu đó, thấy Khương Tảo vẫn mỉm chằm chằm một vô định, đột nhiên lờ mờ đoán điều gì đó.
“Vừa … cô đang chuyện với trai chồng cũ của cô ?”
“Ừ!”
“Hắn…”
Không đợi Chu Sùng hỏi hết câu, Khương Tảo trực tiếp giải thích rõ ràng: “Hắn vẫn luôn ở đây chờ bố Trương Diễm tắt thở, chắc là đưa ông xuống . rốt cuộc hồn mới lìa khỏi xác, ít nhiều gì cũng còn nhiều lưu luyến với nhà và thế gian . Vì thế mới bảo cho bố Trương Diễm thêm chút thời gian, từ từ hẵng đưa ông .”