Phó Thất Thất ngẩng đầu Lưu Viện Viện một nữa, cố gắng tìm chút manh mối nào đó gương mặt cô .
“Thất Thất, đang ở ? Để tớ đưa về nhé.” Thấy Phó Thất Thất ngẩng lên, Lưu Viện Viện vội vàng nở nụ lấy lòng, truy hỏi nơi ở của cô.
Cô thực sự xem Phó Thất Thất hiện giờ đang chui rúc ở cái gầm cầu nào... là bãi rác nào đó. Hiện trạng của Phó Thất Thất càng chật vật, trong lòng cô càng thoải mái.
Đáng tiếc, Phó Thất Thất cho cô cơ hội .
Thân phận của Bùi Cảnh Thâm đặc biệt, trong lời ý ám chỉ việc bạn với đám là bất đắc dĩ, nên Phó Thất Thất để lộ chuyện cứu , tránh gây thêm phiền toái cần thiết cho .
“Không cần , tự về .” Từ chối ý của Lưu Viện Viện, Phó Thất Thất liền lăn bánh xe lăn rời .
Lần Lưu Viện Viện miễn cưỡng nữa, dù cô cũng chẳng đặt chân đến những nơi thấp hèn bẩn thỉu đó. “Vậy Thất Thất, đường cẩn thận. Có chuyện gì cần giúp đỡ cứ nhắn tin cho tớ, tớ kết bạn đấy.”
Phó Thất Thất đáp lời, chậm rãi đẩy xe lăn về phía .
Ở phía , Lưu Viện Viện thong thả ung dung cầm điện thoại lên, chụp bóng lưng của cô.
Nhân Nhân từ phía đuổi tới, một tay đặt lên vai Lưu Viện Viện: “Chụp cái gì? Cậu còn định đăng lên mạng hả?”
“Đương nhiên.” Lưu Viện Viện lạnh một tiếng, thu điện thoại về, “Đại tiểu thư từng cao cao tại thượng, giờ trở thành tù nhân mới tù, bóng lưng sa sút như , khiến đau lòng bao.”
Đau lòng thì Nhân Nhân , cô chỉ cảm thấy Lưu Viện Viện hiện giờ quá xa lạ. Biểu cảm phức tạp bên cạnh, Nhân Nhân há miệng định gì đó.
Lưu Viện Viện kéo cô về phía chiếc siêu xe của : “Đi thôi, đưa về. , lát nữa tớ tìm một tài khoản marketing, một bài thật về chuyện của Phó Thất Thất, kèm theo bức ảnh đăng lên mạng. Nhớ kỹ, để lộ là do tớ .”
Nhân Nhân trầm mặc theo , nhận bức ảnh cô gửi, cũng tìm tài khoản marketing xong bài văn gửi cho Lưu Viện Viện xem qua một lượt.
Chỉ là khi Lưu Viện Viện xác nhận vấn đề gì, Nhân Nhân liền chuyển tay gửi ngay bài đó cho Tả Kiệt - trợ lý của Cố Thiếu Diễn. Không cô giúp Lưu Viện Viện, mà thật sự là cô việc quá tuyệt tình.
Sau nếu Cố Thiếu Diễn trở mặt, cô liên lụy. Mặc dù ông chủ nhà từng nhắc chuyện của Phó Thất Thất, nhưng nếu bài như thế mà phát tán ngoài...
Tả Kiệt suy nghĩ một chút, rốt cuộc kẻ chủ mưu phía chuyện là Lưu Viện Viện - vị hôn thê tin đồn của Boss. Vạn nhất sự việc lớn chuyện, liên lụy đến vị thiếu phu nhân tương lai , thì cũng sẽ ảnh hưởng đến tập đoàn Cố thị.
Cho nên báo cáo chuyện với Boss, vì Phó Thất Thất, mà là vì Lưu Viện Viện.
Tự trấn an bản , Tả Kiệt cầm iPad bước văn phòng Cố Thiếu Diễn: “Boss, mới nhận một tin tức liên quan đến Lưu tiểu thư.”
Cố Thiếu Diễn ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bay-nam-tu-nguc-co-thieu-van-quan-lay-toi-doi-sinh-con/chuong-38-don-tra-thu-cua-co-thieu-dien.html.]
Tả Kiệt mở miệng thì thể dừng , đành như thấy thái độ của sếp, đưa chiếc iPad phía , giọng vẫn bình tĩnh như khi: “Lưu tiểu thư tìm một bài báo như thế , sắp sửa đăng tải .”
Cố Thiếu Diễn rốt cuộc cũng vươn một ngón tay, lướt nhẹ màn hình iPad vài cái.
Một lát , trong văn phòng vang lên tiếng hít thở dồn dập rõ rệt.
“Lưu Viện Viện điên ?”
Tả Kiệt mắt mũi, mũi tim, cố gắng dùng giọng điệu của ngoài cuộc để trả lời: “Có lẽ Lưu tiểu thư bất mãn với mối quan hệ giữa Phó tiểu thư và Cố tổng, cho nên mới năm bảy lượt trả thù Phó tiểu thư như .”
Nga
“Năm bảy lượt?” Đáy mắt Cố Thiếu Diễn tối sầm , hừ lạnh một tiếng, “Cái từ dùng đấy.”
Tả Kiệt dám ho he.
Cũng may mệnh lệnh của Cố Thiếu Diễn đưa nhanh: “Dìm bài xuống.”
Chỉ thôi ?
Tả Kiệt theo bản năng hỏi thêm một câu: “Vậy còn phía Phó tiểu thư thì ạ?”
Có cần cố ý chiếu cố ?
Nhắc tới Phó Thất Thất, Cố Thiếu Diễn liền cảm thấy một trận bực bội, giọng lạnh lùng vang lên: “Không cần. Cô tự tìm đường c.h.ế.t, thì chuẩn tinh thần gánh chịu hậu quả.”
Bài báo rốt cuộc vẫn đăng lên.
hợp đồng của Lưu gia hủy bỏ vài cái. Không chỉ Cố gia, mà còn các đối tác khác.
Lưu tổng dám tìm Cố Thiếu Diễn đối chất, đành hỏi thăm qua những đối tác quen , mới từ miệng Tả Kiệt nguyên nhân sâu xa là do Lưu Viện Viện.
Ông tức hộc m.á.u tìm đến con gái , chất vấn xem rốt cuộc cô cái gì.
Lưu Viện Viện còn đang buồn bực vì mãi thấy bài báo đăng, đang định gọi điện cho Nhân Nhân thì cửa phòng Lưu Thanh Nguyên đá văng. Lưu Viện Viện hiểu chuyện gì, sợ đến mức rơi cả điện thoại xuống đất: “Ba đang cái gì ? Con hiểu ý ba.”
“Cố thị rút vốn khỏi một dự án hợp tác với chúng , kéo theo các đối tác khác cũng rút lui theo. Mày việc hại công ty tổn thất bao nhiêu tiền hả!”
Lưu Thanh Nguyên ném mạnh tập tài liệu xuống đất, giọng sắc lạnh, nghiến răng nghiến lợi: “Ý của Cố tổng là bảo tao dành thời gian dạy dỗ mày cho , 'tu tề gia trị quốc bình thiên hạ'. Mày cho tao câu là ý gì? Mày ở bên ngoài rốt cuộc gây họa gì cho tao!”