Thẩm Giảo Giảo…
Phó Thất Thất lặng lẽ niệm tên hai , lúc mới nhớ đó là ai.
Mối tình đầu của Cố Thiếu Diễn.
Khi cô quen Cố Thiếu Diễn, Thẩm Giảo Giảo là bạch nguyệt quang của .
lúc đó Cố lão gia t.ử mắt Thẩm Giảo Giảo, mạnh mẽ chia rẽ bọn họ, giới thiệu Phó Thất Thất, vặn thích Cố Thiếu Diễn, cho , khiến Cố Thiếu Diễn vốn khó chấp nhận Phó Thất Thất càng thêm chán ghét cô.
Phó Thất Thất nhớ rõ ràng, khi đó Thẩm Giảo Giảo nhận một khoản tiền lớn từ Cố lão gia t.ử, rời khỏi trong nước, bay sang Châu Âu du học , bây giờ là học thành trở về ?
Hay là…
Ánh mắt chuyển sang Cố Thiếu Diễn, đáy mắt Phó Thất Thất xẹt qua một tia nghi ngờ.
Động tác mật như , Cố Thiếu Diễn ngày hôm qua cực lực ngăn cản cô trở về, đây là ý tái hợp với bạch nguyệt quang, là Thẩm Giảo Giảo trở về nên cô ?
Trong lúc cô còn đang nghi hoặc, Thẩm Giảo Giảo thoải mái hào phóng dậy, chỉnh váy của , về phía Cố lão gia t.ử và Phó Thất Thất: “Cố lão gia t.ử ngài khỏe, năm đó đa tạ ngài tài trợ, cháu thành tất cả chương trình học và nghiệp trở về , thật sự cảm kích ngài lão nhân gia, nếu ngài, cháu cơ hội nước ngoài du học. Sau cháu ở thành phố A, còn mong ngài chiếu cố nhiều hơn ạ.”
Đối với bàn tay cô vươn , Cố lão gia t.ử thậm chí thèm liếc một cái: “Ta nhớ rõ lúc là, bảo cô cầm tiền đừng bao giờ xuất hiện mặt nữa.”
Bàn tay Thẩm Giảo Giảo vươn cứng đờ giữa trung, nhưng cô hề cảm thấy hổ, chỉ thoải mái hào phóng thu tay tiện thể vuốt tóc, “Học thành tự nhiên là trở về, tổng thể đem những gì học phục vụ quốc gia khác. Huyết mạch của cháu ở đây, tự nhiên là cắm rễ ở đây, ngài đúng Cố lão gia t.ử?”
Sắc mặt Cố lão gia t.ử xanh mét, ông đưa tay chỉ cánh cửa lớn phía : “Nơi chào đón cô, cô phục vụ ai mặc kệ, nhưng xin cô Thẩm tiểu thư hãy rời khỏi đây.”
Mặc dù đuổi , mặt Thẩm Giảo Giảo cũng nửa phần hổ, cô chỉ , đầu Cố Thiếu Diễn: “Vậy Thiếu Diễn, em đây, hôm nào đến bái phỏng và Cố lão gia t.ử nhé.”
Sự chú ý của Cố Thiếu Diễn đều dồn Phó Thất Thất, rõ ràng vẫn còn đang ngây dại, nhất thời để ý đến những lời cô .
Thẩm Giảo Giảo cũng bận tâm, khẽ cúi chào Cố lão gia t.ử, về phía cửa.
Khi ngang qua Phó Thất Thất, cô còn cố ý nghiêng mắt Phó Thất Thất một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bay-nam-tu-nguc-co-thieu-van-quan-lay-toi-doi-sinh-con/chuong-290.html.]
Mùi nước hoa thanh nhã lướt qua ch.óp mũi, những sợi tóc bay lên chạm vai Phó Thất Thất.
Có một khoảnh khắc như , Phó Thất Thất cảm thấy như thứ gì đó cướp cùng với sự rời của Thẩm Giảo Giảo.
cô thể rõ đó là cảm giác gì, bên tai vang lên tiếng mắng giận dữ của Cố lão gia t.ử: “Ta sớm bảo con đừng qua với phụ nữ đó , con cố ý đuổi và Thất Thất , chính là để lén lút gặp cô đúng ?”
Cố Thiếu Diễn lúc cơ bản hồn, Cố lão gia t.ử hỏi vội vàng giải thích: “Không , ba ba, con cô sẽ đột nhiên đến, con đang ở lầu bận thì chú Trần bỗng nhiên cho con khách đến, con xuống mới phát hiện là cô .”
Lời giải thích như hiển nhiên thể thuyết phục Cố lão gia t.ử, ông vẫn giận dữ Cố Thiếu Diễn: “Vậy con và cô đang gì ghế sofa?”
Cố Thiếu Diễn há miệng nên lời, chỉ đành gân cổ lên gọi chú Trần.
Chú Trần quả nhiên nhanh từ phía nhà bếp chạy : “Cố tổng.”
Nga
“Đi lấy camera giám sát đây.” Cố Thiếu Diễn chỉ cảm thấy da đầu tê dại, vẫy tay bảo chú Trần nhanh ch.óng : “Nhanh lên.”
Chú Trần đáp một tiếng, vội vàng chạy đến phòng điều khiển.
Cố Thiếu Diễn còn bận tâm nhiều đến thế, ngay cả Cố lão gia t.ử cũng quản , đôi mắt dán c.h.ặ.t Phó Thất Thất: “Thất Thất, những gì một chữ nào là giả, lát nữa em xem camera giám sát sẽ , thật sự đang bận ở lầu, cô sẽ đến.”
“Vậy con tại dám giải thích các con đang gì ghế sofa?” Phó Thất Thất còn chuyện, Cố lão gia t.ử giận đến mức kéo cô lưng , chắn mặt Cố Thiếu Diễn, cho chạm Phó Thất Thất nửa điểm.
Cố Thiếu Diễn đưa tay đỡ trán: “Đó là vì quá vô lý, con thật sự giải thích thế nào.”
Cố lão gia t.ử mới tin lời dối của : “Thằng nhóc con tưởng dễ lừa gạt , con ngày hôm qua cho chúng trở về, nhất định bắt đưa Thất Thất biển gì đó, thấy con chính là sớm con bé trở về đúng , con sợ Thất Thất nhà họ Lâm quấy rầy, con rõ ràng là Thất Thất thấy cảnh hôm nay.”
Cố lão gia t.ử càng càng giận, xoa eo liền mắng xối xả: “Cũng may là đưa Thất Thất trở về, nếu thì còn thấy cái bộ mặt của con, Cố Thiếu Diễn Cố Thiếu Diễn, con xem sinh một đứa nghịch t.ử như con chứ, con vì con mà ngay cả mạng cũng…”
Lời còn dứt, chú Trần ôm một chiếc máy tính xách tay chạy nhanh trở : “Cố lão gia t.ử, bên video giám sát, là ngài xem thử?”