"Sao cô thể trơ trẽn những lời như ?" Cố Thiếu Diễn những lời của cô cho kích động, "Nếu cô giả vờ liệt, giả vờ tàn phế, trả thù Phó Thất Thất !"
Cố Tâm Nhu bật thành tiếng. Tiếng lớn đến mức khiến Cố Thiếu Diễn cảm thấy mất mặt: "Ý là đổ cho ? Hóa cũng chỉ là kẻ trốn tránh trách nhiệm, trốn tránh hiện thực thôi . Xem với cũng chẳng khác gì . Phó Thất Thất là loại như thế ?"
Cố Tâm Nhu mặt xa lạ đối với Cố Thiếu Diễn. Hắn cô hồi lâu như một con quái vật, mãi mới bình tâm : "Cô đổi . Không đúng, lẽ là bao giờ thực sự hiểu cô."
"Tất nhiên là ." Giọng điệu Cố Tâm Nhu bỗng trở nên ngây thơ: "Nếu , thể biến thành dáng vẻ mà thích như . nếu , tin ?"
Giọng cô đột ngột chuyển sang âm lãnh, giống như một nhân cách một nhân cách khác thế: "Anh sẽ tin . Anh mặc định , nên dù nũng lấy lòng như , cũng chỉ thấy đang diễn kịch, thấy giả tạo thôi, đúng ?"
Cố Thiếu Diễn thừa nhận, những gì cô đều đúng. Hắn thực sự sẽ nghĩ như , và thực sự sẽ bao giờ tin tưởng Cố Tâm Nhu nữa. Đó cũng chính là lý do tỏ lạnh lùng ngay từ khi bước .
Người còn là cô em gái yêu thương bao năm qua nữa. Ác ma lột bỏ lớp mặt nạ, để lộ một khuôn mặt mà quen , vẫn xinh nhưng xa lạ đến mức đáng sợ.
Cố Thiếu Diễn nhắm mắt : " sai, chuyện đó sẽ tự chịu trách nhiệm. Còn cô, khuyên cô hãy đối mặt với hiện thực, đối mặt với sai lầm của chính . Hãy tù cho xong, khi ngoài cô mới thể một cuộc đời thực sự thanh thản."
"Anh còn ngày ngoài ?" Cố Tâm Nhu lạnh: "Chẳng tìm nhà vật lý học, tìm bác sĩ để nộp một bản báo cáo giám định ? Để chứng minh chuyện bảy năm là do tự biên tự diễn, để trả sự trong sạch cho Phó Thất Thất. Anh trai , hành động của chính là tống xuống địa ngục ?"
"Phạm nhiều tội cùng lúc, nếu phí hết tâm tư cứu , tìm luật sư dạy cách tự sát, nghĩ còn thể đây chuyện với ?"
Vừa , Cố Tâm Nhu chỉ lớp băng gạc đầu .
"Anh thấy ? đ.â.m đầu tường trong trại tạm giam, thế thẩm phán mới tin thực sự tâm thần, hành vi tự hại bản . Nếu , chẳng thể bước chân khỏi đó, và cũng chẳng thấy . Anh trai, còn nhớ từng thương đến nhường nào ? Chỉ cần một lúc thấy là vui , tan học còn đặc biệt đến trường đón nữa, quên hết ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bay-nam-tu-nguc-co-thieu-van-quan-lay-toi-doi-sinh-con/chuong-282-ban-mat-that-cua-ac-ma.html.]
Nga
Dáng vẻ của cô lúc thực sự vài phần điên dại.
Cố Thiếu Diễn nhíu mày : "Cố Tâm Nhu, cô bình tĩnh . Bây giờ ai chuyện quá khứ với cô cả. tìm giám định cũng chỉ khôi phục chân tướng năm đó, đúng như cô , là để trả sự trong sạch cho Phó Thất Thất mà thôi. hề ý nhắm cô."
"Anh cô trong sạch, thì hy sinh mạng sống của !" Cố Tâm Nhu kìm nén cơn giận, cô gào thét, vùng vẫy lao về phía Cố Thiếu Diễn.
đây dù cũng là bệnh viện tâm thần, một tay cô dây thừng buộc c.h.ặ.t thành giường, thể rời , cũng thể lao đến mặt .
Cố Thiếu Diễn cau mày cô . Cô em gái từng yêu chiều hết mực, từ khi nào trở nên như thế ?
"Chính cô ngay từ đầu nảy sinh ý đồ , chính cô là kẻ hại . Đây là hy sinh cô, mà là cô trả giá cho sai lầm của chính , Cố Tâm Nhu!" Hắn tiến lên một bước, một tay bóp c.h.ặ.t cằm cô , ép cô bình tĩnh để đối diện với : "Nói cho , cô bắt đầu trở nên như thế từ khi nào?"
"A..." Cố Tâm Nhu thấp một hồi lâu, đến mức nước mắt trào , mới chậm rãi thốt từng chữ: "Ngay từ đầu... từ cái ngày bước chân cửa nhà họ Cố, định em gái của !"
Giọng điệu của cô chậm , từng câu từng chữ như đang mê hoặc Cố Thiếu Diễn: "Chúng sớm tối bên , ngày đêm bầu bạn. Chỉ mới là hiểu nhất, chỉ mới là tác phẩm mỹ nhất do chính tay bồi dưỡng . Phó Thất Thất là cái thớ gì chứ? Cô dựa mà chiếm lấy vị trí của , dựa mà vọng tưởng thế để trở thành vợ ?"
Cố Thiếu Diễn chằm chằm cô , cảm thấy cô thực sự điên : "Cô là em gái ! Từ ngày cô bước nhà họ Cố, chỉ coi cô là em gái! Ba cũng nghĩ như , ông mang cô về bao giờ ý định để cưới cô!"
" thích mà!" Cố Tâm Nhu bất chấp tất cả: "Đàn piano là dạy, vẽ tranh cũng là dạy. Anh thích mặc váy , ngày nào cũng thể mặc cho xem. Tại thể vợ ? Tại chỉ thể em gái chứ!"