Câu của Việt khiến động tác cầm đũa của Vi khựng . Cô sâu mắt , nụ môi nhạt vài phần. Một phục vụ, dù là đầu bếp giỏi chăng nữa, liệu thể sở hữu một căn hộ "ven biển" tại khu đất vàng của Đà Nẵng dễ dàng như ? Và quan trọng hơn, tại một lạ nhiệt tình đến mức cho cô mượn cả một căn nhà?
Sự nhạy bén của một kinh doanh suốt nhiều năm trỗi dậy. Vi chột . Cô quá mệt mỏi với những sự sắp đặt từ Minh. Cô thoát khỏi hang cọp rơi một cạm bẫy ngọt ngào khác.
"Cảm ơn sự bụng của Việt, nhưng chị thói quen ở nhờ nhà lạ," Vi khéo léo từ chối, giọng mang theo sự phòng rõ rệt. "Chị thích ở khách sạn hơn, phục vụ 24/7 vẫn tiện hơn nhiều."
Việt vẫn giữ nụ má lúm đồng tiền , dường như hề tự ái vì từ chối: "Em hiểu, là em đường đột quá. Chỉ là thấy chị vẻ đang mệt mỏi, em giúp chút gì đó thôi."
Mấy ngày , Vi quyết định gác những ồn ào tại Sài Gòn, đặt một chiếc vé máy bay Đà Lạt để tìm sự cân bằng. Cô chọn một chỗ cạnh cửa sổ. Khi Vi đang lim dim ngủ thì đột nhiên sự cố. Mùi khét nhẹ phát từ phía hộc hành lý đầu Vi khiến khí trong khoang hành khách trở nên căng thẳng. Khi tiếp viên báo cáo tình hình, một bóng dáng cao lớn bước xuống từ khoang lái. Thay vì bộ tạp dề đầu bếp, mặc chiếc sơ mi trắng chiết eo hảo, toát vẻ cương nghị và lãnh đạm.
Đám đông xì xào: "Cơ trưởng trẻ quá!", "Đẹp trai như tài t.ử điện ảnh !".
Vi thì hóa đá. Ánh mắt cô chạm ánh mắt của . Vẫn là đôi mắt sâu thẳm , vẫn là khuôn mặt khiến "ná thở", nhưng hôm nay còn má lúm đồng tiền tinh nghịch, chỉ sự điềm tĩnh của một nắm giữ vận mệnh hàng trăm hành khách. Chị tiếp viên tiến đến chỗ cô lịch sự cúi đầu:
“Xin phiền quý khách cho chúng xin phép kiểm tra chút. Xin quý khách.”
Vy sực tỉnh khỏi sự ngỡ ngàng, đờ đẫn máy móc dậy. Bỗng, một cơn choáng váng bất thình lình cô lảo đảo ngã một vòng tay vững vàng. Vy bối rối thẳng dậy.
Việt ấm áp như nắng thu đặt cô dựa hàng ghế bên cạnh. Cô gái cạnh thì thầm với Vy: “Em mà là chị chắc em ngất mất, ngất lịm luôn chứ, trai dịu dàng!”
Việt kiểm tra nhanh vị trí phát mùi lạ — hóa chỉ là một cục pin dự phòng của hành khách chập nhiệt. Sau khi xử lý gọn gàng, sang Vi, khẽ cúi đầu chào như thể họ từng quen , nhưng khóe môi nhếch lên một biên độ cực nhỏ. Vi vẫn hết bàng hoàng. Một phục vụ, một đầu bếp Omakase, giờ là một cơ trưởng? Cậu thanh niên rốt cuộc là ai? Một thiếu gia "vi hành" trải nghiệm cuộc sống, một kẻ săn mồi đang giăng lưới quanh cô?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bau-troi-noi-ay-co-anh-qkfe/c4.html.]
Sau khi máy bay định độ cao, một cô tiếp viên mang đến cho Vi một ly nước cam và một tờ giấy nhỏ: "Cơ trưởng gửi cho chị."
Vi mở tờ giấy, nét chữ cứng cáp hiện :
"Căn hộ ở Đà Nẵng em là thật, và hôm sự cố ở nhà hàng, em chỉ tình cờ hỗ trợ chị gái vì bạn phục vụ nhập viện đột xuất và khách thì đông. Chị cần sợ em là kẻ , em chỉ là hâm mộ sự quyết đoán của chị ngày hôm đó thôi. Gặp chị ở Đà Lạt nhé."
Vừa đáp xuống sân bay Liên Khương, Vi nhanh ch.óng kéo vali cổng để tránh mặt Việt. kịp bắt xe, một chiếc Range Rover đen bóng đỗ xịch mặt cô.
Cửa kính hạ xuống, Việt mỉm , má lúm đồng tiền lấp ló: "Chị từ chối căn hộ ở Đà Nẵng vì sợ ' lạ'. Vậy giờ em cho chị thấy thẻ hành nghề phi công và tên thật thẻ là Trần Vũ Hoàng Việt , chúng bớt 'lạ' ?"
Vi khoanh tay, đầy cảnh giác: "Cậu theo dõi ? Tại chuyến bay ?"
Việt bước xuống xe, thản nhiên lấy vali từ tay cô bỏ cốp: "Em theo dõi. Hôm nay, em tình cờ lịch bay. Đi thôi, Đà Lạt mùa lạnh lắm, để em đưa chị về khách sạn."
Đà Lạt đón Vi bằng một cơn mưa phùn nhẹ và cái lạnh len lỏi qua lớp áo mỏng. Việt đưa Vi về khách sạn ngay, lái chiếc Range Rover men theo những con đường dốc uốn lượn, nơi những hàng thông già trầm mặc trong sương.
Dừng xe bên một quán cà phê nhỏ chênh vênh sườn đồi . Vi bước xuống xe khẽ rùng vì luồng gió lạnh tràn tới. Chưa đầy ba giây , một ấm bao bọc lấy vai cô. Việt cởi chiếc áo khoác măng tô bằng len của , choàng lên cô. "Đã bảo là Đà Lạt lạnh lắm mà, chị cứ bướng bỉnh mặc thêm áo thế?"
Vi định từ chối nhưng Việt đưa tay giữ c.h.ặ.t hai vạt áo, kéo cô gần hơn một chút để chỉnh cổ áo. Khoảng cách gần đến mức Vi thể rõ hàng lông mi dài của và ngửi thấy mùi bạc hà thanh khiết trộn lẫn với mùi sương sớm.
"Đừng cựa quậy, kẻo ốm thì em đền cho ai?" – Việt thì thầm, má lúm đồng tiền hiện rõ khi mỉm sát gần gương mặt cô.