Bầu trời nơi ấy có anh - C2

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:18:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , bàn việc của chị Thư xuất hiện một phong bì dày. Bên trong là: Đơn xin nghỉ việc chính thức, giấy kê chuyển khoản ngân hàng, thẻ căn hộ cô đang ở.

Vi nhắn cho Thư: "Chị giúp em trả tất cả cho . Em dính dáng đến một xu nào từ sự thương hại nữa."

Vi kéo vali khỏi căn hộ. Sài Gòn vẫn nhộn nhịp, nhưng từ hôm nay, Prime Media và cái tên Nguyễn Gia Minh sẽ chỉ còn là một chương cũ trong cuốn nhật ký mà cô vĩnh viễn khép . Cô cần là bản của bất kỳ ai, cô là Lê Vi – duy nhất và tự do.

 Minh hạ cánh xuống sân bay Heathrow, sương mù Luân Đôn cũng lạnh lẽo bằng giọng của qua điện thoại.

"Vi, em cho kỹ. chấp nhận đơn nghỉ việc. Ở yên đó, đợi về giải quyết. Đừng để dùng biện pháp mạnh."

Vi tiếng gió rít qua ống , khẽ mỉm lạnh lùng chặn của Minh. Anh vẫn , luôn coi cô là một quân cờ trong tầm kiểm soát. tính sai . Chuyến công tác đàm phán hợp đồng tại Anh kéo dài tận một tháng. Một tháng là quá đủ để cô xóa sạch dấu vết của khỏi cuộc đời .

dọn sang một căn hộ nhỏ tại An Khánh, căn nhà cô tự mua bằng tiền lương thưởng tích cóp bao năm, một xu dính dáng đến "tình phí". 

Tối cuối cùng tại Prime, Vi chiêu đãi cả phòng tại nhà hàng Nhật Sorae sang trọng. Không khí đang náo nhiệt thì Vi xin phép ngoài.

Trên hành lang mờ ảo ánh đèn, một cô phục vụ đang bưng khay nước tới. Bất thình lình, một đôi giày cao gót hàng hiệu chìa ngáng chân.

Xoảng!

Khay nước đổ ập lên chiếc váy lụa trắng muốt của Vi. Màu đỏ của nước trái cây loang lổ, thấm đẫm khiến lớp vải trở nên trong suốt, lộ rõ đường nét nội y đầy nhạy cảm. Cô bé phục vụ mặt cắt còn giọt m.á.u, rối rít quỳ xuống lau cho Vi: "Em xin chị! Em cố ý, ai đó..."

" là loại đàn bà lẳng lơ, đến cũng bày cái vẻ quyến rũ rẻ tiền để câu dẫn đàn ông!" – Một giọng chua ngoa vang lên.

Đó là Lan, em họ của Bảo Ngọc, một tiểu thư nổi danh ăn chơi trong giới rich kid Sài Thành. Cô Vi với ánh mắt khinh miệt, cố tình to để thực khách xung quanh chú ý.

Vi hề bối rối. Cô xuống chiếc váy hỏng, sang cô phục vụ đang run rẩy. Chẳng chẳng rằng, Vi cúi xuống, cầm lấy ly nước cam còn sót khay của cô bé, tiến thẳng về phía Lan.

Ào!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bau-troi-noi-ay-co-anh-qkfe/c2.html.]

Nước cam dính đầy lên mái tóc uốn cầu kỳ và chiếc túi Hermes tiền tỷ của Lan.

"Mồm bẩn thì nên rửa bằng nước ngọt cho nó bớt chua ngoa." – Vi lạnh lùng đáp trả. "Hàng hiệu đắp lên mà cái nết đáng một xu lẻ. Cô ngáng chân , chỉ dạy cô cách cho vững thôi."

 

Lan cứng họng, mặt đỏ gay vì nhục nhã, định vung tay tát Vi thì một giọng mềm mại, tao nhã vang lên từ phía :

"Lan , em gì thế?"

Vi . Tim cô hẫng một nhịp.

Đứng đó là Bảo Ngọc, rạng ngời trong bộ váy tiểu thư đài các. Và bên cạnh cô , ai khác chính là Minh. Đáng lẽ ở Luân Đôn, nhưng vẻ vì để tháp tùng vị hôn thê chọn váy cưới sớm mà đẩy nhanh tiến độ công việc để về nước sớm hơn dự kiến.

Ánh mắt Minh tối sầm khi thấy Vi trong tình trạng áo váy xộc xệch, ướt sũng, và nhất là khi cô đang đối đầu với em họ của Bảo Ngọc.

Bảo Ngọc Vi, thoáng một chút ngỡ ngàng vì sự giống giữa hai , nhưng cô nhanh ch.óng lấy vẻ điềm tĩnh, nhẹ nhàng hỏi: "Có chuyện gì ? Sao ướt hết thế ?"

Lan thấy "chống lưng" liền mếu máo: "Chị Ngọc, Minh! Con nhỏ khùng đổ nước mặt em, đồ mất dạy!"

Minh Lan, đôi mắt găm c.h.ặ.t bờ vai đang run vì lạnh (hoặc vì giận) của Vi. Anh định cởi áo khoác khoác lên cô theo bản năng, nhưng cánh tay Bảo Ngọc đang khoác lấy khẽ siết nhẹ.

Vi thẳng mắt Minh, một chút trốn tránh, nụ môi cô càng thêm chua chát: "Chào Tổng giám đốc. Thật trùng hợp khi gặp trong ngày thất nghiệp."

Trong khi khí đang căng thẳng cực độ, một bóng hình cao lớn bước tới. Đó Minh, mà là một nam nhân viên phục vụ trẻ. Cậu ngần ngại cởi chiếc áo khoác đồng phục phẳng phiu, nhẹ nhàng khoác lên bờ vai đang run rẩy của Vi.

"Thành thật xin quý khách vì sự cố của nhà hàng."

Vi ngước lên, và trong một giây, cô quên mất cả sự hiện diện của Minh. Người thanh niên vẻ khiến nín thở. Nếu Minh mang vẻ thư sinh, lạnh lùng của một thiếu gia nuông chiều, thì hình rắn rỏi với làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, đường nét gương mặt sắc sảo như tạc tượng và một má lúm đồng tiền cực duyên mỗi khi cất lời.

 Không chỉ Vi ngẩn ngơ mà Lan – cô em họ đỏng đảnh của Bảo Ngọc cũng c.h.ế.t lặng. Lan vốn là kẻ sành sỏi, yêu như áo, nhưng bao giờ cô gặp một đàn ông nào mang vẻ hài hòa giữa sự rắn rỏi và nét lịch lãm như . Đôi mắt Lan dán c.h.ặ.t đôi bàn tay to lớn, vững chãi của đang ân cần chỉnh cổ áo cho Vi. Một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng Lan: bực dọc vì phục vụ dám "ngó lơ" để quan tâm một kẻ hạ đẳng như Vi, khao khát chinh phục bằng cực phẩm mắt.

Loading...