Bất Từ Thanh Sơn - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 23:27:49
Lượt xem: 780

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta và Thẩm Trĩ Thủy là thanh mai trúc mã, hai bên đều tình ý, nếu kiếp ngươi đến cầu , mới là phu quân của ."

 

"Kiếp , chỉ là sửa sai lầm mà thôi."

 

Không từ nào chọc đau Lục Trì Chu.

 

Hắn nhắm mắt , đáy mắt u tối là cơn phẫn nộ ngập trời: "Nàng ý gì?"

 

"Ta và nàng vợ chồng năm mươi năm, trong mắt nàng, chẳng lẽ chỉ là một sai lầm?"

 

Bất luận là kiếp kiếp .

 

Ta từng thấy Lục Trì Chu thất thố như .

 

Giống như sỉ nhục đến cực điểm.

 

Ta chợt thấy chút buồn : "Chẳng chính ngươi ?"

 

Sắc mặt Lục Trì Chu đột nhiên trắng bệch.

 

Chỉ một tháng , chính lạnh nhạt với

 

"Nhân duyên một đời giữa và nàng, chỉ là một sai lầm."

 

"Nay trọng sinh, nhất định sẽ tái phạm nữa."

 

10

 

Lục Trì Chu cuối cùng là khiêng khỏi Khương phủ.

 

Trước mặt mẫu , Thẩm Trĩ Thủy vô cùng vô tội:

 

"Ta xa xa thấy, Khương tiểu thư một nam t.ử dồn góc tường, còn tưởng là kẻ nào đắn lẻn , nên mới tay cứu giúp."

 

"Không ngờ là Lục đại nhân, lỡ tay lỡ tay, may mà để sẹo."

 

Quả thật để sẹo.

 

Lục Trì Chu là quan văn, chịu nổi một cước của .

 

Lập tức phun một ngụm m.á.u, ngất .

 

Thẩm Trĩ Thủy lập tức cung thỉnh tội.

 

hoàng thượng vốn thiên vị cháu , nghĩ đến ngày mai thành , chỉ khiển trách vài câu cho qua.

 

Lần gặp là ngày đại hôn.

 

Nha với , mấy vị thái y đều đến Lục phủ, thể Lục Trì Chu còn như nữa.

 

Khăn hỷ vén lên, Thẩm Trĩ Thủy mỉm đưa tay bóp nhẹ vành tai .

 

Ta né tránh, thở dài: "Sao tay nặng như ?"

 

Thẩm Trĩ Thủy hạ mắt, dáng vẻ chút tủi : "Nàng đau lòng cho ?"

 

Ta khựng : "Ta là lo cho ."

 

"Ta hai kết oán, nay quyền cao chức trọng, e rằng dưỡng thương xong sẽ trả thù khi thành , cùng đến xin ?"

 

Thẩm Trĩ Thủy khẽ chậc một tiếng: "Trong mắt nàng, vô dụng đến ?"

 

"Khương Hoài Nhu, nàng thật giỏi, ngày đại hôn mà còn nghĩ đến phu quân cũ."

 

Hắn giận dỗi.

 

Cúi đầu, động tác cũng phần hỗn xược.

 

Ta chút sụp đổ: "Chàng thể đừng c.ắ.n chỗ đó ?"

 

"Thuận miệng thôi."

 

Ta nhịn , run rẩy giơ tay tát lên mặt một cái.

 

Hắn nghiến răng : "Lúc nhỏ nàng thích đ.á.n.h , lớn vẫn ?"

 

Một đêm xuân sắc.

 

Ta mệt lả trong lòng , mặt còn mang theo nụ thỏa mãn.

 

Duệ Vương phi sai truyền lời, cần dậy sớm thỉnh an, trưa cùng dùng bữa là .

 

Ta kinh ngạc: "Như ?"

 

Ta vẫn nhớ ngày thứ hai khi gả cho Lục Trì Chu, dậy từ sớm bái kiến song , lo liệu việc nhà.

 

Thẩm Trĩ Thủy vẻ mặt đương nhiên: "Chắc là mẫu còn dậy thôi?"

 

Hắn ôm lòng, gần như vô kéo chăn phủ lên: "Ngủ thêm chút ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-tu-thanh-son-sjyr/chuong-5.html.]

"Nàng gả nhà là để hưởng phúc, trâu ngựa."

 

Vòng tay khô ráo ấm áp, thoang thoảng mùi thảo d.ư.ợ.c, khiến bất giác thả lỏng.

 

Ngày hồi môn, mẫu , nhịn trêu: "Sao mập lên ?"

 

Thời Vi bên cạnh trộm.

 

Trong bầu khí vui vẻ , một bóng lạc lõng.

 

Ta chăm chú sang.

 

Là Lục Trì Chu.

 

Mấy ngày gặp, gầy gò tiều tụy, trông vô cùng suy nhược, đôi mắt đen trầm chăm chăm :

 

"Chúc mừng."

 

Ta khách khí gật đầu: "Đa tạ."

 

Ngừng một chút, thấp giọng : "Thế t.ử lỡ tay ngài thương, là do quá nóng nảy, mong ngài rộng lượng."

 

Giọng Lục Trì Chu lạnh nhạt: "Nàng cần bênh ."

 

"Nàng gả cho chẳng là để chọc tức ?" châm chọc, "giờ mục đích của nàng đạt , cần gì giả vờ phu thê tình thâm?"

 

Nhìn gương mặt cố chấp của .

 

Ta gì cũng vô ích, bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Đang định rời .

 

Lục Trì Chu đột nhiên thấp giọng : "Ta thương nặng."

 

Ba ngày khi gả phủ Duệ Vương, quả thật qua.

 

Lục Trì Chu nội thương, huyết ứ tích tụ.

 

Ngày ngày đau đớn khó chịu, thể ngủ yên.

 

Hắn chằm chằm , thần sắc u ám: "Khương Hoài Nhu, vẫn luôn chờ nàng đến thăm ."

 

Ta trầm mặc một lúc: "Đại nhân cũng nên thành gia , ít nhất khi ốm đau còn chăm sóc."

 

"Ta cần khác."

 

Hắn cố chấp .

 

Ta dời ánh mắt .

 

Hồng Trần Vô Định

(Hồng , cấm ăn cắp)

12

 

Ta ngờ hoàng thượng đột nhiên tay với Lục Trì Chu.

 

Chỉ trong một đêm, mấy chục tội danh của tể tướng đương triều lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ.

 

Thẩm Trĩ Thủy dường như ngoài cuộc, ngày ngày kéo thưởng ngắm hoa, bàn chuyện phong nhã.

 

Khi thánh chỉ hạ lệnh bắt giam Lục Trì Chu truyền đến, tay đang nắm tay vẽ tranh khựng , nhưng thần sắc vẫn bình thản.

 

Ta nhịn hỏi: "Là ?"

 

"Sao thể?"

 

Hắn bật : "Ta giờ chỉ là một kẻ phú quý nhàn nhân, nổi chuyện lớn như ?"

 

Ta .

 

Thẩm Trĩ Thủy chậm rãi thu ý : "Chỉ là, từ ngày Lục Trì Chu trọng sinh, sẽ ngày hôm nay."

 

Ba năm , Lục Trì Chu nơi nơi tranh cường hiếu thắng, tuy quyền khuynh triều dã, nhưng cũng công cao chấn chủ.

 

Mà hoàng đế thì khoan hậu, thực đa nghi đến cực điểm.

 

Kiếp , bề ngoài là Thẩm Trĩ Thủy và Lục Trì Chu đấu triều.

 

Thực chất phía là sự thao túng của hoàng thượng.

 

Thẩm Trĩ Thủy quả thật là kẻ tinh ranh.

 

Sau khi trọng sinh, cố ý giả vờ ăn chơi lêu lổng.

 

Lục Trì Chu sống hai đời, cũng uổng phí.

 

Ta thói quen nuôi dưỡng t.ử sĩ.

 

Hắn sẽ chịu dừng .

 

Ngày Thời Vi thành , Thẩm Trĩ Thủy triệu cung.

Loading...