Bà trợn mắt như cái chuông đồng, hồi lâu vẫn nổi một câu.
Ngày hôm , Trần Vũ xin 200 tệ.
Trước khi net, đưa 100 tệ, :
“Cô giáo mấy bảo mua tài liệu học ? Nếu chị dám với , để em xin cho. Suốt ngày chỉ , mất mặt c.h.ế.t .”
: “…”
Trời ơi, đúng là món quà bất ngờ.
Khi dứt khoát sống kiếp , một “chị gái hy sinh vì em” nữa, thì em trai bắt đầu giúp đỡ .
—----
Cuối năm, chị Yến Yến kết hôn.
Theo phong tục chỗ , bố đưa họ nhà gái về nhà chồng, nên cả nhà về quê, ở trong ngôi nhà cũ của ông bà nội để đón Tết.
Mấy mâm lớn tụ đ.á.n.h bài đến tận đêm khuya.
Toàn bàn tán mấy chuyện như con trai nhà ai thành đạt, con gái nhà ai lấy chồng giỏi.
Không ai đó nhắc đến con gái nhà họ hàng, :
“Con gái của lão Lý xóm , vợ lão lúc xưa khăng khăng đòi cho nó học đại học. Kết quả là giờ lấy chồng xa tận đẩu , lão Lý còn cho nó của hồi môn hai vạn tệ. thấy, nuôi con gái khác gì ?”
Một ông bác khác tiếp lời:
“Khác gì chứ, khác là thiểu năng nên còn nuôi tốn tiền .”
Rồi , cả bàn bài về phía — lúc đó đang chuyện với chị Yến Yến.
Hỏi :
“Duệ Duệ cũng học cấp ba ? Định thi đại học hả?”
Mẹ rút bài đáp nhạt nhẽo:
“Ừ, học bừa thôi, chắc thi đậu .”
Ông bác ha hả, dạy bảo:
“Nếu đậu thì đừng như con bé nhà họ Lý, học xong cái là bỏ nhà biệt xứ, đoái hoài gì đến cha nữa. là thứ vong ân bội nghĩa!”
“Cha nuôi mày khổ cực lắm, học chị Yến Yến một chút . Tiền lương, tiền sính lễ mấy năm nay nó đều đưa về nhà, đúng là hiếu thảo.”
đầu chị Yến Yến. Nụ mặt chị chân thành, kiêu hãnh.
Giống hệt kiếp , khi về chăm bà nội, trong bệnh viện, mấy cô chú họ hàng tới thăm bà đều khen hiếu thảo.
Dù lúc đầu cực kỳ về.
khi khen, cũng đáp bằng nụ chân thành, đầy tự hào.
Vì một như — bao giờ coi trọng — cuối cùng cũng cần đến, nhận.
Dù là theo cách áp bức, bóc lột.
quên mất bà từng coi thường đến mức nào, từng ghét bỏ .
Thậm chí còn thấy đắc ý, nghĩ rằng:
“Bà xem, bà hối hận ? Cuối cùng chăm sóc bà vẫn là đứa cháu gái bà khinh nhất. Còn những bà yêu quý — con trai, cháu trai bà — thì chẳng ai đưa cho bà một ly nước khi bà bệnh nặng.”
nghĩ rằng chăm bà càng , bà sẽ càng thấy hối . Ngoài mấy cãi vã, thực sự chăm sóc bà chu đáo.
Khi đó, cũng kêu chỗ đau, chỗ mỏi.
bà giả vờ ?
chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-hanh-cua-toi-la-tu-hao-lam-con-gai-ngoan-cua-me/5.html.]
Bà chỉ chăm bà nội nên mới đẩy hết việc đó cho .
Sau đó dùng vài câu kiểu “May mà con”, “Con ngoan hơn con gái nhà nhiều” để xoa dịu .
Cái logic bệnh hoạn đó, mãi đến khi bà chặn đầu xe , đòi đưa tiền cho Trần Vũ, nếu cho thì bà sẽ c.h.ế.t ngay bánh xe — mới tỉnh ngộ.
Cũng từ lúc đó, mới thấy rõ ràng rằng — dù là thời thơ ấu khi trưởng thành — từng yêu thương.
Lớn lên, chỉ giá trị lợi dụng: công cụ dưỡng già, máy ATM.
Một khi còn giá trị, mạng sống của cũng chẳng ý nghĩa gì với họ — thậm chí, họ còn sẵn sàng lấy luôn cả mạng .
Thậm chí ngay lúc đây, tất cả những bài học đẫm m.á.u kiếp , thấy nụ chân thành, xinh , tự hào của chị Yến Yến, suýt chút nữa gật đầu đồng tình.
vội rùng một cái.
Phải thoát khỏi cái vòng xoáy . Không thể để tẩy não, đồng hóa nữa.
—-------
Sau Tết.
Quay về thành phố tiếp tục học.
Không hiểu thần kinh nào của Trần Vũ chập nữa — đưa hết tiền lì xì cho , bảo tự mua tài liệu học.
: “Cảm ơn.”
Cậu hổ hỏi : “Chị… giúp em đưa lá thư cho bạn gái cùng bàn ?”
: “???”
Cậu : “Chị , ánh mắt gì đấy?”
: “Em tính yêu sớm ?”
Cậu : “Không ?”
Được chứ.
như thấy một tia hy vọng cuộc đời cho Trần Vũ — , là giúp nó sống đàng hoàng hơn.
thánh nữ gì, chỉ vì đời nó đối với tệ, thấy nó mãi sống trong net, lãng phí cuộc đời.
:
“Có một thằng cũng thư cho bạn cùng bàn của chị. Nó cao hơn em, trai hơn em, học cũng dốt như em. Em đoán xem từ chối vì ?”
Trần Vũ im lặng một lúc, nghiến răng:
“... Em là em trai chị mà.”
nghiêm túc đáp:
“Chính vì em là em trai chị nên chị mới thật. Chị mấy lời với ngoài .”
Không đoán kiểu gì, mà nguyên học kỳ đó, cuối tuần nào cũng học bài cùng .
Mỗi khi bà nội gọi việc nhà, còn cáu:
“Không thấy chị đang dạy học bài ? Cái sàn , cả nhà cùng quét mới sạch chắc?”
Bạn bè rủ nó net chơi cũng từ chối, tiền định nạp game “Mộng Ảo Tây Du” cũng đem hết mua sách bài tập.
Kỳ thi học kỳ đó, hai đứa cùng “hạng mười”.
Nó hạng 10 lớp thường.
hạng 10 lớp chọn.
Mẹ vui vẻ thưởng cho Trần Vũ 200 tệ tiền tiêu vặt, miệng lẩm bẩm:
" , con trai sẽ tiền đồ mà."
Còn , cả mùa hè lấy một xu tiền tiêu vặt, ngay cả b.ăn.g v.ệ si.nh cũng là do Trần Vũ chia cho một trăm từ tiền thưởng của nó mà mới .