Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-01-09 02:12:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nhiễm Nhiễm đám đông, bỗng thấy mấy bóng quen thuộc. Cô vội vàng đặt công việc đang xuống, tiến lên chào hỏi đám đàn ông cao lớn vạm vỡ: "Chú Đông, Trụ Tử, các chú đến ạ!"

Chú Đông đám ba lớp trong ba lớp ngoài quầy hàng, thật lòng vui mừng cho Ôn Nhiễm Nhiễm: "Công việc kinh doanh của cháu bây giờ ngày càng ! Chú vẫn còn nhớ dáng vẻ cháu đẩy chiếc xe nhỏ, gốc cây hòe hì hì hỏi chúng 'Các chú các bác mua một cái ăn thử ' đấy!"

"Mới mấy ngày mà kiếm cả một quầy hàng !"

"Chứ còn gì nữa? Các ông xem, một cô nương nhỏ mười mấy tuổi thể ngoài ăn buôn bán. Nhìn con gái nhà xem, tuổi cũng sàn sàn cô Ôn, thế mà hôm qua còn đòi mua tò he đấy! Lớn tướng mà còn đòi tò he chơi."

Lão Triệu cùng chú Đông lắc đầu, tuy nhưng vẻ mặt và giọng điệu đều tràn đầy sự cưng chiều đối với con gái .

Ôn Nhiễm Nhiễm cũng : "Ngài nỡ lòng nào mua cho chị Triệu ?"

Lão Triệu vội vàng xua tay: "Sao mà nỡ ! Con gái hái trời, cũng tìm cách hái xuống cho nó!"

Một câu khiến mấy em chỉ lão Triệu mà ha hả.

Ôn Nhiễm Nhiễm suy nghĩ một lát với chú Đông: "Chú Đông, cháu hai việc nhờ chú giúp."

Chú Đông liền : "Cô Ôn cứ , chỉ cần là việc chú giúp , nhất định sẽ dốc hết sức!"

Lần giúp cô Ôn xây lò mấy ngày, ngày nào cũng ăn ngon uống say, đối đãi với ông như bậc cha chú trong nhà, cuối cùng còn cho nhiều tiền bạc như . Cô đối xử thật lòng với ông, ông cũng báo đáp cho lẽ.

Ôn Nhiễm Nhiễm mời chú Đông quầy hàng, chỉ đất trống : "Chú Đông xem, ở đây thể xây thêm một cái lò nướng nữa ạ?"

Chú Đông xem, một vòng dùng bước chân đo đạc, chống cằm : "Xây ! Cô Ôn yên tâm, chú sẽ tận dụng tối đa gian, xây cho cháu một cái thật lớn, nếu sợ đủ dùng."

Ôn Nhiễm Nhiễm cảm kích: "Vẫn là chú Đông hiểu cháu, cần cháu mở lời ý cháu ."

"Quanh năm chạy vạy bên ngoài, thể chút tinh ý ?" Chú Đông hì hì, " , việc thứ hai là gì?"

Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ đến việc bây giờ tiền sửa nhà là nhịn : "Chú Đông, cháu hỏi chú quen thợ hồ, thợ nề nào thật thà, chững chạc, đáng tin cậy , cháu sửa căn nhà nát của ."

Chuyện ? Cứ giao cho chú!" Chú Đông vỗ n.g.ự.c, "Trong thôn chúng một nhà họ Điền, mấy con trai nhà họ đều nghề , đều là tay nghề gia truyền, hiền lành chất phác, tay nghề cũng , trong làng ngoài xóm đều tìm nhà họ xây nhà, tuyệt đối tin !

"Vậy khi nào họ thể rảnh để đến nhà cháu xem thử ạ?"

Chú Đông suy nghĩ : "Chiều nay chú về hỏi giúp cháu."

"Được ạ, phiền chú Đông chạy một chuyến giúp cháu." Ôn Nhiễm Nhiễm , " vẫn phiền chú khi manh mối thì báo cho cháu vài ngày, bây giờ quầy hàng nhiều việc, cháu sắp xếp sớm."

"Được! Chú nhớ cả , cô Ôn yên tâm, tin tức gì chú sẽ đến báo ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-97.html.]

Ôn Nhiễm Nhiễm trong lòng vui vẻ, hào phóng cho chú Đông một chiếc bánh cuốn siêu to khổng lồ.

Những món kho thể cho đều cho hết, một chiếc bánh suýt nữa cuốn hết, cô còn ghép thêm một chiếc nữa.

Chú Đông cầm chiếc bánh cuốn cỡ đại, thoáng chốc cảm thấy những chiếc bánh ăn đây đều là con cháu của nó: "Thế , , cái bao nhiêu tiền chứ..."

"Tiền nong gì chứ." Ôn Nhiễm Nhiễm , "Chú còn vất vả chạy việc giúp cháu nữa, cứ cầm lấy mà ăn!"

Chú Đông chút ngại ngùng, nhưng thấy Ôn Nhiễm Nhiễm đang bận rộn, cũng từ chối nữa, vui vẻ cầm bánh cuốn c.ắ.n một miếng lớn.

Ây! Thơm thật!

Tôn thị thấy ba chữ "sửa nhà" dỏng tai lên, lúc thấy chú Đông vội vàng bước tới, mặt mày hớn hở: "Nhiễm Nhiễm, thím nhà chúng sắp sửa nhà ?"

Ôn Nhiễm Nhiễm gật đầu, bận rộn với khối bột trong tay : "Thoắt cái thu, sẽ đến mùa đông. Hai gian nhà nát của chúng , đến mùa đông e rằng chúng thấy mặt trời ngày hôm mất!"

"Phòng của thím và bà nội ở thì , chỉ cần trát những viên gạch gió lùa, vài viên ngói là . Phòng của chúng con thì sửa sang cẩn thận, xem là dỡ xây thế nào, nhưng con đoán thời gian đủ... đến lúc đó đợi các bác thợ nề đến xem cụ thể ."

"Phòng chúng ở cũng sửa ?" Tôn thị càng vui hơn, nhưng nghĩ trong phòng đó còn Lương thị, lập tức nhíu mày hừ lạnh một tiếng, " là hời cho bà !"

Ôn Nhiễm Nhiễm bà đang ai, với Tôn thị: "Con sửa nhà là vì thím và bà nội, liên quan đến bác cả. ... con định xây mấy cái giường sưởi, bà nội một cái, nhà thím một cái, nhà chúng con một cái, đến lúc đó chúng sẽ một mùa đông ấm áp!"

Không sẽ xây giường sưởi cho nhà cả, Tôn thị vô cùng thoải mái. Bà vui vẻ mong chờ việc sửa nhà, bỗng nhớ điều gì đó.

Tôn thị suy nghĩ hồi lâu, kéo Ôn Nhiễm Nhiễm : "Nhiễm Nhiễm, tiền sửa nhà thể để một con chịu, thể để con sửa nhà xây giường sưởi ? Thế , tiền giường sưởi của và nhà ba chúng , thím ba con

lo!"

Ôn Nhiễm Nhiễm chút kinh ngạc, thím ba gần đây hào phóng như , cô vẫn quen.

nghĩ nhà ba của họ mới quỹ đạo lâu, trong tay chắc nhiều tiền. Cô nghĩ đến đây vẫn : "Không cần ạ, giường sưởi nhà thím chỉ là tiện tay thôi, tốn bao nhiêu tiền."

Tôn thị hiểu đứa trẻ lo lắng bà nhiều tiền dư, nhỏ bên tai cô: "Lần cha đến dúi cho ít tiền. Ta vốn định để dành cho Như Như của hồi môn, nhưng xây giường sưởi cũng là việc quan trọng, lấy một ít cũng ."

Ôn Nhiễm Nhiễm suy nghĩ một lát, vui vẻ gật đầu đồng ý. Nếu họ dư dả, bỏ một ít tiền cũng , cô còn thể tiết kiệm một chút để dành mở tiệm.

Mọi việc hướng giải quyết, Ôn Nhiễm Nhiễm rảnh tay chuyên tâm hộp cơm mù hôm nay.

 

 

Loading...