Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:32:30
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Môn hôn sự của họ chắc cũng thành!

Những xung quanh quả nhiên bắt đầu bàn tán:

"Con mụ quả thật !"

"Nghe giọng điệu , nhà họ Ôn và nhà họ Phương còn hủy hôn, bà chen ."

"Nhà họ Phương đó cũng là kẻ thấy lợi quên nghĩa, thấy nhà họ Ôn suy bại, lập tức định với nhà khác."

" đúng, ai cả!"

Thân thị những lời chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, mắt trời đất cuồng.

Xong , môn hôn sự e là giữ nữa...

Bên , Khổng thị đỡ Thân thị mặt mày vui mừng, mắt đảo lia lịa bắt đầu tính toán.

Mấy vị phu nhân tinh xảo lịch sự cúi đầu, mặt mày xám xịt định .

"Đợi !" Tôn thị gọi , ưỡn n.g.ự.c, ngẩng đầu đến mặt họ, "Lúc ngươi thích môn hôn sự của nhà họ Phương, thể thẳng với , nhất định sẽ nhường cho ngươi, những trò lén lút lưng thật đáng khinh."

"Còn nữa." Tôn thị quét mắt qua họ, cuối cùng chằm chằm Thân thị , "Ta dựa đôi tay của để kiếm tiền, cảm thấy mất mặt. Lấy lao động cần cù vinh, lấy lười biếng nhục. Ta bây giờ vinh quang, nên cảm thấy hổ là các ngươi, những quý phu nhân hưởng thụ dân chúng đóng góp còn mở miệng là tiện dân!"

"Hay!"

Trong đám đông vang lên một tràng vỗ tay hoan hô, tiếng vỗ tay như sấm, Thân thị và những khác càng thêm bối rối.

Ôn Nhiễm Nhiễm Tôn thị, mắt hạnh sáng long lanh, bỗng một cảm giác vui mừng của một già: Con cuối cùng cũng lớn !

Vì đồng cảm với nhà họ Ôn, và ghét bỏ Thân thị và những khác, mua sắm nhiệt tình, hận thể để họ giàu lên ngay lập tức, nên đồ ăn bán nhanh hơn khi.

Mấy thực khách nhà giàu còn cho tiền thưởng, lấy bạc : "Ôn tiểu cô nương nhất định thúc giục cha cô học hành cho , ngày đạp nhà họ Thân đó chân!"

Sau khi dọn hàng, Tôn thị đếm bạc nhiều hơn một nửa so với bình thường, quét sạch mây đen , khép miệng: "Ta ước gì họ ngày nào cũng đến."

"Phụt..."

Ôn Nhiễm Nhiễm nhịn , cùng Ôn Tuấn Lương bật .

Người đường nườm nượp, Ôn Nhiễm Nhiễm cảnh tượng náo nhiệt chợ đêm, mặt mày hớn hở.

Đợi mấy ngày nữa quầy hàng mở , sẽ cần vất vả đẩy xe như nữa!

*

Trăng sáng thưa, một mảnh ánh bạc. Ngoài cửa sổ tiếng côn trùng rả rích, Ôn Nhiễm Nhiễm ngủ

.

Thèm ăn nhộng tằm rang khô...

Cắt đôi, tẩm bột chiên giòn, cho chảo nóng cùng với tỏi lát, ớt khô, tiêu hạt rang lên, giòn thơm cay tê, ngoài giòn trong mềm, thơm đừng hỏi!

Tiếc là tằm ở thời cổ đại là vật hiếm, nhộng tằm là một bước thể thiếu trong việc nuôi tằm lấy tơ, giá trị kinh tế cao, tự nhiên ai nỡ mang bán đồ ăn. Có bán cũng là bán giá cao.

Đợi giàu nhất định sẽ mua một giỏ về ăn mỗi bữa! Chiên, xào, rán đều ăn hết!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-69.html.]

Ôn Nhiễm Nhiễm càng nghĩ càng đói, nhẹ nhàng dậy mặc quần áo, định bếp chút đồ ăn khuya.

Nàng xắn tay áo, thầm tính toán một nồi cơm niêu, hoặc là một bát mì xá xíu mật ong.

Ôn Nhiễm Nhiễm đang nghĩ, bỗng liếc thấy một bóng đen kịt ở góc sân. Nàng giật , cầm lấy xẻng sắt rón rén tới.

Người xổm ở góc tường chuyên tâm gì đó trong tay, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng nuốt nước bọt, phát hiện một chiếc xẻng sắt lạnh lẽo đang dần tiến gần .

Ôn Nhiễm Nhiễm càng gần càng thấy đó chút quen mặt, cho đến khi chỉ còn cách một bước, ánh trăng sáng, nàng bỗng rõ mặt nghiêng của :

"Đại ca ca? Huynh gì ở đây?"

Người đang xổm giật run b.ắ.n, vội vàng giấu thứ trong tay , nhét món đồ chơi đất đống củi, vẻ mặt căng thẳng đầu "suỵt" một tiếng, giọng hạ thấp lộ vẻ hoảng loạn: "Tam nhỏ chút, đừng thức giấc."

Ôn Nhiễm Nhiễm đặt cái xẻng xuống, xổm xuống : "Muộn thế , ở đây gì?"

"Anh phơi... ..." Ôn Vinh lau mồ hôi lạnh trán, "Trong phòng nóng quá, ngoài hóng gió."

Ôn Nhiễm Nhiễm "ồ" một tiếng, chợt liếc thấy đất một khúc gỗ hình thù kỳ lạ. Cô đưa tay nhặt lên xem, một khúc gỗ bình thường điêu khắc thành hình con gà .

Đùi gà, cánh gà, chân gà, đầu gà đều đủ cả, sống động như thật!

Ôn Vinh một cái, tuy tò mò cái nhưng cũng hỏi, dù cũng với lắm.

Ôn Nhiễm Nhiễm đặt "con gà " xuống, dậy lấy củi định nhóm lửa đồ ăn khuya. Nào ngờ tay vươn tới đống củi Ôn Vinh ngăn : "Tam đừng, đừng... để lấy giúp, để lấy giúp!"

Ôn Vinh phá lệ mở miệng đòi giúp đỡ, Ôn Nhiễm Nhiễm kinh ngạc , vội : "Không cần , đại ca ca từng xuống bếp, dùng bao nhiêu củi ."

Đây chính là con trai độc đinh của Ôn gia, quý giá lắm đấy!

vòng qua Ôn Vinh cúi lấy củi, để ý đến khuôn mặt đỏ bừng vì cuống quýt của .

"Ơ? Đây là cái gì..."

Ôn Nhiễm Nhiễm vốn định lấy củi, chợt thấy đống củi chất đống lỉnh kỉnh nhiều món đồ nhỏ.

Ôn Vinh cuống đến mức dậm chân: "Tam em... Haizz!"

xổm xuống, tiện tay nhặt vài cái lên xem, mắt bỗng mở to: Chà! Thế cũng quá đỉnh !

Ôn Nhiễm Nhiễm hào hứng bới đống củi xem, trong mắt tràn đầy vẻ mới lạ.

Có chân giò, cá kho, thịt Đông Pha, đùi gà lớn, vịt ... đều là gỗ điêu khắc, những món ăn thể nghĩ đều ở đây, món nào cũng tinh xảo sống động, y như thật !

Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu, liếc thấy còn dính vụn gỗ phủi sạch, dám tin hỏi một câu: "Mấy cái đều là khắc ?"

Ôn Vinh căng thẳng đầu về phía nhà lớn, ủ rũ cúi đầu, nhỏ giọng cầu xin: "Tam , em ngàn vạn đừng cho cha nhé."

"Là khắc thật !" Ôn Nhiễm Nhiễm kinh ngạc , "Đại ca ca cũng giỏi quá !"

Ôn Vinh đang ủ rũ bỗng thấy lời khen của Ôn Nhiễm Nhiễm thì ngẩn . Đây là đầu tiên khen giỏi đấy...

Ôn Nhiễm Nhiễm thích thú ngắm nghía những món đồ gỗ , khỏi chút đổi cách về Ôn Vinh.

 

 

Loading...