Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:31:47
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người bán hoa, bán đèn, bán son phấn... đủ loại gánh hàng rong san sát , một khung cảnh phồn hoa.

Ôn Nhiễm Nhiễm vui vẻ trở về gánh bánh bát t.ử của , từ xa thấy Tôn thị mặt mày tươi thu tiền, Ôn Tuấn Lương mắt la mày lét chằm chằm nồi đồ ăn, mắt sắp rớt ngoài. Y thừa lúc Tôn thị để ý lén đưa tay , bắt , Tôn thị lập tức chống nạnh mắng xối xả.

thấy buồn , tới thì thấy Ôn Tuấn Lương cúi đầu lí nhí: "Ta chỉ ăn một miếng, tam nha đầu ."

Tôn thị tức đến bật : "Nhiễm Nhiễm tin tưởng chúng mới giao gánh hàng cho chúng trông coi, cứ ăn vụng mãi !"

Ôn Tuấn Lương khịt mũi một tiếng: "Nàng thì lắm! Nghĩ xem đây nàng đối xử với tam nha đầu thế nào? Nàng mới là gì nhất!"

"Ta..." Tôn thị nghẹn họng nên lời, dừng một lúc ghê tởm y hai , đảo mắt trắng dã đầu y nữa, "Đàn ông con trai mà còn lật chuyện cũ!"

Ôn Nhiễm Nhiễm thấy hai ai nhường ai, vội vàng tới giảng hòa: "Tam thúc, tam thím, cãi ? là tính trẻ con."

Ôn Tuấn Lương thấy chỗ dựa về, đổi bộ dạng ủ rũ , ưỡn thẳng lưng đến gần mách lẻo, đắc ý liếc Tôn thị mấy cái: "Tam nha đầu, ăn một miếng đậu phụ khô quá đáng ?"

Ôn Nhiễm Nhiễm liếc Tôn thị, còn ha hả thu tiền, bây giờ Ôn Tuấn Lương chọc tức đến mặt đen như đ.í.t nồi.

"Nhìn bà gì?" Ôn Tuấn Lương đắc ý ngẩng đầu, "Đây là gánh hàng của con, con tự quyết định."

Ôn Nhiễm Nhiễm bỗng chút đồng cảm với Tôn thị, gặp một chồng đáng tin cậy còn suốt ngày chống đối thực sự t.h.ả.m...

"Tam thúc, tam thím cũng là để tiện ghi sổ, chú lúc thì ăn một miếng bánh bát t.ử, lúc thì gặm một cái cánh vịt, sổ sách chẳng loạn hết cả lên ?" Ôn Nhiễm Nhiễm bĩu môi, "Tam thím trông gánh hàng cả buổi tối, chú giúp thì thôi, còn gây thêm phiền phức cho tam thím."

"Ngươi về phía nào!" Ôn Tuấn Lương tức đến nhảy dựng lên.

Tôn thị lời , mặt vài phần ý , bà trừng mắt Ôn Tuấn Lương một cái: "Nhiễm Nhiễm là lý lẽ, giống , vô lý gây sự."

Ôn Tuấn Lương hất tay áo, lưng giận dỗi.

Tôn thị hừ lạnh một tiếng thèm để ý đến y nữa, tiếp tục tươi tiếp đãi khách.

Ôn Nhiễm Nhiễm tới, kéo tay áo Ôn Tuấn Lương: "Tam thúc, ngày mai con sẽ hầm riêng cho chú một nồi để ăn vặt."

Ôn Tuấn Lương rút tay áo khỏi tay cô, lén đưa một ngón tay: "Thêm một miếng cái gì đó Nhật Lạc Thanh Sơn Lý của con nữa, nếu thì miễn bàn."

Lớn từng tuổi mà còn mặc cả...

Ôn Nhiễm Nhiễm đối với nhà xưa nay đều hào phóng, vui vẻ gật đầu: "Được."

Ôn Tuấn Lương thấy cô đồng ý ngay, vui vẻ vỗ vai cô: "Vẫn là tam nha đầu nghĩa khí!"

đầu Tôn thị đang bận rộn đến luống cuống tay chân, ngẩng đầu Ôn Tuấn Lương : "Tam thúc, chú tam thím xem, bà xưa nay quan trọng nhất là thể diện của , nhưng chú xem bây giờ, đối với khác đều khách sáo, tươi . Chú gạt bỏ cái giá của phu nhân phủ Bá, ngoài đầu đường xó chợ chịu khổ thế ?"

Nụ mặt Ôn Tuấn Lương chợt tắt, khỏi về phía Tôn thị xe đẩy. Người xưa nay luôn cao ngạo, lúc đang cúi lưng, ha hả với vị khách mặt " đến".

Y nhíu mày, một lúc lâu sa sầm mặt tới, vẻ mặt tuy còn cứng đờ, khó chịu, nhưng chủ động cầm một tờ giấy dầu đưa cho Tôn thị.

Tôn thị kinh ngạc y hai , đưa tay đẩy y: "Đi , thấy là phiền."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-46.html.]

Miệng tuy , nhưng Ôn Nhiễm Nhiễm thấy nụ thoáng qua mặt bà khi .

"Nàng phiền thì cứ phiền." Ôn Tuấn Lương cãi , lặng lẽ bên cạnh Tôn thị, hì hì "Ngài đến!".

Thế mới giống một gia đình chứ!

*

Lần bán hàng, Tôn thị quen việc hơn nhiều, đồ ăn bày biện ngăn nắp, gọn gàng, thậm chí cần Ôn Nhiễm Nhiễm giúp đỡ.

Ôn Nhiễm Nhiễm Tôn thị tiến bộ nhanh ch.óng, chân thành khen ngợi: "Tam thím bây giờ ngày càng dáng !"

Tôn thị mở nắp nồi đồ ăn, tươi : "Ngày nào cũng xem con kinh doanh thế nào, dù là một con lợn cũng học ."

Ôn Tuấn Lương nhướng mày: Hửm? Chửi ? Hình như cũng ...

"Gánh hàng giao cho tam thím nhé!" Ôn Nhiễm Nhiễm xách một giỏ "Nhật Lạc Thanh Sơn Lý", vẫy tay với Tôn thị: "Con đây!"

"Nhiễm Nhiễm, con yên tâm , ở đây !"

"Được!"

Ôn Nhiễm Nhiễm đáp một tiếng, về phía t.ửu lầu Trình Ký.

Tối qua ở Nhất Bôi Xuân tạo danh tiếng cho "Nhật Lạc Thanh Sơn Lý", cộng thêm sự quảng bá của nổi tiếng, hôm nay chắc sẽ bán chạy hơn.

Trình Ký Thái Lâu cửa trang trí lộng lẫy, mái hiên treo những chiếc đèn l.ồ.ng xen kẽ, cả t.ửu lầu rực rỡ phi thường.

Ôn Nhiễm Nhiễm hít một thật sâu, bước thấy nhắc đến Nhật Lạc Thanh Sơn Lý của cô:

"Nghe ? Tối qua Nhất Bôi Xuân một tiểu nương t.ử bán bánh, món điểm tâm của cô khiến bao nhiêu ngâm thơ phú, náo nhiệt lắm đấy!"

"Nghe , , món điểm tâm đó hình như gọi là Nhật Lạc Thanh Sơn Lý?"

"Chính là cái tên , ngay cả Trình tiểu nương t.ử cũng say mê món điểm tâm đó!"

" ? Ta từ Nhất Bôi Xuân qua đây, các đoán xem ? Người đông nghịt! Chắc là xem thử món Nhật Lạc Thanh Sơn Lý đó. Ta vốn cũng xem náo nhiệt, nhưng thực sự chỗ chen chân!"

...

Ôn Nhiễm Nhiễm lặng lẽ lắng , vui mừng khôn xiết, khóe môi cong lên thể nào dằn xuống .

Hay thật, hiệu quả của quảng cáo nổi tiếng quá tuyệt vời! Lại còn tốn tiền!!!

Ôn Nhiễm Nhiễm mở giỏ, mấy bước một đàn ông trung niên chặn mặt cô, cúi đầu kỹ chiếc bánh gato trong giỏ của cô, mắt lộ vẻ kinh ngạc, khách sáo : "Xin hỏi tiểu nương t.ử, đây là Nhật Lạc Thanh Sơn Lý ?"

 

 

Loading...