Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:31:27
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi , đồng loạt nuốt nước bọt.

Ôn Nhiễm Nhiễm phản ứng của , mặt đầy nụ , nước kho hôm nay dùng nước kho cũ của hôm qua, nước kho cũ càng kho càng thơm, mùi vị hôm nay còn ngon hơn hôm qua!

"Tiểu nương t.ử, món kho bán thế nào?" Có nhịn hỏi.

Ôn Nhiễm Nhiễm giới thiệu từng món: "Đậu phụ khô hai văn ba miếng, khoai tây thái lát bốn văn mỗi phần, củ sen thái lát sáu văn một phần, măng bảy văn. Đầu vịt bảy văn một cái, cánh vịt mỗi cái ba văn."

"Chiều nay mới kho, dùng là gia vị thượng hạng và đường trắng."

, vớt mấy miếng đậu phụ khô và các loại rau củ khác thái thành miếng đặt bát, lấy mấy que tre đặt bên cạnh : "Nếu lo hợp khẩu vị thể thử , thấy ngon hợp khẩu vị hãy mua, tiền của ai cũng là gió thổi đến, cũng thể tiêu tiền oan uổng ? Đều là khách quen, chắc chắn sẽ để các vị thiệt thòi."

Một tràng lời dứt, đều cảm thấy trong lòng thoải mái, dễ chịu, càng thêm cam tâm tình nguyện tiêu tiền mua đồ ăn ở sạp nhỏ .

"Vậy thử !"

Một phụ nữ trung niên xếp hàng đầu tiên lấy que xiên một miếng đậu phụ khô cho miệng, mỗi lỗ nhỏ của đậu phụ khô đều ngấm đầy nước dùng, thơm cay, còn chút vị ngọt, quyện với mùi thơm của đậu, ngon thể tả!

Người phụ nữ đó còn nuốt xuống, chỉ món kho trong nồi vội vàng : "Mỗi loại cho một phần, đậu phụ khô cho ba phần!"

"Được thôi!" Ôn Nhiễm Nhiễm giòn giã đáp lời, nhanh nhẹn gói đồ kho.

Những xung quanh đang quan sát thấy cũng đua lên thử, ai thử qua đều mắt sáng lên, đều khen ngon tuyệt vời, vội vàng gọi món , sợ chậm chân giành .

Sạp nhỏ bên buôn bán phát đạt, bên bỗng vang lên một trận cãi vã, kèm theo tiếng đồ sứ vỡ tan tành, thu hút sự chú ý của ít .

Ôn Nhiễm Nhiễm tiếng qua, chỉ thấy một đàn ông trung niên mày rậm mắt to, mặt tươi , giọng mỉa mai: "Vừa tại phu nhân gốc liễu đầu tiên bên trái cầu?"

"Tất nhiên là đợi ngài ." Đối diện ông là một phụ nữ quý phái, mặt đầy vẻ hiểu.

"Xem phu nhân quên ? Năm đó chính là gốc cây đó, phu nhân chuyện với ai đó một lúc lâu đấy!"

Người phụ nữ mặt lộ vẻ bất lực, lười để ý.

Ôn Nhiễm Nhiễm thấy lời , tay cũng chậm một chút: Hửm??? Có chuyện !!!

"Đó là Phó lão gia và phu nhân của ông ? Sao cãi ?"

"Thế mà còn ? Vì ghen với vị hôn phu năm đó của phu nhân chứ ? Nghe hai vốn môn đăng hộ đối, tình cảm mặn nồng, ngờ Phó lão gia nhất kiến chung tình với phu nhân, cướp yêu..."

"Phó lão gia lúc trẻ cưỡi ngựa dạo phố, là một kẻ ăn chơi trác táng. Để theo đuổi phu nhân, đổi tính nết trở nên tiến thủ, cũng chuyên tâm hơn nhiều. Từ khi Phó phu nhân gả nhà họ Phó, còn thấy Phó lão gia gây chuyện nữa."

Ôn Nhiễm Nhiễm vểnh tai lên một hồi: Hay thật! Đây là phiên bản cổ đại của học sinh cá biệt × hoa khôi lạnh lùng !

Phó Kiêu chỉ những mảnh sứ vỡ đất, nghiến răng : "Xem , mua một cái bình hoa cũng chọn cái vẽ cây liễu."

Tạ thị bất lực lắc đầu: "Đừng vô cớ gây sự, bình hoa rõ ràng là ngài , mới gật đầu mua. Ta còn đó vẽ gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-26.html.]

Phó Kiêu sững sờ, cảm thấy đuối lý. Vừa đúng là ông thăm dò, nhưng ngờ phu nhân thật sự mua!

Tạ thị tranh cãi với ông nữa, đang định , bỗng ngửi thấy một mùi ngọt cay đậm đà.

Thơm ngon đậm đà, thu hút bà kìm theo mùi hương, cuối cùng dừng một chiếc xe đẩy.

Trong nồi các loại đồ kho bọc trong nước kho, bóng dầu, mùi thơm cay xộc mũi.

Ôn Nhiễm Nhiễm thấy bà đến, chủ động chào hỏi: "Phu nhân mua một ít thử xem? Đều là đồ kho mới hôm nay."

Tạ thị thấy là một cô nương xinh , như hoa nhài, hoa thủy tiên, giọng càng thêm dịu dàng: "Cay ?"

"Là ngọt cay." Ôn Nhiễm Nhiễm mỉm , nhanh nhẹn lấy que tre xiên một miếng đậu phụ khô đưa cho bà, "Phu nhân thử xem, hợp khẩu vị hãy mua."

Tạ thị cô hai cái: Cô nương tuổi lớn, kinh doanh khá chừng mực.

Bà nhận lấy thử một miếng, mắt khỏi sáng lên.

Đậu phụ khô ngọt cay mọng nước, cảm giác khi ăn dẻo dai, chút mùi tanh của đậu, chỉ vị cay thơm xen lẫn chút ngọt ngào. So sánh với món kho bà thường ăn, bà cảm thấy món kho bà thường ăn đơn điệu vô cùng, bằng món kho cay !

"Tiểu nương t.ử tay nghề thật !" Tạ thị khen ngợi, "Mỗi loại gói cho một phần."

"Được thôi!" Ôn Nhiễm Nhiễm vội đáp lời, đang gói thì bỗng một chen .

"Ồ! Còn nhớ ai đó thích ăn cay ?" Phó Kiêu hừ hai tiếng, nghiến răng nghiến lợi với Ôn Nhiễm Nhiễm, "Những thứ của cô mua hết, bán cho bà !"

Nói , ném cho Ôn Nhiễm Nhiễm hai nén bạc.

định mở lời là phu nhân đến , thấy Tạ thị sai tỳ nữ phía đặt lên xe bốn nén bạc, dịu dàng : " cho nhiều hơn, ."

Phó Kiêu lạnh lùng hừ, ném thêm bốn nén bạc: "Cộng thêm hai nén lúc , bây giờ cho nhiều hơn, bán hết cho !"

Ôn Nhiễm Nhiễm những nén bạc trắng xóa xe, lòng vui như hoa nở: Đang đấu giá ?

Tạ thị liếc Phó Kiêu bên cạnh, nghĩ một lúc : "Vợ chồng chúng cãi , khó tiểu nương t.ử . Món kho cứ bán cho ông , nhưng phiền tiểu nương t.ử cứ hai ngày mang đồ kho đến phủ của , buổi trưa mang đến là , mỗi loại đồ kho cần hai phần. Bốn nén bạc đó là tiền đặt cọc và tiền công vất vả của cô, tiền đồ kho sẽ trả riêng, thanh toán theo ngày ?"

Ôn Nhiễm Nhiễm sự giàu bất ngờ cho choáng váng, gật đầu như gà mổ thóc.

Chỉ là xem một màn náo nhiệt, mà kiếm nhiều tiền như ?!

Phó lão gia cho ba mươi lượng, Phó phu nhân cho hai mươi lượng còn đặt đồ kho dài hạn từ cô, đây là một mối ăn lớn!

Hay thật, đây là xem video nhận tiền vàng !

 

 

Loading...