Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:31:16
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoặc là hầm với măng, thơm ngon, hoặc là gà ba chén, đậm đà cũng ngon... trong chốc lát, Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ mấy cách .

Ôn Tuấn Lương mắt trợn tròn, đầu ngón tay chỉ Tôn thị kìm mà run rẩy: "Cô dám g.i.ế.c cục cưng của , sẽ giấy ly hôn cho cô!"

"Anh... ..." Tôn thị trợn tròn mắt, một thở suýt nữa ngất .

Thẩm thị bên cạnh vội đỡ, bấm huyệt nhân trung quạt mát cho bà, bận rộn một lúc lâu, Tôn thị mới thở đều .

Lương thị vốn luôn ngoài cuộc những lời cũng nhịn : "Tiểu thúc, thật là quá đáng, vì một con gà mà bỏ vợ?"

Ôn Dật Lương một tay kéo Ôn Tuấn Lương đang nổi trận lôi đình, khuyên nhủ: "Không nhị ca em, đến chuyện ly hôn? Tam sinh con cho em, công lao cũng khổ lao."

"Nhớ lúc nhà gặp nạn, nhà đẻ của tam đều đến khuyên cô về nhà tái giá, nhưng tam hề đồng ý, cùng em chịu khổ, vì chuyện mà cắt đứt quan hệ. Tình sâu nghĩa nặng như , tam cũng nên nghĩ cho cô ."

Ôn Tuấn Lương đang tức giận, gân xanh cổ nổi lên, lọt tai lời của ai: "Nhị ca, nhị tẩu, đừng giúp cho mụ đàn bà độc ác !"

"Tốt, hôm nay sẽ cho thấy thế nào là đàn bà độc ác!" Tôn thị hất tay Thẩm thị, xắn tay áo cầm d.a.o, đuổi gà khắp sân.

"Cha , hai đừng cãi nữa." Ôn Như Như nức nở trong sân.

Tôn thị cũng là tiểu thư nhà quan, nào từng bắt gà? Lúc mệt đến mức thẳng : "Như Như, mau giúp bắt con súc sinh đó g.i.ế.c !"

Lời , Ôn Tuấn Lương lập tức nổi trận lôi đình, vợ chồng hai cãi càng thêm kịch liệt.

Ôn Nhiễm Nhiễm im lặng con gà chọi đang ngẩng cao đầu, ung dung trong sân, mũi như ngửi thấy mùi thơm đậm đà của gà kho.

Thèm thì thật là thèm, nhưng con gà là bảo bối của tam thúc, thể g.i.ế.c ăn thịt , ăn thịt thú cưng của khác sẽ báo ứng!

Vợ chồng hai cãi một lúc lâu, chút kiệt sức, Ôn Tuấn Lương dạng chân thành giếng, ưỡn cổ, mặt đầy vẻ tức giận, đầu Ôn Nhiễm Nhiễm : "Nhiễm Nhiễm con phân xử cho chú ba, là cô vô cớ gây sự ! Loại đàn bà hung dữ nên bỏ !"

Ôn Nhiễm Nhiễm liếc Tôn thị, thờ ơ hai tiếng: "Chú ba bỏ thì bỏ ."

Tôn thị những lời tức đến mức mắt sắp phun lửa, kìm mà run rẩy: "Ở đây chỗ cho ngươi !"

Ôn Như Như bên cạnh ngừng, đôi mắt Ôn Nhiễm Nhiễm như độc.

Thẩm thị há miệng, cuối cùng gì con gái. Trong mắt bà, Nhiễm Nhiễm là một đứa trẻ chừng mực, như lẽ lý do của riêng .

Ôn Tuấn Lương thấy Ôn Nhiễm Nhiễm về phía , đắc ý ngẩng đầu, sắc mặt cũng sáng sủa hơn nhiều: "Cả nhà chỉ tam nha đầu hiểu nhất!"

Ôn Nhiễm Nhiễm mỉm , hai lúm đồng tiền bên môi linh động đáng yêu: "Con lấy b.út mực giấy nghiên cho chú ba ngay đây, nhanh tay một chút, lẽ thím ba thể về nhà đẻ bữa tối, bà ngoại Tôn tay chân nhanh nhẹn thì ngày mai thể tìm cho thím ba , lâu nữa thím ba thể tái giá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-22.html.]

" tội nghiệp cho chị họ, bàn chuyện cưới xin, những gia đình đắn nếu một cha nghiện c.ờ b.ạ.c sợ sẽ , cả đời lẽ chỉ thể gả cho những bán hàng rong, cả đời vất vả."

Ôn Nhiễm Nhiễm dừng , tủm tỉm tiếp tục: " cũng , lát nữa thím ba về nhà đẻ thì mang chị họ về cùng. Nhà họ Tôn ở kinh thành cũng là vô danh tiểu , chắc chắn sự che chở của nhà họ Tôn, chị họ cũng thể gả một gia đình ."

"Chú ba gì thì , thím ba sẽ phiền chú nữa, chị họ lúc đó cũng cha khác. Còn chú ba, với cái bộ dạng nghèo kiết xác của nhà , chắc cũng ai gả cho chú vợ kế, chú cứ ôm hai con gà đó sống cả đời !"

Ôn Nhiễm Nhiễm suốt quá trình đều tủm tỉm, miệng liến thoắng, đến cuối cùng, mấy trong sân đều nhịn .

Tôn thị và Ôn Như Như lúc cũng hiểu , Ôn Nhiễm Nhiễm đang giúp họ!

"Chú ba, đều là những ngày !" Ôn Nhiễm Nhiễm chớp mắt với Ôn Tuấn Lương.

Ôn Tuấn Lương lúc đầu còn say sưa, nhưng càng về càng thấy đúng, lập tức tức giận nhảy dựng lên: "Tốt cái rắm! Con gái cưng của gọi khác là cha thì gì là ngày !"

Tôn thị liếc ông một cái, lạnh lùng hừ: "Mau ! đang đợi về nhà ăn cơm đấy!"

"Cô!" Ôn Tuấn Lương tức nghẹn, mặt đỏ bừng, thở hổn hển một lúc lâu, nhưng dám nhắc đến chuyện ly hôn nữa.

"Được ! Ban ngày ban mặt cãi cái gì!" Ôn lão thái thái vốn im lặng từ trong nhà , nghiêm mặt , "Để cho!"

Tôn thị mặt biểu cảm, quen với việc lão thái thái thiên vị. Mấy năm nay, mỗi hai cãi , chỉ cần Ôn Tuấn Lương chiếm thế thượng phong, bao giờ thấy lão thái thái mặt giúp bà một câu. chỉ cần Ôn Tuấn Lương yếu thế, lão thái thái là chân cũng què nữa, như gió chạy đến giúp con trai, sợ ông chịu chút thiệt thòi.

Ôn lão thái thái hai con gà đang dạo trong sân, nhíu mày: Nếu thật như lời tam nha đầu , tam lang của chẳng sẽ cô độc cả đời, nửa đời chỗ dựa ?!

Nghĩ đến đây, lão thái thái hạ quyết tâm, đầu ánh mắt của Ôn Tuấn Lương, xua tay : "Xử lý hai con súc sinh !"

"Mẹ!" Ôn Tuấn Lương run rẩy gọi một tiếng, Ôn lão thái thái vẫn nhúc nhích.

Ôn Nhiễm Nhiễm thấy Tôn thị tay vẫn cầm d.a.o, vội : "Bà nội, giao cho con xử lý !"

"Cũng ." Ôn lão thái thái gật đầu, lập tức nhà, chuyện coi như đến đây là kết thúc.

Ôn Nhiễm Nhiễm nhanh ch.óng, chính xác, tàn nhẫn bắt hai con gà, lúc ngoài còn nhận ánh mắt căm hận, đau khổ của Ôn Tuấn Lương.

Ánh sáng trong sân dần đổi góc độ, Ôn Tuấn Lương ở cổng sân ngoài, lo lắng và buồn bã, như mất hồn.

Ôn Nhiễm Nhiễm mang bốn con gà về nhà, trán lấm tấm mồ hôi, nhưng tâm trạng vui vẻ, thoải mái.

 

 

Loading...