Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:46:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhiễm Nhiễm!" Tôn thị thấy Ôn Nhiễm Nhiễm vẫn đến tiệm ông chủ Tô, chống nạnh giục nàng, "Con còn ở đây? Bình chân như vại thế, cửa tiệm của ông chủ Tô đắt hàng lắm, con nên ký giấy tờ sớm mới , kẻo đêm dài lắm mộng, chậm trễ sinh biến!"

Ôn Nhiễm Nhiễm híp mắt lau tay: "Thím ba gấp cái gì? Đã đến giờ !"

Ôn Tuấn Lương đầu chen một câu: "Thím ba con bình thường chẳng mấy câu lọt tai, nhưng mấy câu lý."

" chuyện chẳng mấy câu lọt tai?" Tôn thị lườm ông một cái sắc lẹm, "Đi , lau bàn của ông !"

Ôn Tuấn Lương bĩu môi, lau bàn lầm bầm với Ôn Vinh: "Cháu trai lớn, tương lai lấy vợ đừng tìm như thím ba cháu, xem! Chẳng cho chuyện, phạm nhân trong tù còn vài câu đấy!"

Tôn thị trừng ông hai cái thèm để ý, chỉ Ôn Nhiễm Nhiễm, lo nát cả lòng.

Ôn Nhiễm Nhiễm bắt tay Bánh Quy Óc Chó, giờ giấc cũng tàm tạm, lấy bánh bông lan nướng xong , cho bánh quy óc ch.ó , thấy giọng ông chủ Trình.

"Nhiễm Nhiễm, nghiên cứu món gì thế!"

Ôn Nhiễm Nhiễm đầu ông chủ Trình, chỉ thấy ông chằm chằm hai cái bánh bông lan nóng hổi, trong mắt tràn đầy vàng bạc lấp lánh.

Nàng quen ông chủ Trình lâu, vẫn luôn hợp tác, đối với tâm tư của ông thì rõ như lòng bàn tay: "Chú Trình, cháu bán hai ngày, nếu bán chạy, chú cứ phái đến học. Quy tắc cũ, chia hoa hồng đấy!"

Lời đúng ý ông, lập tức nở hoa: "Nhiễm Nhiễm đúng là hơn cả con gái ruột của !"

Cháu gái nhà một câu chú hai câu chú, gọi thiết, Ôn Tuấn Lương ở bên cạnh mà trong lòng chua loét. Ông hừ lạnh một tiếng: "Thân con gái ruột cái gì? Tam nha đầu là thần tài nhà ông đấy!"

"Nói hươu vượn cái gì đấy!" Tôn thị đ.ấ.m ông hai cái, với ông chủ Trình , "Ông chủ Trình đừng để ý, ông chỉ mỗi đứa cháu gái là Nhiễm Nhiễm, ngày thường coi như trân bảo mà thương, nó gọi ông là chú thì vui mà, ghen tị!"

Ông chủ Trình chọc ha hả: "Nhiễm Nhiễm con bé ai cũng thích, nếu đổi là , cũng chua!"

Ông Ôn Như Như đang giúp Ôn Nhiễm Nhiễm nghiền bột bên cạnh, tư thái cử chỉ phong nhã, ở giữa chợ ồn ào tựa như đóa sen trắng tuyết mai thoát tục. Ông nhớ tới con gái trong nhà tự chủ thở dài. Trong nhà tuy mấy đồng tiền, cũng mời ít thầy dạy dạy A Diệp , nhưng luôn thiếu chút ý vị.

Ôn Như Như là thiên kim Bá phủ, những gì ngày thường thấy và học hơn những thầy dạy bao nhiêu, tầm mắt kiến thức cũng nhà thương hộ như họ thể so sánh. Nếu thể để A Diệp học theo cô , cũng là cực .

Ông chủ Trình nghĩ , Tôn thị: "Phu nhân, một yêu cầu quá đáng..."

Tôn thị xua tay, : "Đã còn là phu nhân từ lâu , ông chủ Trình việc cứ , ông chăm sóc Nhiễm Nhiễm nhà như , chỉ cần giúp , nhất định sẽ dốc hết sức."

Ông chủ Trình mà vui vẻ: "A Diệp nhà thiên tư thông minh nhưng sinh nhà thương hộ... chỉ một đứa con gái , nó là tâm can bảo bối của , luôn tính toán nhiều hơn cho nó, thể để nó mỗi ngày qua đây học cắm hoa mấy thứ văn nhã với Ôn nhị nương t.ử nhà bà ? Tương lai cũng để coi thường!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-159.html.]

Tôn thị con gái chút khó xử, đồng ý ngay. Như Như tính tình tiểu thư, nó đồng ý mới , nếu thì náo loạn lên mất!

Ôn Như Như thấy đầu một cái, dậy hành lễ với ông chủ Trình, tư thái động tác đầy vẻ kiêu sa: "Ông ngày thường chăm sóc tam nhà nhiều, nguyện ý dạy Trình tiểu nương t.ử, ông cứ bảo cô qua đây là ."

"Thế thì quá! Vậy đa tạ Ôn nhị nương t.ử, lát nữa về sẽ với A Diệp, ngày mai nhất định mang hậu lễ tới!" Ông chủ Trình xong một tâm sự càng thêm vui vẻ, với Ôn Nhiễm Nhiễm, "Mắt thấy đến giờ , chúng ký tên điểm chỉ thôi!"

Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ đến cửa tiệm sắp tới tay, trong lòng kích động vui mừng khôn xiết. Nàng đầu Tôn thị: "Thím ba, thím cùng con nhé!"

"Được!" Tôn thị lập tức đồng ý, đặc biệt rửa tay sạch sẽ cùng, lúc còn đắc ý liếc Ôn Tuấn Lương.

Ôn Tuấn Lương tức giận mặt : Lại đưa !

*

Ôn Nhiễm Nhiễm và Tôn thị theo ông chủ Trình đến chỗ ông chủ Tô, lúc sắp ký tên điểm chỉ nhịn một vòng.

Chỉ cần nghĩ đến cửa tiệm như sắp là của , nàng liền kìm vui sướng nhảy nhót.

Ôn Nhiễm Nhiễm kéo Tôn thị chỉ bên cửa : "Thím ba, đến lúc đó con đặt một tủ điểm tâm ở đây, bày ít đồ mẫu thu hút..."

Nàng còn hết câu, ông chủ Tô : "Ôn tiểu nương t.ử cô xem nhiều , chi bằng xuống xem giấy tờ ? Ký tên điểm chỉ xong, cô xem cũng yên tâm!"

Tôn thị hí hửng gật đầu: "Ông chủ Tô lý." Bà , đầu Ôn Nhiễm Nhiễm, "Đêm dài lắm mộng, chúng ký xong yên tâm xem!"

Ôn Nhiễm Nhiễm chằm chằm ông chủ Tô, nụ mặt tuy văn nhã ôn hòa, nhưng trong mắt ẩn ẩn lộ chút cấp thiết. Nàng theo bản năng cảm thấy chút đúng, vô thức trao đổi ánh mắt với ông chủ Trình.

Chỉ thấy ông chủ Trình cũng nhíu mày, nghĩ là cũng cảm thấy chỗ .

Ông chủ Trình giao thiệp với ông chủ Tô mấy , trọng kiên nhẫn nhất, từng thấy ông thúc giục cấp thiết như ...

Ông chủ Tô thấy hai nãy còn nhiệt tình bỗng nhiên lạnh nhạt xuống, vội : "Hai vị kéo dài mấy ngày, bên cũng đang cần tiền gấp. Ôn tam phu nhân cũng , đêm dài lắm mộng mà!"

Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ cũng , nếu đang cần tiền gấp, cũng sẽ hoảng. Ông chủ Trình dò la , phu nhân ông chủ Tô mở chi nhánh tiệm vải ở Dương Châu, Lạc Dương, tiền bạc xoay sở kịp, lúc mới định bán cửa tiệm .

Nàng ông chủ Trình, thấy ông cũng gật đầu, suy nghĩ một lát cầm giấy tờ lên, xem : "Ông chủ Tô đừng trách, chuyện liên quan đến cả nhà, tự nhiên cẩn thận chút."

 

 

Loading...