Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:46:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không ." Ôn Chính Lương nghiêm túc , "Tuy là cùng ông chủ Trình, nhưng ông rốt cuộc võ công quyền cước. Bác và cả con dù cũng hữu dụng hơn ông chút. Nếu gặp chuyện gì, nhất định sẽ bảo vệ con chu ."

Ôn Vinh nghiêm túc gật đầu: "Tam , giờ em gây chú ý lắm đấy!" Cậu cảnh giác quanh, hạ thấp giọng , "Em xem, đều đang em đấy!"

Nói , nhe răng hung dữ với một đàn ông đang tò mò quan sát họ, đàn ông sợ hết hồn, lập tức đầu chạy mất.

Ôn Nhiễm Nhiễm bất lực đỡ trán: Đâu em... đều là hai đấy chứ!

Ôn Vinh thấy dọa chạy một nhân vật nguy hiểm, đắc ý hất cằm: "Tam , bọn nhất định sẽ bảo vệ cho em!"

Ôn Nhiễm Nhiễm: Được, ...

Khi ba đến t.ửu lầu Trình Ký, ông chủ Trình dẫn theo gia đinh tùy tùng chờ bên ngoài, thấy họ đến mặt mày hớn hở: "Nhiễm Nhiễm đến !"

"Chú Trình!" Ôn Nhiễm Nhiễm vẫy tay với ông.

Ông chủ Trình mời lên xe ngựa, bên ngoài bánh xe lăn bánh, trong xe thơm ngào ngạt.

Ôn Nhiễm Nhiễm ban nãy xe ngựa nhà họ Trình, ngoài việc to hơn chút thì những cái khác đều bình thường, ngờ bên trong cả một bầu trời riêng. Bàn nhỏ, mui xe, khung cửa sổ, ghế đẩu... phàm là chỗ nào thấy gỗ đều là gỗ hồng mộc. Trong xe cực kỳ rộng rãi, ghế cũng rộng, như một chiếc giường nhỏ, bên đặt giá dựa, lúc buồn ngủ thể cởi giày cuộn lên chợp mắt.

Chà chà, đây là xe RV phiên bản cổ đại chứ !

Ôn Nhiễm Nhiễm dám tưởng tượng chiếc xe ngựa dã ngoại đạp thanh sẽ thoải mái đến mức nào!

Ông chủ Trình rót cho ba , ha hả : "Hôm qua đông , tiện kỹ. Dạo xem mấy cửa tiệm, thấy ba cái thích hợp với cháu."

"Nói cái thứ nhất , ở đoạn giữa phố chợ chúng , lượng khách định, phàm là chợ chắc chắn sẽ qua chỗ , giá cả cũng , sáu trăm lượng là thể sang . Ta xem giúp các cháu , chỗ nào cũng , chỉ là diện tích tiệm lớn, theo mức độ đắt hàng của các cháu hiện giờ, e là bày thêm bàn ghế bên lề đường."

"Cửa tiệm thứ hai ở cuối chợ, hàng xóm lân cận đều là dân chúng bình thường, sống qua ngày chỉ mong đủ no, cũng ăn tiệm. Khách quý rảnh rỗi phố cũng thường đến đó, khách bình thường càng chê xa. vị trí tuy kém chút, nhưng giá cả hời nhất, chỉ cần bốn trăm lượng. Hơn nữa diện tích cửa tiệm là lớn nhất trong ba cái, thể bày mười mấy bộ bàn ghế, rộng rãi lắm! Phía còn cái sân nhỏ, trong sân trồng cây, còn mảnh vườn rau nhỏ, chuồng gia súc cũng sẵn."

"Cửa tiệm thứ ba là cái ưng ý nhất, rộng hơn cái thứ nhất, vị trí hơn cái thứ hai, ngay đoạn giữa phố chợ náo nhiệt nhất, đông nhất, cách sạp nhà cháu cũng xa. Vốn là một cửa hàng rượu, buôn bán cũng khá, nếu mở rộng các cửa tiệm khác xoay sở vốn, cũng sẽ đành lòng bán ."

Ôn Nhiễm Nhiễm mà mắt sáng lấp lánh, trong lòng bắt đầu tính toán.

Ba cái mỗi cái cái riêng, dù điểm yếu, cũng điểm mạnh bù . Nếu chỉ chọn một, thì chắc chắn cái thứ ba là nhất, tập hợp tất cả ưu điểm của hai cái , ông chủ Trình lăn lộn thương trường bao năm đều , chắc chắn sai .

Chỉ là... nàng ông chủ Trình giá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-156.html.]

Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ đến đây, mở miệng hỏi: "Chú Trình, giá của cái thứ ba ..."

Ông chủ Trình nhấp ngụm : "Đồ đương nhiên đắt hơn một chút, cái thứ ba tám trăm năm mươi lượng."

Dù Ôn Nhiễm Nhiễm chuẩn tâm lý, nhưng thấy hơn tám trăm lượng vẫn chấn động trong lòng.

Từ khi dọn hàng đến nay, nàng cũng tích cóp ít bạc, lão Vương gia dạo dăm bữa nửa tháng đến, mỗi thưởng đều hai ba mươi lượng. Có ăn cơm chân giò cao hứng, thưởng hẳn năm mươi lượng! Cộng thêm tiền thưởng của các phú hộ quý nhân khác, lợi nhuận từ sạp hàng, tiền hoa hồng hàng tháng từ chỗ ông chủ Trình... gom góp cũng chỉ ba năm trăm lượng bạc.

Đây là tất cả tiền bạc trong tay nàng , tám trăm năm mươi lượng... e là bán nàng cũng gom đủ bạc !

Ông chủ Trình tâm tư của nàng : "Nhiễm Nhiễm khoan hãy vội chuyện tiền nong, cứ xem từng cái tính."

Ôn Nhiễm Nhiễm gật đầu, hai cha con bên cạnh im lặng một cái, như đang suy tư điều gì.

Ông chủ Trình tiên đưa họ đến cái thứ hai vị trí hẻo lánh nhất, tiện đường chút việc bàn xong từ , tiện cả đôi đường.

"Lão Trình!" Chủ quán thấy xe ngựa nhà họ Trình lập tức đón , "Cuối cùng cũng mong ông tới !"

Ông chủ Trình chỉ ông : "Khương lão , chú đúng là lý, rõ ràng hôm chúng mới gặp !"

Ôn Nhiễm Nhiễm xuống xe ngựa, ngước mắt lên là thấy một tấm biển hiệu vô cùng khí phái. Nàng sơ qua trong, thấy hai bên bày mười mấy bộ bàn ghế, gọn gàng sạch sẽ, quả nhiên như lời ông chủ Trình , vô cùng rộng rãi.

"Vị chính là Ôn tiểu nương t.ử ông thường nhắc tới ?" Ông chủ Khương ha hả Ôn Nhiễm Nhiễm, bất động thanh sắc đ.á.n.h giá nàng.

Ông sớm chợ phía Đông xuất hiện một tiểu nương t.ử ghê gớm, trù nghệ giỏi, tâm tư tuyệt diệu, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi tạo dựng chút danh tiếng, buôn bán cực kỳ đắt hàng, ăn với cả quý nhân phú hộ. Gần đây càng ghê gớm hơn, tiệc các Vương gia ban thưởng.

Vị Thư Vương điện hạ lão Vương gia quen thói du sơn ngoạn thủy thích ở trong kinh cũng danh nàng mà về kinh, dăm bữa nửa tháng đến một , ít đều thấy đấy!

Ông chủ Khương cứ tưởng sẽ là một tiểu nương t.ử phốp pháp, ngờ sinh tú lệ như đóa sen, hệt như tiên nữ bên cạnh Vương Mẫu nương nương trời!

Ông chủ Trình gật đầu: "Chính , hai vị bên cạnh là bác và đường của con bé." Ông giới thiệu một lượt, nghiêng đầu Ôn Nhiễm Nhiễm, "Đây là ông chủ Khương."

"Cháu chào ông chủ Khương." Ôn Nhiễm Nhiễm mỉm chào hỏi, Ôn Chính Lương và Ôn Vinh cũng chào hỏi ông chủ Khương.

 

 

Loading...