Ôn Nhiễm Nhiễm xem xong nguyên liệu, bếp lò, dụng cụ nhà bếp, trong lòng tính toán. Lại ngẩng đầu quan sát một lượt, ánh mắt dừng ở đàn ông trung niên đang ở bếp giữa, đeo tạp dề, bình tĩnh đảo chảo. Những phụ bếp đối với ông tôn trọng, tất cả trong bếp là do ông đầu, chắc vị là đại sư phụ của t.ửu lầu Trình Ký, hình như là họ Chu.
Ông chủ Trình mặt mày nghiêm nghị, giữa bếp vỗ tay, các đầu bếp, phụ bếp lập tức dừng công việc đang , vị đại sư phụ đó bưng nồi rời khỏi bếp, xẻng gõ hai cái thành nồi, lúc mới từ từ ngẩng đầu qua.
Ôn Nhiễm Nhiễm một cái, thu hồi ánh mắt.
Ông chủ Trình chắp tay lưng , ánh mắt nghiêm nghị quét hai vòng trầm giọng : "Vị là cô Ôn mà đặc biệt mời đến để lo liệu bàn tiệc của quý nhân mười ngày nữa, các ngươi thấy cô như thấy , hết lòng hỗ trợ."
Mọi do dự Chu sư phụ, cẩn thận , trong bếp tuy Chu sư phụ là lớn nhất, nhưng cuối cùng cũng thể vượt qua ông chủ Trình. Quyết định xong cũng hô "", chỉ là do dự, hô đều.
Ông chủ Trình đến mặt Chu sư phụ, cúi đầu món gà xào ớt trong nồi của ông : "Lão Chu, giao cháu gái cho ngươi , ngươi chăm sóc nó một chút."
Chu sư phụ nhướng mi, cô nương hình mảnh mai, da trắng nõn, trong lòng khẩy hai tiếng: Cổ tay đó còn to bằng cán d.a.o, e là nồi cũng cầm nổi.
Ông thu hồi ánh mắt, nở một nụ : "Ngài khách sáo , là cháu gái của ngài, trong mắt cũng giống như A Diệp, dám chăm sóc."
Chu sư phụ xong, xa xa liếc Ôn Nhiễm Nhiễm một cái, mấy cung kính.
Ôn Nhiễm Nhiễm chăm chú vị Chu sư phụ đó, khỏi nhướng mày. Miệng "khách sáo", " dám", nhưng gọi thẳng tên con gái của ông chủ, rõ ràng là cho cô , để thể hiện ở t.ửu lầu Trình Ký mặt mũi, quan hệ với ông chủ Trình càng thiết.
Đây là đang dằn mặt cô.
Vừa lúc phía cao giọng : "Gà đậu hũ, lòng xào cay mỗi món một đĩa!"
Chu sư phụ mắt đảo hai vòng, với Ôn Nhiễm Nhiễm: "Cô Ôn, cô đến lo liệu bàn tiệc, hết quen với bếp lò và các dụng cụ ở đây, món gà đậu hũ giao cho cô ? Ngài quen tay , cũng tiện lên danh sách tiệc."
Ôn Nhiễm Nhiễm cong môi , đây là thử cô.
Chu sư phụ mặt đầy ý , nhưng đáy mắt lóe lên một tia hả hê: Đây là một món ăn đòi hỏi kỹ năng, một cô nương mười mấy tuổi thì gì? E là còn món gà đậu hũ đó là gì. Cô tên khi món gà hầm đậu hũ, thì thật là trò cho thiên hạ! Ông chủ chắc chắn sẽ đuổi cô khỏi cửa ngay lập tức!
Ông ôm tay, cao ngạo nheo mắt Ôn Nhiễm Nhiễm, vẻ mặt xem kịch.
"Được thôi." Ôn Nhiễm Nhiễm Chu sư phụ, "Vậy phiền Chu sư phụ ngài , cho mượn chỗ của ngài dùng một chút."
Chu sư phụ sững sờ, ông vốn nghĩ cô nương ngay cả nhận lời cũng dám, ngờ cô dứt khoát như , bây giờ bắt đầu xắn tay áo : Lại là một kẻ gan !
Ôn Nhiễm Nhiễm vội vàng xắn tay áo, tùy tiện chọn một chiếc bếp trống tới, tươi với phụ bếp bên cạnh: "Phiền lấy cho thịt ức gà, thịt thăn lợn, mỗi loại nửa cân. Thêm một cân thịt gà, ba quả trứng, hành gừng, tiêu, rượu vàng, một nồi nước dùng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-122.html.]
Chu sư phụ cô "thịt gà" và những thuật ngữ chuyên ngành khác, nguyên liệu chuẩn cũng đúng, khỏi nhíu mày: Lại là một trong nghề?
Ông cô nương nhỏ nhắn, trắng trẻo
bếp, tư thế cầm d.a.o, bưng nồi đều giống như một thạo việc. Khí thế toát càng lợi hại, trông như một đầu bếp già hơn mười năm kinh nghiệm!
Chu sư phụ trong lòng khỏi căng thẳng, sững sờ một lúc nghĩ đến tuổi của cô thả lỏng. Chỉ là một cô nương nhỏ, tính từ trong bụng , cũng chỉ mới mười mấy năm, hơn mười năm kinh nghiệm? Chỉ là giả vờ thôi, dù học qua cũng chỉ là chút da lông, nhưng thì ? Ông là sư phụ danh tiếng, từ nhỏ học nấu ăn, dù là tài năng kinh nghiệm, đều là thứ mà cô nương miệng còn hôi sữa thể so sánh.
Ông nghĩ , trở vẻ bình tĩnh, ngả , nghiêng đầu, cụp mắt liếc Ôn Nhiễm Nhiễm.
Người phụ bếp đó níu tạp dề, theo bản năng ngẩng đầu sắc mặt của Chu sư phụ, thấy ông gật đầu mới .
Trong lúc Ôn Nhiễm Nhiễm kiểm tra bếp lò, phụ bếp nhanh tay nhanh chân bày biện đầy đủ nguyên liệu.
Cô đặt nước dùng lên bếp, bắt tay rửa sạch thịt thăn, ức gà, băm nhuyễn, đổ nước hành gừng, rượu vàng khuấy đều thêm một lượng nước đủ để pha loãng.
Lúc nước dùng bếp sôi, Ôn Nhiễm Nhiễm cầm muôi canh cho nồi khuấy tròn, cho đến khi trong nước dùng hình thành một vòng xoáy, nhanh ch.óng đổ thịt băm , mặt nước dùng đang sôi lập tức trở nên yên tĩnh.
Đợi nấu một lát, Ôn Nhiễm Nhiễm vớt bọt, cho một lượng muối đủ, chuyển sang lửa nhỏ để hầm.
Một loạt thao tác nhanh gọn, mắt, những phụ bếp xung quanh đều trợn tròn mắt, ông chủ Trình càng ha hả khen .
Chu sư phụ còn bình tĩnh, bây giờ cũng ôm tay nữa, đôi mắt nheo cũng mở to hơn nhiều, căn bếp quen thuộc tại bỗng nhiên nóng lên.
Ôn Nhiễm Nhiễm cầm mấy miếng thịt gà, tay cầm hai con d.a.o, dùng sống d.a.o giã nhuyễn. Bước gần giống với món gà phi lê phù dung mà cô , giã thành thịt gà nhuyễn mịn, trong lúc giã loại bỏ gân màng, cuối cùng nhất là lọc một nữa, như mới thể mềm mịn chút tạp chất nào, giống như đậu hũ.
Mọi xem đến ngẩn , chút kinh ngạc xen lẫn những lời thì thầm:
"Cô Ôn thật lợi hại!"
"Món ăn phức tạp như mà cũng một cách dễ dàng."
"Mới mười mấy tuổi, nhưng trông khác gì Chu sư phụ của chúng ."
"Đâu là khác gì? thấy cô nương nhỏ tuổi còn trẻ, gà đậu hũ thành thạo như , đợi đến tuổi của Chu sư phụ chẳng sẽ càng tiến bộ hơn ?"