Ôn Vinh lập tức trả lời: "Chỉ còn con hổ cuối cùng thôi, ngày mai là xong!"
Ôn Nhiễm Nhiễm vỗ vai , vẻ mặt nghiêm túc: "Đại ca, em trông cậy cả đấy!"
Ôn Vinh khỏi nghiêm túc hẳn lên: Hóa quan trọng như ? Vậy cố gắng hơn nữa, giúp đỡ tam thật , quyết để em khác bắt nạt!
*
Lại một ngày trời trong xanh, Ôn Nhiễm Nhiễm bấm ngón tay tính toán, thích hợp để mắt sản phẩm mới!
Vừa chập tối, quầy hàng nhỏ của Ôn Nhiễm Nhiễm trở nên bận rộn.
Ôn Tuấn Lương chào khách, Tôn thị phụ trách thu tiền, Ôn Như Như và A Lương chuyên gói đồ ăn cho khách, Ôn Vinh và dì Liễu lau bàn rửa bát, mấy phân công rõ ràng, ngăn nắp, ai rảnh rỗi.
Quầy hàng vẫn đông khách, nhưng chủ yếu là mua điểm tâm, đồ kho và bánh bát t.ử, sữa trân châu đường đen vì sản phẩm thế nên lạnh nhạt, gần như ai hỏi đến, chỉ bán bốn năm ly.
Trong hàng còn mấy cầm sữa ống tre của nhà khác, cũng là khắc hình mười hai con giáp.
Ôn Như Như thấy, mặt tức đến đỏ bừng.
Vô liêm sỉ! Hạ tiện!! Bỉ ổi!!!
A Lương cũng kỹ, khẽ yên tâm: Không bằng Ôn khắc!
Tôn thị và trong lòng vẫn yên, nhưng đầu Ôn Nhiễm Nhiễm đang bình tĩnh chuẩn hoa quả mới, cũng đành nén lòng, nhắc đến.
Ôn Nhiễm Nhiễm bận rộn một hồi, cuối cùng cũng chuẩn xong tất cả nguyên liệu.
Cô bày mứt đào nấu và những quả đào đỏ tươi, to tròn lên quầy. Rồi cúi xuống xếp những chiếc cốc tre mười hai con giáp mà Ôn Vinh vất vả khắc những ngày qua theo thứ tự, đặt ở nơi bắt mắt nhất quầy.
Vừa đặt chiếc ống tre khắc hình con chuột lên, kinh ngạc kêu lên.
"Ối! Con chuột khắc thật!"
"Xem kìa! Lưng khắc đồng tiền đấy! Đuôi cũng cuộn thành đồng tiền !"
"Cái chắc chắn chiêu tài!"
"Đây là cốc tre mười hai con giáp mà cô Ôn mấy hôm ?"
" đúng đúng! cũng nhớ !"
Ôn Nhiễm Nhiễm đầu : ", chính là nó!"
Cô xong, tiếp tục đặt cốc, mỗi đặt là một tràng kinh ngạc, cuối cùng thu hút ít vây xem, đều là những lời khen ngợi kinh ngạc.
"Hô! Nhìn con rồng kìa, oai phong ! Cứ như sắp bay đến mắt !"
"Ê? Cha, cha véo con một cái, con cứ thấy con rắn như đang động đậy ?"
"Con cừu nhỏ khắc dễ thương quá, trông như lông xù !"
"Con hổ thật là oai phong lẫm liệt! Đặt trong nhà khi trấn trạch đấy!"
"Cô Ôn, cốc mười hai con giáp của cô bao nhiêu tiền?"
Ôn Nhiễm Nhiễm cong mắt hạnh, giọng trong trẻo : "Sáu mươi văn một cái, đồ uống tính tiền riêng."
Mọi , đua kêu đắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-101.html.]
"Tính cả sữa là chín mươi văn , gần một trăm văn đấy!"
"Nhà khác cả cốc tre cũng chỉ mười văn thôi!"
" ! Một cốc của cô mua chín cốc của đấy!"
Trong đám đông, với Ôn Nhiễm Nhiễm: "Cô Ôn, là hôm nay cô giảm giá ? Trà sữa ống tre mười hai con giáp của cũng chỉ bốn mươi văn, rẻ hơn của cô một nửa đấy!"
" ! Cô Ôn cũng giảm giá , nếu giảm giá mua hai ly!"
Một đám hùa theo, trong đó thiếu những trong ngành xem náo nhiệt, mặt đầy vẻ hả hê.
Ôn Như Như sa sầm mặt, nước mắt lưng tròng: Sao thể bắt nạt như !
Cô định mở miệng giúp Ôn Nhiễm Nhiễm, nhưng Tôn thị kéo . Cô ngẩng đầu , thấy sắc mặt bà còn khó coi hơn. Rõ ràng là nhịn lâu, nếu là bình thường sớm nổi giận .
"Như Như, chúng sai, Nhiễm Nhiễm cũng khó xử, đừng gây thêm phiền phức cho tam con."
Ôn Như Như trong lòng uất ức, nhưng vẫn lời Tôn thị.
Chỉ là... cô liếc Ôn Tuấn Lương đang nắm c.h.ặ.t t.a.y, nhỏ giọng với Tôn thị: "Mẹ, trông chừng cha , con thấy cha sắp đ.á.n.h ..."
Ôn Nhiễm Nhiễm bên hì hì lắc đầu, giọng dịu dàng: "Không giảm, đáng giá . Chắc hẳn các vị cũng thử sữa của nhà khác, vị của nhà khác so với nhà thế nào, trong lòng đều ."
Mọi im lặng, nhất thời ai gì.
Mấy vị khách quen khỏi lên tiếng: "Mấy món rẻ tiền đó đương nhiên thể so với của cô Ôn ."
" , hôm qua cũng thử , nhạt như nước lã, chút mùi sữa mùi nào."
Nghe , lập tức đồng tình phụ họa: "Cái cốc đó cũng thô ráp, uống một ngụm mà đ.â.m ba vết!"
"Các mua của bán rong ? mua ở Hối Cẩm Lâu, cốc trơn láng, sữa thơm nồng, tuy thơm bằng của cô Ôn, nhưng nó rẻ! Chỉ hai mươi văn!"
" ! Của cũng là cốc mười hai con giáp đấy!"
"Thôi ! Mọi ai thấy mười hai con giáp của Hối Cẩm Lâu, sờ lương tâm mà , thứ đó thể so với của cô Ôn ?"
" mới từ đó , những thứ khắc cốc đó qua loa sơ sài, chỉ là một hình dạng đại khái."
"Hình dạng đại khái? Anh quá khách sáo . Mười hai con giáp của Hối Cẩm Lâu là mười hai con giáp? Chuột khắc gian xảo như kẻ trộm, rồng khắc như tôm mềm chân, rắn khắc như lươn, hổ sống như mèo bệnh..."
" đúng đúng, còn cái con ngựa trong tay nữa, con ngựa đó còn bằng con la!"
Ôn Nhiễm Nhiễm cũng lặng lẽ : Ừm... đây cũng thể coi là sống động theo một nghĩa khác.
Mọi ồ lên, đó lặng lẽ cất chiếc cốc "la" trong tay, nghển cổ phục : " của chỉ bốn mươi văn!"
"Của cô Ôn tinh xảo hơn của gấp trăm , nhưng cũng chỉ đắt hơn một nửa thôi!"
"Các mua thì thể nhường đường ?"
Trong hàng, bỗng một giọng nữ trong trẻo vang lên, tìm theo tiếng , thì là một nữ t.ử ăn mặc sang trọng, cử chỉ toát lên phong thái của một gia đình quyền quý, giận mà uy, là xuất từ quan .
Mọi giật , bất giác nhường đường cho cô.
Nữ t.ử đó đến quầy hàng của Ôn Nhiễm Nhiễm, ôn hòa lễ độ : "Cô Ôn, tiểu thư nhà hôm uống sữa của cô thấy ngon, còn Cửu Khúc Hồng Mai cô dùng quả là thượng phẩm."