Bắt Đầu Ngự Thú Từ Số 0 - Chương 130: Tin tức
Cập nhật lúc: 2026-01-15 08:15:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên, ai chú ý đến cảnh tượng dở dở , bởi lúc ánh mắt đều đổ dồn Viêm Linh Khuyển.
Thi Cao Phong và Vương Dao đờ đạo Lốc xoáy lửa độ rộng khác thường đang rít gào mặt.
Cái ... thử đầu tiên mà thành công ? Không thể nào...
Phải rằng, để nén kỹ năng biến hình, họ mất cả tuần mới thấy một chút tiến bộ nhỏ.
Buổi kiểm tra hôm nay là kết quả của ròng rã một tháng trời huấn luyện gian khổ.
Thế mà Viêm Linh Khuyển chỉ thành công ngay lập tức, mà độ rộng của ngọn lửa qua còn chẳng khác gì con Đại Viêm Tước của Vương Dao.
Thi Cao Phong sang Vương Dao vẫn đang thẫn thờ.
"Viêm viêm!" Đại Viêm Tước bên cạnh bỗng vỗ cánh phành phạch, đôi mắt Nha Bảo tràn đầy chiến ý, còn vẻ lười nhác ban đầu.
"Nha." Nha Bảo đang định chia sẻ niềm vui thành công với chủ nhân, tiếng kêu liền đầu .
Nhìn thấy ngọn lửa chiến đấu trong mắt đối phương, ánh mắt nó cũng đổi, chút lùi bước mà thẳng .
"Nha!"
"Viêm viêm!"
Hai con sủng thú hệ Hỏa chạm mắt , tia lửa b.ắ.n tứ phía.
Nếu chủ nhân đang ở cạnh, e rằng chúng lao đấu một trận sống mái ngay tại chỗ.
Kiều Tang bên cạnh thấy cũng ngăn cản.
Với cô, sủng thú tính cạnh tranh là chuyện , đối thủ mới tiến bộ.
Nếu Vương Dao đồng ý, cả hai hẹn đấu riêng một trận cũng .
"Khụ." Trịnh Quốc Bình ho khan một tiếng.
Lúc mới giật .
Kiều Tang Trịnh Bạo Long ngẩn : "Thầy ơi, trán thầy thế ạ?"
Trịnh Quốc Bình Kiều Tang, ánh mắt đầy phức tạp.
Ông đưa tay sờ chỗ đau trán, hít sâu một : "Thầy ."
Trách ai ? Trách chính thôi, tự nhiên tin năng lực của thiên tài nên mới tò mò lên phía gì cơ chứ.
Kết thúc một ngày huấn luyện, Kiều Tang kéo lê thể rã rời về phòng ký túc. Nha Bảo mệt đến mức bẹp đất, còn sức để lơ lửng luyện Niệm lực như khi.
Lượng huấn luyện lớp 11 quả nhiên kinh khủng.
Chỉ riêng chạy bộ tăng từ 10 vòng lên 20 vòng.
May mà bắt ngự thú sư chạy cùng sủng thú, nếu cô xác định là gục ngã luôn.
Ngoài , mỗi sủng thú cấp một phòng trọng lực riêng biệt tùy theo khả năng chịu đựng, thể tự điều chỉnh mức độ, khá là nhân văn. Nhìn chung, hiệu quả hơn hẳn huấn luyện ở lớp 10.
Kiều Tang thu hồi suy nghĩ, quanh phòng bỗng cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Cô giật bật dậy, nhanh ch.óng kết ấn.
"Tầm."
"Tầm tìm..."
Pháp trận phát sáng màu xám sáng lên, Tiểu Tầm Bảo Quỷ hiện với vẻ mặt oán hận, kêu lên hai tiếng đầy u khuất.
Kiều Tang gượng gạo, vội đ.á.n.h trống lảng: "Nhóc đói đúng , mau lấy sữa uống nè."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/chuong-130-tin-tuc.html.]
Nhóc ma nhỏ ngẩn , cảm nhận một chút... đúng là đói thật.
Nó tháo vòng tròn lấy sữa uống ực ực, đôi mắt híp thành hình trăng khuyết, quên béng luôn chuyện đang giận dỗi.
Kiều Tang thở phào, tựa đầu giường mở điện thoại lên.
Phó hiệu trưởng liên lạc, nhưng nhóm chat của đội tuyển lớp 10 đang nổ tung vì tag tên cô.
[Phương Kỳ: Cái sủng thú tin tức giống của Kiều Tang thế, là một con nhỉ?]
[Khương Nại: Chắc là cùng loại thôi, chứ một con .]
[Phương Kỳ: cá là một con đấy! Thời gian lên báo với thời gian Nha Bảo tiến hóa gần thế cơ mà.]
[Bành Tiểu Nguyên: báo đây là hình thái mới đầu tiên xuất hiện. Nếu đúng thì chẳng lẽ Kiều Tang là đầu tiên Hỏa Nha Cẩu tiến hóa thành dạng ?]
[Lư Lương Dạ: Người khế ước hai con sủng thú, tiến hóa dạng mới thì gì mà thể?]
[Kiều Tang: Đừng tag nữa, đúng là Nha Bảo nhà đấy.]
Kiều Tang lướt lên xem tin tức.
Đó là bài báo mới nhất ngày hôm nay về hình thái tiến hóa mới của Hỏa Nha Cẩu.
Hình ảnh lấy từ vụ ở tòa nhà Kim Ngu, góc từ cửa văn phòng, chắc là do nhân viên ở đó chụp .
Đặc biệt, bài báo nhấn mạnh tin tức một "Nghiên cứu viên cao cấp" xác nhận tính xác thực.
Không nghi ngờ gì nữa, "Nghiên cứu viên cao cấp" đó chính là Phó hiệu trưởng. Việc tung tin chắc chắn là để thu hút sự chú ý của dư luận, giúp dự án nghiên cứu sớm phê duyệt hơn.
Nhóm chat lớp 10 câu của Kiều Tang thì chính thức điên loạn, ngoài từ "trời ơi" thì ai thêm lời nào khác.
Kiều Tang tắt máy, tán gẫu tiếp vì Thiên Hiển Dơi đột ngột xuất hiện mặt. Nhanh thật, còn đến 6 giờ tối...
Móng vuốt Thiên Hiển Dơi khẽ động, định triển khai dịch chuyển.
"Chờ !" Kiều Tang hét lớn ngăn .
"Hiện?" Nhóc dơi nghiêng đầu khó hiểu.
Tiểu Tầm Bảo nhanh tay móc trong vòng một hộp sữa đưa qua: "Tầm..."
Thiên Hiển Dơi ngẩn , nhận lấy hộp sữa. Kiều Tang tặng cho nhóc ma một ánh mắt khen ngợi.
"Thầy Hiển ơi, Nha Bảo mới tập xong đầy mồ hôi, cho nó tắm rửa chải chuốt tí ạ. Đi gặp các nhà nghiên cứu thì tươm tất một chút chứ." Kiều Tang .
Nha Bảo thấy từ "tắm rửa", đôi tai đang dựng bỗng cụp xuống, nó nhắm nghiền mắt , thở đều đặn như đang ngủ say. Kiều Tang thừa nó đang giả vờ.
Mỗi bảo tắm là nó diễn sâu như thế.
"Nhóc soi gương ? Lần đầu thấy diện mạo mới thì tắm cho sạch, trang điểm cho thì lên gương mới chứ." Kiều Tang dụ dỗ.
Tai Nha Bảo khẽ giật.
Giây tiếp theo, nó mở choàng mắt, bật dậy thẳng phòng vệ sinh, còn quên đầu giục chủ nhân theo.
Khách sạn Duyệt Hòa - Phòng Tế Thanh.
Kiều Tang dịch chuyển tới thấy bàn chỉ Phó hiệu trưởng Lưu Diệu.
"Những khác gặp chút chuyện đường, chắc lát nữa mới tới. Em cứ xuống ăn ." Lưu Diệu bình thản .
Với ông, việc một đột ngột hiện mặt là chuyện cơm bữa.
Đợi Kiều Tang xuống, ông hỏi: "Huấn luyện ở đội lớp 11 ngày đầu thấy thế nào? Có chỗ nào hiểu ?"
Kiều Tang khựng một chút, đúng là điều thắc mắc: "Em đội lớp 11 ai cũng hai sủng thú, nhưng hôm nay em thấy họ chỉ tập trung huấn luyện một con thôi ạ?"