Bão Tuyết Mạt Thế: Mẹ Bầu Có Không Gian vật tư nuôi con - Chương 91: Cản trở
Cập nhật lúc: 2026-04-07 21:07:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Băng Băng về nơi ở cũ để dọn dẹp một ít đồ dùng cá nhân, nhưng cản trở cho rời .
Người chặn Từ Băng Băng là một thanh niên cao lớn, mặc comple giày da, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô đen. Thời mạt thế mà vẫn thể ăn mặc chỉnh tề như , chứng tỏ hạng tầm thường, bộ trang phục cũng càng tôn lên vẻ phong độ, lịch lãm và điển trai của .
Từ Băng Băng thậm chí thèm liếc gã, mặt cảm xúc: “Tô Hoằng Minh, giữa và chấm dứt sạch sẽ , lý do gì để can thiệp hành vi của cả, phiền tránh , đừng mất thời gian của !”
Tô Hoằng Minh: “Băng Băng đừng như , nể tình chúng bao nhiêu năm tình cảm...”
“Câm miệng!”
Nghe Tô Hoằng Minh nhắc đến tình cảm, Từ Băng Băng lập tức lật mặt, rũ bỏ vẻ văn nhã tú khí thường ngày, giơ chân đá tới: “Đồ rùa rụt cổ! Loại như cũng xứng bàn chuyện tình cảm ? Đừng buồn nôn!”
“Băng Băng, em thế nào cũng , nhưng tuyệt đối rời khỏi đây!”
Tô Hoằng Minh né tránh, ngược còn cố ý đón lấy cú đá của cô, nhân cơ hội đoạt lấy vali của Từ Băng Băng:
“Em giận đến mấy cũng lấy tính mạng trò đùa! Bây giờ là mạt thế, mạt thế em ? Bên ngoài quái vật biến dị hoành hành, bao nhiêu bỏ mạng trong miệng quái vật, thậm chí biến thành loại tang thi ghê tởm đó... Chẳng lẽ em sợ? Em lời , ngoan ngoãn ở căn cứ Thường Thuận, bảo vệ em, đảm bảo em an , cho em cơm no áo ấm...”
“Cút , cách xa một chút!”
Từ Băng Băng dùng hết sức đẩy gã : “Tô Hoằng Minh cho rõ đây, là mù mắt mới theo , nhưng cha hề nuôi nấng vô ích bao nhiêu năm qua. nghiệp là ngay, luôn tự kiếm tiền nuôi , tiêu một xu nào của cả! Cho dù là mạt thế, vẫn thể tự nuôi sống . Anh cho cơm no áo ấm? Sao cũng dám ! Mặt mũi để ?”
Tô Hoằng Minh vẫn tỏ ôn hòa: “Xin , là của , sai . Băng Băng em quả thực giỏi giang, nhưng em cũng nhận rằng: Lúc đầu em công việc , từng bước thuận lợi vị trí đó? Bây giờ là mạt thế , nếu , với phận một bình thường như em, liệu thể vững ở căn cứ Thường Thuận, tận hưởng cuộc sống định của tầng lớp thượng lưu ?”
Từ Băng Băng khinh bỉ Tô Hoằng Minh: “Cho nên, luôn cho rằng những năm qua là tạo dựng nên ? Trong mạt thế dựa quan hệ của mới sống đến ngày hôm nay?”
“Băng Băng, em hiếu thắng, em nghĩ về thế nào cũng , đối với em từ đến nay chỉ một tâm nguyện: Chỉ cần em bình an, cuộc sống lo âu, là yên tâm !”
“Hừ... Tô Hoằng Minh, bây giờ mới hiểu thế nào là mỡ lợn mờ mắt, hóa là loại như , đây đúng là đ.á.n.h giá cao . đừng hòng khiến cảm thấy nợ cái gì. Từ Băng Băng rời xa cha đến đây việc, những thành tích đạt đều dựa thực học và nỗ lực của chính , nửa điểm liên quan đến !”
“Được, thôi, tùy em...”
“Anh tránh !”
“Không tránh! Em giấu gia nhập cái tiểu đội dị năng gì đó, còn rời khỏi căn cứ, cho phép!
Em căn bản sự hiểm ác của mạt thế . Cái đội dị năng đó dựa cái gì mà chiêu mộ một bình thường dị năng như em? Vì em là bác sĩ ? Đừng nực nữa, loại bác sĩ như em, rời khỏi thiết y tế và t.h.u.ố.c men của bệnh viện lớn trong căn cứ thì còn trò trống gì? Họ lừa gạt em gia nhập chẳng qua là vì đàn ông đối với đàn bà... loại giao dịch bẩn thỉu đó, trưởng thành đều hiểu cả!
Sao thể trơ mắt em rơi bước đường đó ?!”
“Chát!” một tiếng, Từ Băng Băng vung tay tát mạnh mặt Tô Hoằng Minh một cái, định bồi thêm phát nữa thì gã tóm lấy tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-tuyet-mat-the-me-bau-co-khong-gian-vat-tu-nuoi-con/chuong-91-can-tro.html.]
Mặt cả hai đều đỏ bừng, một vì phẫn nộ, một vì đ.á.n.h mà tức giận.
“Anh mới là kẻ bẩn thỉu! Tô Hoằng Minh, trái tim , linh hồn đều bẩn thỉu!”
Mèo Dịch Truyện
“Từ Băng Băng! Đánh đ.á.n.h mặt, nhường nhịn cô , cũng đừng luôn thử thách giới hạn của , tin nhốt cô phòng kín?” Tô Hoằng Minh gầm gừ.
“Anh cứ thử xem, bảo đảm sẽ hối hận đấy!”
Từ Băng Băng : “Anh tưởng chỉ sự hiểm ác của nhân gian ? Những khác đều là kẻ ngốc chắc? Hồi đó còn trẻ, kinh nghiệm nhiều mới mê hoặc, chẳng lẽ giờ vẫn chút tinh tường nào? Đội Thái Dương là đội dị năng nhất từng thấy, tất cả thành viên đều quang minh lạc, hiện tại cũng là một thành viên trong đó . Anh còn dám phỉ báng vu khống chúng , sẽ gọi đồng đội lên đập một trận!”
Tô Hoằng Minh trừng mắt cô, mắt đỏ lên: “ một lòng một vì em, mà em hướng về khác, còn gọi đập ? Em thật lòng của khác!”
“Thu cái vẻ giả tạo đó , đừng diễn nữa. Từ lúc Tống Nhược Mai vác cái bụng bầu đến mặt diễu võ dương oai, còn ảo tưởng gì về nữa . Anh , càng thể lòng ! Sáu năm qua, cộng thêm hai năm ở trường học, coi như là bầu bạn với một con ch.ó, cũng sẽ thừa nhận là theo .”
“Băng Băng em... em mới tin? Anh và Tống Nhược Mai, thực sự là do uống say... Lúc đó cứ ngỡ là em...”
“Phi! Đừng buồn nôn thêm nữa. Lần đầu là loạn tính khi say, còn đó thì ? Tống Nhược Mai khắp nơi khoe khoang lợi hại thế nào, ở bên cô xong là 'quân vương màng triều chính' luôn, nhanh như tạo mạng cơ đấy.”
“Băng Băng, trong lòng em mới là quan trọng nhất, xin em hãy tha cho , chúng vẫn ở bên !”
“Đầu óc vấn đề ? Anh tổ chức hôn lễ với Tống Nhược Mai .”
“Đứa trẻ trong bụng Nhược Mai... Em là con độc nhất, bố mong cháu bế, nên mới cho Nhược Mai một hôn lễ để đứa trẻ sinh danh phận, nhưng và Nhược Mai đăng ký kết hôn, và em sẽ đăng ký.”
Từ Băng Băng: “...”
Cô thở dài cho bản trong quá khứ, rốt cuộc là mù đến mức nào mới thích loại cặn bã ?
May mắn , tất cả trở thành quá khứ.
Không lãng phí thời gian nữa, nhưng Từ Băng Băng đ.á.n.h Tô Hoằng Minh. Đàn ông bẩm sinh khỏe hơn phụ nữ, mà Tô Hoằng Minh còn sở hữu dị năng hệ Hỏa cấp 3.
Từ Băng Băng rút một chiếc còi thổi hai tiếng.
Tiếng còi lảnh lót vang lên, nhanh hai đàn ông chạy lên, là Dư Phong và Ngô Quang Vũ. Hai họ lệnh Đội trưởng Lưu Dương, hộ tống Từ Băng Băng qua đây dọn đồ, vốn vẫn luôn đợi trong xe lầu.
Tô Hoằng Minh thấy hai đàn ông trẻ tuổi tinh , lên chẳng chẳng rằng gạt gã sang một bên, đó một xách vali, một hộ vệ Từ Băng Băng chuẩn rời .
Tô Hoằng Minh cảm nhận áp lực sức mạnh từ hai thanh niên, dị năng của họ cao hơn , nhưng gã là bối cảnh trong căn cứ, thể để coi thường?
Gã lập tức xốc tinh thần, tỏa khí thế, trầm giọng : “Đứng ! Các là ai? Dám bắt cóc nữ bác sĩ của căn cứ, đây là phạm pháp! Chỉ cần phát tín hiệu cảnh báo, các bước khỏi tòa nhà !”