Bão Tuyết Mạt Thế: Mẹ Bầu Có Không Gian vật tư nuôi con - Chương 44: Hối hận khôn nguôi
Cập nhật lúc: 2026-04-07 21:06:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Cao Thi Thi và Thông Vân Lục Chiêu rời khỏi nơi đóng quân để nơi khác thì là chuyện của hai tiếng .
Cao Thi Thi thể tin nổi, cả đờ , một lúc lâu mới suy sụp rống lên, hét: “Sao thể như ? Anh quản em nữa ? Anh hứa với ba em mà, chịu trách nhiệm với em chứ! Lục Chiêu! Lục Chiêu! A a a a...”
Thông Vân cũng tức giận, trách móc Triệu Nhạc: “Tại cho chúng ? Anh việc sẽ gây hậu quả nghiêm trọng thế nào ?”
Triệu Nhạc phản ứng của hai phụ nữ cho ngơ ngác, thể hiểu nổi: “Chắc là hậu quả gì nghiêm trọng chứ? thấy đây là việc riêng của Lục Chiêu, để quá nhiều ngoài . Hơn nữa cho các cô cũng vô dụng thôi, các cô khả năng theo tìm .”
“Ai bảo thể? Nếu cần thiết, chúng thể theo!”
“Không cần thiết, hơn nửa tiểu đội của Lục Chiêu đều ở đây cả . Nhiệm vụ chính của là đảm bảo an cho Tiến sĩ Thông và tiểu thư Cao.”
“Lục Chiêu mặt, thành viên ở thì ý nghĩa gì? Đội trưởng Triệu, tư tưởng của đơn giản quá ! Anh chỉ cần dùng tâm quan sát, hỏi thêm vài câu là quan hệ giữa sư và Lục Chiêu là gì. Bây giờ Lục Chiêu , sư lẻ bóng một , nếu cô đau lòng quá độ sinh bệnh xảy chuyện ngoài ý , thì còn gì đến an nữa? Anh gánh nổi trách nhiệm ?”
Triệu Nhạc: “...”
Sinh bệnh xảy chuyện ngoài ý , trách nhiệm chắc chắn gánh nổi . bây giờ chẳng vẫn đang yên đó , ai sinh bệnh .
Anh ngược nắm bắt vấn đề mấu chốt: “Tiến sĩ Thông, tiểu thư Cao và Đội trưởng Lục quan hệ gì?”
“Giáo sư Cao phó thác cả đời sư cho Lục Chiêu, họ là quan hệ vị hôn phu thê!”
Triệu Nhạc – đàn ông thẳng tính: “Không thể nào! Lục Chiêu kết hôn mà, ngoài chủ yếu là để tìm vợ . Người là tân hôn đấy, tình cảm lắm.”
“Không !” Cao Thi Thi lau nước mắt kích động hét lớn: “Anh ngoài chỉ là để tìm em và ba em thôi!”
Thông Vân tiếp: “Đội trưởng Triệu , Lục Chiêu sớm ly hôn .”
“...”
Triệu Nhạc hiểu rõ những chuyện , cũng hỏi cho lẽ, chỉ : “Tiến sĩ Thông, cảm ơn cô hỗ trợ chúng nhiệm vụ. Điều kiện bổ sung cô đưa lúc đầu chủ yếu là đón tiểu thư Cao, việc lãnh đạo cấp cũng dặn dò. Bây giờ chúng đón tiểu thư Cao , chỉ cần đảm bảo an về theo đường cũ là , những việc khác liên quan đến nhiệm vụ, cần quan tâm quá nhiều ?”
Thông Vân: “Cái gì mà liên quan? Do sự sơ suất của các dẫn đến trạng thái của sư hiện giờ . Cô mà xảy chuyện gì thì thứ đều công cốc!”
“Vậy, ý của cô là?”
Mèo Dịch Truyện
“Lục Chiêu chắc xa , giữa các thông tin vệ tinh ? Anh gọi Lục Chiêu lập tức .”
“Việc , thẩm quyền đó. Máy thông tin vệ tinh của các đội trưởng, nếu họ liên lạc thì thể ngắt kết nối. Hiện tại...”
Triệu Nhạc đưa tay đồng hồ: “ tìm thấy nữa .”
Cậu phó thủ lưng khóe miệng giật giật: “...”
Đội trưởng Triệu , diễn xuất của thể giả vờ giống hơn chút nữa .
Thông Vân thì hề nghi ngờ, vội vàng hỏi: “Vậy rốt cuộc hướng nào? Chúng xuất phát ngay bây giờ, đuổi theo !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-tuyet-mat-the-me-bau-co-khong-gian-vat-tu-nuoi-con/chuong-44-hoi-han-khon-nguoi.html.]
“Không đuổi kịp , từ sớm . Bây giờ cũng như đây, thể điều camera gì đó, hướng nào.”
“Lúc , hỏi ?”
“Không hỏi.”
“Chẳng vẫn còn thành viên của ở đây ? Gọi họ đây hỏi!”
“Họ chắc , mà dù ước chừng cũng .”
“Anh... thật vô dụng!”
Thông Vân thốt xong mới , liền xin : “Xin Đội trưởng Triệu, là quá nóng nảy.”
Triệu Nhạc vẻ : “Tiến sĩ Thông quan tâm hành tung của Lục Chiêu như , chắc chỉ vì tiểu thư Cao nhỉ?”
Thông Vân thở dài một tiếng: “Sau khi mạt thế bùng phát, viện nghiên cứu của chúng một vị tiến sĩ rời kinh thành, đến nay vẫn bặt vô âm tín. Anh là họ hàng của Lục Chiêu, nghĩ Lục Chiêu... cũng đang tìm . Nếu chúng đuổi kịp thì thể giúp tìm kiếm một tay.”
Triệu Nhạc nhíu mày: “Xin Tiến sĩ Thông, việc chúng giúp . Bây giờ quan trọng nhất là an của cô và tiểu thư Cao. Chúng hộ tống các cô nhanh ch.óng đến khu an , đó đáp máy bay về kinh. Ngoài , đến Ninh Thành còn một việc quan trọng cần Tiến sĩ Thông giúp đỡ, chúng thể chậm trễ. Vì , bữa tối xin hãy nghỉ ngơi sớm, ngày mai còn lên đường.”
Thông Vân: “...”
Những điều cô đều hiểu. Tính nguyên tắc và năng lực thực thi của quân nhân cô lĩnh giáo qua, thêm cũng vô ích, chỉ thể tạm thời nhẫn nhịn.
Cũng trách cô quá chủ quan, lúc mới gặp Lục Chiêu lẽ nên nhanh ch.óng chuyện t.ử tế với .
Thông Vân dị năng gian, nhưng cô là nhân viên nghiên cứu khoa học, thuộc loại tài nguyên nhân tài quốc gia bảo vệ. Cô thể sống cuộc đời thoải mái ưu tú ở khu an , cần giống như các dị năng giả khác đủ loại nhiệm vụ. Lần cô chủ động tự đề cử theo tiểu đội hành động đặc biệt rời kinh, bất chấp nguy hiểm tính mạng bôn ba khắp nơi, ngoài việc tranh thủ tiếp quản dữ liệu nghiên cứu của Giáo sư Cao, một mục đích khác chính là tìm Chu Tấn Văn.
Lần Lục Chiêu và Chu Tấn Văn gặp Thông Vân cũng mặt, Lục Chiêu từ hải ngoại về kinh, lúc đó mạt thế bùng phát, Lục Chiêu vẫn về Ninh Thành.
Về "chuyện " của vợ mới cưới của Lục Chiêu là Cố Vũ Vi — Thông Vân đinh ninh là Cố Vũ Vi thất đức. Bởi vì khi Chu Tấn Văn gặp chuyện, cô lập tức chạy đến Ninh Thành. Do thế lực nhà họ Lục hiển hách, cô nhờ vả ít mối quan hệ để lo lót, đích mang lễ vật quý giá đến thăm hỏi Lục phu nhân, coi như hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện.
Lục Chiêu mới về nên cái gì cũng . Đại khái là ở kinh thành, bác trai, bác gái hoặc chị họ cho , nên Lục Chiêu trực tiếp đến tìm Chu Tấn Văn.
Anh em họ mấy câu Lục Chiêu tay, suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t Chu Tấn Văn. Thông Vân liều mạng lôi cũng cản nổi, ác Chu Tấn Văn là một tên ngốc, cứ khăng khăng "miệng rộng" nhận hết chuyện về , cái gì mà:
“ , quả thực cùng giường cùng gối ... Sau khi thức giấc liền ôm cô trong lòng, thấy lúc đó cô đáng thương thế nào , như một con cừu non hoảng sợ lối thoát để mặc xâu xé... Cho nên mới là nhầm phòng, nếu bà kế hiền thục , còn cả cha từ ái của nữa sẽ đối xử với Cố Vũ Vi thế nào... Gả cho , đúng là kiếp nạn của cô !”
Lục Chiêu đ.á.n.h Chu Tấn Văn đến mức m.á.u mũi miệng chảy ròng ròng, bảo câm miệng.
Sau đó Lục Chiêu Cố Vũ Vi mất tích , Chu Tấn Văn liền trở nên u ám trầm mặc. Mấy ngày lẳng lặng rời khỏi kinh thành, khác đoán chuyện gì, chỉ trong lòng Thông Vân hiểu rõ: Anh chắc chắn dựa năng lực của để tìm Cố Vũ Vi!
Cô lo lắng hết lòng vì , mà vì phụ nữ khác mà chạy ngoài mạo hiểm, để một lời cứ thế luôn!
Thông Vân ôm n.g.ự.c hít sâu — cứ nghĩ đến chuyện là thấy nhói lòng.
Triệu Nhạc nhất thời cảm thấy đau đầu vô cùng, hối hận kịp: Biết thế để Lục Chiêu sảng khoái như , Cao Thi Thi quả thực là một quả b.o.m hẹn giờ, bỏ chỗ thế thì ai mà chịu nổi!