Bão Tuyết Mạt Thế: Mẹ Bầu Có Không Gian vật tư nuôi con - Chương 34: Không quản được

Cập nhật lúc: 2026-04-07 21:06:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Căn nhà dân bốn tầng mà nhà họ Tiêu tạm trú tuy mặt đều bằng căn biệt thự lớn đây của Trình Nhụy, nhưng cũng đủ cho cả đại gia đình họ ở.

 

Lúc , phòng khách tầng một loạn như cào cào. Đàn ông, đàn bà tựa sofa, ghế, thậm chí là đất, ngừng rên rỉ than vãn, than thở vì đ.á.n.h đau.

 

Hai bé gái năm tuổi và ba tuổi thì quấy, lăn lộn đất, tiếng ch.ói tai nhức óc, chẳng khác nào ma âm nhiễu loạn.

 

Tiêu Vĩ tập tễnh bước nhà, tìm chỗ cũng , tiếng trẻ con cho suýt phát bệnh tim. Hắn nổi trận lôi đình mắng em trai: "Tiêu Truyền, chú đang cái gì thế? Bảo ban con cái chứ!"

 

Tiêu Truyền đang bệt đất xoa thắt lưng, mắng liền gào bếp: "Từ Hồng, mau xem con !"

 

Lời dứt, trong bếp vang lên tiếng bát đĩa xoong nồi loảng xoảng như đập phá. Vợ của Tiêu Truyền là Từ Hồng lao từ bếp, nước mắt ngắn dài, khuôn mặt đầy vẻ suy sụp hét lên:

 

"Chuyện gì cũng tìm Từ Hồng! Nấu cơm là Từ Hồng, xông lên để tát tai là Từ Hồng, mì trương thêm nước đun cũng là Từ Hồng... Á! là Na Tra chắc, mọc ba đầu sáu tay ? Con còn nhỏ thế , chúng nó vô duyên vô cớ nhè , đói lả mới đấy! Các cái gì mà dỗ dành con một chút? Có đồ ngon thì giấu giấu giếm giếm ăn vụng, lấy một ít dỗ con ?!"

 

Phòng khách bỗng chốc im lặng, ngay cả tiếng của hai đứa nhỏ cũng nhỏ dần.

 

Tiêu Truyền liếc sắc mặt Tiêu Vĩ, trầm giọng quát Từ Hồng: "Nói nhăng cuội gì thế? Ai giấu đồ ăn vụng?"

 

"Ai giấu đó tự !"

 

Từ Hồng bướng bỉnh, ánh mắt giận dữ hề che giấu quét qua phía Tiêu Vĩ và Hồ Lệ Lệ.

 

Tiêu Vĩ vốn bực bội, thấy mặt càng đen hơn, nhưng tự nhận cả, là địa vị, lười chấp nhặt với cô em dâu tiểu nhân .

 

là đàn bà ngu ngốc, tóc dài kiến thức ngắn. Không nghĩ xem, cả đại gia đình đều dựa mà sống. Vật tư mang từ ba chiếc xe, huyện nhỏ nộp một ít vàng thỏi phí bảo kê, vật tư lương thực còn , một phần do quản lý, một phần vẫn trong tay .

 

Cái gì mà giấu giấu giếm giếm? Vốn dĩ là đồ của , ăn thì ăn, dùng thì dùng, ai quản !

 

Tiêu Vĩ gì, nhưng Hồ Lệ Lệ thì chịu . Từ Hồng thế rõ ràng là tôn trọng Tiêu Vĩ, cô dựa cái gì chứ?

 

Từ khi Từ Hồng gả cho Tiêu Truyền, từng kiếm một đồng tiền lương nào, ngày ngày ở nhà thiếu phu nhân hưởng phúc , ngay cả bố và em trai cũng đón sang nhà họ Tiêu sống. Ăn ngon mặc do Tiêu Vĩ cung phụng; giờ mạt thế đến cũng dựa Tiêu Vĩ đưa lánh nạn. Từ Hồng tư cách gì mà lên mặt mặt Tiêu Vĩ, mặt nặng mày nhẹ như ? là vô ơn bạc nghĩa!

 

Hồ Lệ Lệ nuốt trôi cục tức , cô bảo vệ yêu của !

 

Hồ Lệ Lệ đanh mặt với Từ Hồng: "Chị dâu hai, chị thái độ gì thế? Nhìn cả bằng ánh mắt đó là ý gì? Anh cả đối với chị, đối với nhà ngoại chị ? Chị gì mà phàn nàn? Làm ơn, xin chị hãy tôn trọng cả một chút!"

 

Từ Hồng tuyệt đối ngờ Hồ Lệ Lệ lên lớp, sững một lát lạnh: "Ồ, ai đây mà lên mặt ghê thế, diễn cũng giống thật đấy, tưởng cô mới là dâu trưởng gánh vác cái nhà cơ! Cô gọi một tiếng chị dâu hai, thì chắc quên phận của là gì chứ? Nói cho lọt tai thì cô là em họ, là nhà chúng , còn thẳng thì cô là loại tiểu tam leo giường thấy ánh sáng!"

 

"Chính vì cô mặt dày quyến rũ cả, phá hoại hôn nhân của chị cả, nên chị cả mới tức giận đòi ly hôn, cách chức của Tiêu Truyền và Trương Đại, thu hồi bộ phúc lợi. Chúng mất bao nhiêu thu nhập, mạt thế đến chẳng mua sắm gì... Cái nhà loạn thành một đống thế đều là nhờ ơn cô đấy, đồ hồ ly tinh hại , con điếm, tư cách gì mà chuyện với như thế? nhổ !"

 

Hồ Lệ Lệ: "..."

 

Đáng ghét, cô chỉ bảo vệ trong mộng, mà Từ Hồng như một mụ đàn bà chanh chua sỉ nhục đ.á.n.h phá. Trước mặt bao nhiêu , nể mặt mũi của một cô gái trẻ, thật quá đáng hận!

 

Mặt Hồ Lệ Lệ lúc đỏ lúc trắng, hổ giận dữ nhưng dám phát tác. Từ Hồng đúng một điểm, cô ở cái nhà chỉ là một em họ, chỉ cô và cả thực sự với cô , những khác coi cô cũng cũng chẳng . Mà Từ Hồng là con dâu chính thức của nhà , sinh cho Tiêu Truyền hai đứa con gái, mấu chốt là Tiêu Truyền là con út cưng của cô và chú. Anh tuy chẳng bản lĩnh gì nhưng là kẻ cuồng con gái, sẽ thiên vị vợ. Ngoài Từ Hồng còn nhà ngoại ở bên cạnh giúp đỡ, nếu thực sự xé xác thì cô chẳng chiếm chút lợi lộc nào.

 

Hồ Lệ Lệ đầy bụng uất ức về phía Tiêu Vĩ, nước mắt lã chã rơi, nghẹn ngào gọi một tiếng: "Anh cả!"

 

Tiêu Vĩ nhờ sự giúp đỡ của em rể Trương Đại mới xuống sofa, cuối cùng cũng thở phào một . Thấy dáng vẻ đáng thương của Hồ Lệ Lệ, vội vẫy tay gọi cô gần an ủi vài câu, bảo cô ngoài cửa đỡ Tiêu về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-tuyet-mat-the-me-bau-co-khong-gian-vat-tu-nuoi-con/chuong-34-khong-quan-duoc.html.]

 

Đợi Hồ Lệ Lệ ngoài, Tiêu Vĩ trách cứ Từ Hồng: "Cô nhăng cuội cái gì đấy? Đều là một nhà cả, Lệ Lệ còn trẻ tâm cơ, cô bắt nạt cô !"

 

Lại với Tiêu Truyền: "Quản giáo vợ chú cho ."

 

Từ Hồng phục: "Hồ Lệ Lệ và chúng một nhà, chị cả và Hiên Hiên mới là nhà thiết của chúng ! Anh cả, chị cả và Hiên Hiên ngay sát vách kìa, việc nên nhất bây giờ là cắt đứt với Hồ Lệ Lệ, một lòng một với chị cả, yêu thương Hiên Hiên thật , thế chị cả mới cam tâm tình nguyện về nhà chúng , ở cùng chúng !"

 

Hai đứa con gái của Từ Hồng lúc đều rúc lòng Tiêu Truyền, thấy lời , lập tức tranh : "Con chơi với Hiên Hiên, Hiên Hiên b.ắ.n s.ú.n.g cao su ném cầu lửa, ngầu lắm!"

 

"Trong phòng Hiên Hiên ở đang nấu thịt đấy, thơm ơi là thơm, ngon ơi là ngon! Con sang nhà Hiên Hiên, con ở đây !"

 

Tiêu Vĩ: "..."

 

Tiêu Truyền ôm hai đứa con gái, hì hì với Tiêu Vĩ: "Anh, đừng giận, Từ Hồng miệng mồm vụng về chuyện, nhưng lý đấy. Chị cả và Hiên Hiên mới là của chúng , đặc biệt là Hiên Hiên, nó là con trai duy nhất của , cũng là cháu đích tôn quý báu của nhà họ Tiêu , chống gậy cho nhà họ Tiêu đấy, quả thực nên thành tâm thành ý đón con họ về.

 

Em thấy phúc khí của chị cả thực sự lớn, ngày xưa ở công ty chẳng việc gì khó chị cả. Anh xem chị zombie bao vây mà vẫn , bình an vô sự trở về. Hiên Hiên theo chị cả mà cũng dị năng , chị cả cũng dị năng đấy. Dị năng giả quý giá và giỏi giang bao nhiêu, nếu quân đội chiêu mộ thì quá nhiều lợi ích và ưu đãi, kể cả tham gia các nhóm dị năng tự do, ngoài thu thập vật tư cũng vớ bao nhiêu đồ !

 

Nhà chúng hai dị năng giả, dù ... thì cũng chẳng lo gì nữa!"

 

Tiêu Vĩ lườm một cái: "Chỉ chú là nhiều, đón con cô về ? Đó là vợ con mà! Chẳng tại các , lên ồn ào hỗn loạn, cái tính khí của Trình Nhụy, các còn , náo loạn một trận như thế thì mà êm ?"

 

"Phải , đều tại bọn em! Thế định thế nào?"

 

"Ngày mai các sẽ . Đêm nay ồn ào vui vẻ gì, đều mệt cả , chị dâu chú và Hiên Hiên cả ngày mới tới đây, cứ để họ nghỉ ngơi cho . Chúng cũng mau ăn cơm, nghỉ ngơi, đợi trời sáng tính."

 

" nhỡ mai họ mất thì ?"

 

"Không , họ vất vả lắm mới tới huyện Dư Phong, chính là tìm một nơi an để chỉnh đốn. Điểm đến của chị dâu chú... chú đấy! Mẹ con cô cộng thêm một bà bầu, thế nào ? Người đàn ông cần tính đến, mà chúng thì đông thế , cô còn nghĩ gì nữa? Cuối cùng vẫn về giữa chúng thôi."

 

" đúng đúng! Anh cả, ngày mai bọn em cũng sẽ thưa chuyện hẳn hoi với chị cả."

 

"Ừm, lát nữa chú khuyên thêm , bảo bà đừng gây gổ với chị dâu chú nữa."

 

"Chuyện em , yên tâm ."

 

Bên cạnh, Trương Đại vội vàng cầu xin Tiêu Vĩ: "Anh cả, chị cả và Hiên Hiên bình an trở về, em và Tiêu Kỳ cuối cùng cũng yên tâm ! Dù cũng là bọn em với họ, chị cả chắc chắn là oán trách, phạt bọn em thế nào cũng , miễn là chị cả và Hiên Hiên nguôi giận là ! Đến lúc đó mong cả giúp bọn em vài câu mặt chị cả!"

 

Tiêu Kỳ cũng ôm cánh tay Tiêu Vĩ lắc lắc: "Anh, Hiên Hiên là đứa trẻ nề nếp, nó chịu vệ sinh xe, cứ đòi xuống, chị cả cũng bảo trẻ con nhịn tiểu, sẽ sinh bệnh, thế là con họ nhà... Lúc đó tình hình quá nguy cấp, em đang mang bầu, thực sự trụ nổi, bọn em đành rời ..."

 

Tiêu Vĩ gạt tay Tiêu Kỳ , trách mắng hai vợ chồng: "Mẹ con cô tùy tiện, nguy hiểm, các cũng lời thế ? Lúc khẩn cấp dùng biện pháp mạnh, kiên quyết cho họ xuống xe thì họ ? não!"

Mèo Dịch Truyện

 

Trương Đại gật đầu lia lịa: "Phải , tại em chủ kiến, lúc đó... chao ôi! May mà chị dâu và Hiên Hiên phúc lớn mạng lớn!"

 

"Thôi , Hiên Hiên là con trai , nó vốn dĩ hiểu chuyện ngoan ngoãn, sẽ tha thứ cho các thôi. Tính cách của chị dâu các cho cô thời gian, đến lúc đó sẽ thêm cho, các cũng nên tránh mặt một chút, đừng cứ lượn lờ mặt cô , lâu dần cũng qua thôi."

 

"Dạ! Cảm ơn cả!"

 

Trương Đại và Tiêu Kỳ , yên tâm , chỉ cần cả tin rằng họ chuyện , còn cảm nhận của con Trình Nhụy thế nào, quan trọng!

 

 

Loading...