Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 84: Hạ gục Hạ Lan Dục

Cập nhật lúc: 2026-02-15 21:32:16
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Lan Dục luôn là kẻ động trong cuộc chơi .

Ngày đầu tiên thấy cô , lòng bồn chồn khó chịu, nhưng vẫn tự thuyết phục bản rằng công việc ở ngân hàng đầu tư bận rộn như , chắc cô việc đột xuất.

Ngày thứ hai, cho rải đầy cánh hoa trong phòng nghỉ từ sớm, chuẩn sẵn một sợi dây chuyền đắt tiền quà, trong ngăn kéo tủ đầu giường còn cả hộp b.a.o c.a.o s.u đặt mua mạng.

Thế nhưng Giang Vụ Tích những xuất hiện, mà đến tin nhắn của cô cũng chẳng buồn trả lời.

Hạ Lan Dục đợi đến tận tối mịt, cơn thịnh nộ bùng phát, hất tung cả phòng nghỉ, đập nát hết bàn ghế bát đĩa.

"Truyền lệnh xuống, từ giờ cô bước chân đây thì đừng hòng!"

Khắp bảo tàng mỹ thuật đều phát một tấm ảnh của Giang Vụ Tích kèm theo thông báo:

"Người và thú cưng cấm cửa."

những ngày đó, Giang Vụ Tích thật sự thèm bén mảng đến một nào.

khung chat của Hạ Lan Dục, tin nhắn cuối cùng dừng từ mấy ngày , cảm thấy thời cơ chín muồi.

Ngay giây tiếp theo, cuộc gọi thoại của Hạ Lan Dục gọi tới.

Giang Vụ Tích để chuông reo hơn mười hồi mới chậm rãi nhấc máy.

Giọng lạnh lùng của Hạ Lan Dục vang lên ở đầu dây bên :

"Giang Tịch, trêu đùa vui lắm ? Có em tưởng cách nào trị em ?"

Giang Vụ Tích nhướng mày đầy vẻ khinh khỉnh, nhưng giọng phát nghẹn ngào:

"... Cái gì cơ, em trêu đùa ..."

Nghe thấy tiếng cô run rẩy, đầu dây bên im lặng mất vài giây, cuối cùng mới hỏi:

"Em thế?"

Giang Vụ Tích chỉ thút thít nhỏ nhẹ, lời nào.

Hạ Lan Dục truy vấn: "Rốt cuộc là chuyện gì?"

: "Chúng gặp ."

Cô hẹn gặp Hạ Lan Dục, khi cúp máy liền nhấn nút xả nước bồn cầu, bước khỏi buồng vệ sinh, gương trang điểm soi diện mạo.

Cô lau sạch vết son, trang điểm cho gương mặt trông tiều tụy đôi chút mới tìm Triệu Càn xin nghỉ.

"Em 'đến tháng', thực sự khỏe, Càn ơi, hôm nay cho em về sớm một chút ạ?"

Triệu Càn ngày thường vốn quan tâm cô, lập tức bảo cô mau về nhà nghỉ ngơi.

Bảy giờ tối.

Bùi Tự Hoài nhấn điện thoại nội bộ: "Giang Tịch đây."

gõ cửa bước là Triệu Càn.

"Sếp Bùi, Giang Tịch khỏe nên xin phép về ạ."

Bùi Tự Hoài khựng , khi giao phó công việc cho Triệu Càn, tệp tài liệu, vẻ bâng quơ hỏi một câu:

"Cô bệnh gì?"

"Dạ... Đau bụng ạ."

Nhìn biểu cảm của Triệu Càn, Bùi Tự Hoài liền hiểu đó là đau bụng kinh.

Anh gì thêm, để Triệu Càn lui tiếp tục việc.

Phía bên , tại bảo tàng mỹ thuật Hạ Lan.

Mọi khi Giang Vụ Tích lái xe thẳng từ cổng chính xuống hầm gửi xe, hôm nay chặn ở bên ngoài.

định gọi điện cho Hạ Lan Dục thì thấy vệ sĩ cận của đón.

"Lúc nãy bảo vệ tên em trong danh sách đen ."

Vệ sĩ đáp: "Không , lát nữa gạch tên mà, mấy ngày nay thế, tên cô cứ xuất hiện xóa trong danh sách đen liên tục."

Cô nhướng mày, im lặng .

Mới thấy sống quá cô độc thực sự nên chọc , chỉ cần kích động một chút là tâm lý bất đến mức .

Cô bước phòng nghỉ, thấy Hạ Lan Dục đợi sẵn ở bên trong.

Anh hướng mặt về phía cửa kính sát đất, lưng về phía cô, thốt một lời, dáng vẻ rõ ràng là đang chờ đến dỗ dành.

Cô hiểu rõ tâm lý đó, nhưng mở miệng là:

"Chúng đừng liên lạc với nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-mau-van-nguoi-me-dai-chien-hao-mon-than-phan-that-su-cua-thien-kim/chuong-84-ha-guc-ha-lan-duc.html.]

Hạ Lan Dục siết c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn, hình bóng phản chiếu cửa kính lộ rõ vẻ d.a.o động, nhưng cái miệng vẫn cứng rắn:

"Em tưởng liên lạc với em chắc?"

Giang Vụ Tích xuống ghế sofa, tự đắm chìm vai diễn.

"Vậy thì quá. Em do dự lâu, sợ rằng sẽ tổn thương . em cứ thấy những chuyện nên rõ ràng trực tiếp với ..."

Hạ Lan Dục xoay xe lăn , chằm chằm cô, nhịp thở trở nên dồn dập, trông vẻ tức giận hề nhẹ.

"Em tưởng em là cái thá gì mà đòi tổn thương ?"

buồn bã, yếu ớt đáp: "Không ư? Vậy thì ."

Cả hai lời nào.

Ánh mắt cô vô cùng phức tạp.

"Em đến đây chỉ để mấy lời thôi ?"

Cô thẫn thờ một chút "ồ" lên một tiếng: "Không , em cho cái ."

Cô lấy một chiếc b.út ghi âm bật lên, bên trong là đoạn đối thoại giữa cô và Lâm An Ni, tất nhiên là đoạn qua cắt ghép tỉ mỉ…

Giang Vụ Tích: "Cô Lâm, cô lợi dụng Hạ Lan để giới thượng lưu ? ngộ nhỡ sẽ buồn lắm, thấy thực lòng quan tâm cô mà."

Tiếp đó là tiếng xô xát của vải vóc, đến tiếng tát nảy lửa.

Lâm An Ni: "Chân tình đáng giá mấy đồng? Thứ đáng giá nhất của là gia sản kìa! Đừng ai hòng tranh giành với !"

Giọng cô run rẩy: "Không cô vẫn luôn thích ?"

Lâm An Ni: "Chân tình gì chứ, thích thú gì chứ, cô tưởng thèm khát chắc?"

Sau đó là một chuỗi tạp âm hỗn loạn, đoạn ghi âm kết thúc.

Nghe xong, gương mặt Hạ Lan Dục tối sầm , cau mày cô.

"Em cho cái ý gì?"

"Mấy ngày em đến là vì em và cô Lâm... Có chút xích mích. Cô ai là dạo em thiết với nên tìm đến cảnh cáo em gần nữa. Đoạn ghi âm em trong lúc tình thế cấp bách nên trọn vẹn, nhưng thể mang giám định giọng , trong đó đúng là giọng của cô Lâm."

Hàng lông mày của dãn , nhưng chẳng liên quan gì đến Lâm An Ni, mà là vì cảm thấy cô chủ động giải thích và thành thật với .

ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, :

"Thế nên cô bảo em tránh xa là em ngoan ngoãn lời như một con ch.ó ? Hay là em hầu nhà cô lâu quá , cô bảo gì em cũng ?"

Cô rủ mắt, buồn bã :

"Anh cũng , em chỉ báo cho , vì hủy hôn cộng thêm nhà họ Lâm đang gặp khủng hoảng nên cô Lâm giới thượng lưu ghẻ lạnh, vì thế cô mới mượn danh tiếng của để đ.á.n.h bóng mặt mũi thôi. Anh đừng để...."

Thấy cô đột ngột im lặng, đôi mắt khẽ động, vô thức chăm chú cô, hỏi:

"Đừng để cái gì?"

Cô ngước mắt lên, vặn chạm ánh của , cô cố nuốt cơn nghẹn ngào trong, như thể đang gặm nhấm nỗi chua xót của tình yêu, khiến lòng rạo rực, một thứ cảm xúc gì đó chỉ chực trào dâng.

Hồi lâu , cô mới : "Anh đừng để tổn thương."

Nói xong cô bật dậy định bỏ , theo bản năng vươn tay níu cô nhưng may ngã nhào khỏi xe lăn.

Đầu gối quỳ rạp xuống sàn nhà, hai tay chống đỡ, vội vàng gọi một tiếng: "Giang Tịch…"

Thấy , cô đỏ hoe mắt chạy đỡ dậy.

nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, đáy mắt tràn ngập những rung động mãnh liệt.

"Người thể tổn thương là Lâm An Ni, mà là em."

Cô cảm thấy thời cơ chín muồi, chút do dự mà hôn lên môi .

Hạ Lan Dục ban đầu sững sờ, đó nhẹ nhàng nâng lấy khuôn mặt cô, vụng về và cẩn thận đáp nụ hôn .

Làn da của cô thật ấm áp và mềm mại.

Đã quá lâu, quá lâu mới cảm nhận thở sống động như thế .

Anh cảm thấy dù đây là một giấc mộng phù du chợt đến, cũng cam tâm tình nguyện đắm chìm trong đó.

Anh cô đầy tình tứ, khoảnh khắc quyết định phơi bày sự yếu đuối và bất an của chính .

"Giang Tịch, em chán ghét ?"

Cô khẽ rủ hàng mi , nở một nụ dịu dàng.

Cô áp sát đôi môi môi , thì thầm: "Có chứ. Em ghét cứ hỏi mấy câu ngốc nghếch thôi."

 

 

Loading...