Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 163: Việc thứ ba
Cập nhật lúc: 2026-02-19 22:03:42
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Vụ Tích chỉ tay , thản nhiên :
"Sự hiện diện của em vui, em bệnh 'ghét giàu'."
Hạ Lan Dục cô chọc , vì lý do nào khác nên thở phào nhẹ nhõm, bèn đưa tay móc lấy ngón tay cô.
"Em kết hôn với , đống tài sản đều sẽ thuộc về em hết."
"Một lời quyến rũ thật đầy sức nặng."
Lúc , quản gia và đám hầu đều vô cùng kinh ngạc khi chứng kiến cảnh tượng mắt…
Vị tiểu thiếu gia vốn bao giờ cho phép ai đến gần, lúc như một thỏi nam châm dính c.h.ặ.t lấy cô Giang. Khóe miệng khẽ nhếch, thần sắc ôn nhu, xua tan vẻ âm u thường ngày, tựa như một mầm cây héo rũ cuối cùng cũng đón ánh mặt trời mà lặng lẽ vươn .
Giang Vụ Tích thong thả bước , dọc đường chẳng khác nào đang dạo chơi trong bảo tàng, hễ thấy thứ gì thú vị là dừng , và ngay lập tức Hạ Lan Dục sẽ bên cạnh thuyết minh cho cô.
Cứ thế, hai bộ hơn hai mươi phút mà vẫn đến sảnh chính.
Hạ Lan phu nhân ở bên trong yên, hầu thông báo cô gái đến, bà giữ tư thế đoan trang đợi nửa ngày trời mà vẫn thấy bóng .
"Hai đứa trẻ ?"
Người hầu cũng rõ, Hạ Lan phu nhân lập tức dậy tìm, liền thấy hai đang một bức tranh của Tề Bạch Thạch, đang thì thầm chuyện gì mà rạng rỡ.
Hạ Lan phu nhân sững sờ tại chỗ.
Đã hai năm bà thấy Tiểu Dục như thế, trong lòng khỏi dâng lên bao cảm xúc nghẹn ngào.
"Phu nhân, bà ?"
Tiếng của hầu khiến cô chú ý.
Cô đầu , thấy một phụ nữ ưu nhã, đoan trang đang lau nước mắt, trông bà rõ tuổi tác, đường nét gương mặt mang chút vẻ lai Tây, đoán chừng đây chính là của Hạ Lan Dục.
Cô chủ động tiến lên chào hỏi mà đợi giới thiệu.
Thấy , khẽ nhíu mày, cất tiếng gọi chút phàn nàn:
"Mẹ."
Hạ Lan phu nhân lập tức mỉm , sợ con trai mất mặt nên vội vàng :
"Không gì, gì , chỉ là vui quá thôi. Giang Tịch, dì cuối cùng cũng gặp con , cứ gọi dì là dì Vân nhé."
Lúc cô mới bước tới, lễ phép chào một tiếng dì Vân.
Dì Vân thấy dung mạo của cô thấy sáng bừng cả mắt, quan sát thấy cử chỉ của cô kiêu ngạo cũng siểm nịnh, thận trọng lễ tiết, bà nghiễm nhiên cho rằng cô hẳn xuất từ danh gia vọng tộc.
Đợi đến khi dẫn cô lên lầu, bà liền vội vã gọi điện cho Hạ Lan Quân.
"Trời ơi còn ở công ty gì nữa, mau về nhà ngay !"
"Em bảo , con bé đó lắm, con trai cũng vui nữa, em thấy . Em vốn còn lo Tiểu Dục sẽ sống cô độc đến già cơ..."
"... Tóm là mau về , bảo cả hai đứa lớn cũng về luôn. Làm kiểu gì mà bỏ lỡ thời khắc trọng đại trong đời em trai ? Về mau mà thể hiện cho , đừng để con dâu tương lai ấn tượng về nhà ."
Hạ Lan Quân cúp điện thoại nhưng cũng vội vàng gì cho lắm.
Ông quá hiểu tính cách "động tí là cuống cuồng" của vợ , chuyện ba phần bà thể thổi phồng lên mười phần, cứ như thể ngày mai sẽ kết hôn luôn bằng.
Dù nghĩ , ông vẫn hủy bỏ những việc đó, gọi hai con trai cả và thứ cùng về nhà, quên dặn dò:
"Hôm nay là việc trọng đại cả đời của em trai các con, đứa nào cũng thể hiện cho ."
Lúc , nhân vật chính còn của "việc trọng đại cả đời" vẫn gì.
Giang Vụ Tích đang tham quan phòng của Hạ Lan Dục.
Dùng từ tham quan là hề quá lời, bởi những món đồ trang trí, tranh sơn dầu điêu khắc trong phòng đều là những tác phẩm nghệ thuật vô giá, những thứ thậm chí là hàng thật mà bảo tàng quốc gia cũng .
Cô giống như một chú mèo mới bước môi trường lạ, loanh quanh đ.á.n.h khắp nơi, cũng thấy nồng nặc mùi tiền.
Sau khi đóng cửa phòng, bước tới, ánh mắt đầy oán trách theo cô.
Cả ngày hôm nay cô vẫn thèm thẳng lấy một .
"Mấy ngày nay em trả lời tin nhắn của ? Bệnh tình của em ?"
Cô hờ hững đáp:
"Chẳng em gửi ảnh cho ?"
"Sau đó nhắn bao nhiêu tin em đều hồi âm. Em ở cùng với ai?"
"Em ở một ."
Anh tin, nhưng lộ ngoài, chỉ "ồ" một tiếng giọng mỉa mai:
"Thế thì mấy ngày qua chắc em cô đơn lắm nhỉ? Thật là vất vả cho em ."
Tầm mắt cô cuối cùng cũng dời khỏi bức tranh tường, về phía :
"Em thể cho một cơ hội để thỏa mãn em."
Gương mặt lập tức đỏ bừng như phát sốt, kéo mạnh cô gần, ch.óp mũi gần như chạm , nghiến răng :
"Đa tạ đại vương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-mau-van-nguoi-me-dai-chien-hao-mon-than-phan-that-su-cua-thien-kim/chuong-163-viec-thu-ba.html.]
Cô vẫn luôn ghi nhớ việc thứ ba cần , nên định bụng sẽ cho nếm chút vị ngọt .
Cô chủ động giơ tay ôm lấy cổ , đôi môi cố ý hoặc vô tình lướt qua khóe môi , hỏi:
"Nhớ em lắm ? Thế mấy ngày qua tự 'giải quyết' chút nào ?"
Vừa , ánh mắt cô hạ thấp xuống đầy ám chỉ.
Anh tưởng cô nghi ngờ lăng nhăng với khác, bèn dùng lực siết c.h.ặ.t eo cô, giọng chút tức giận:
"Em tưởng ai cũng đa tình như em ?"
Cô liền xoay định bỏ .
Anh cuống quýt, ngay lập tức kéo cô trở .
"Em đa tình, còn ? Anh thì giá trị lắm chắc?"
Nghe , cúi đầu, nhíu mày :
"Anh ý đó... Anh chỉ là tức giận vì em chung thủy thôi."
Vẻ mặt cô lạnh lùng, cũng chẳng thèm .
Anh cầm lấy tay cô tự vả miệng .
"Anh sai , sẽ ."
Cô giữ vẻ cứng nhắc với thêm một lúc, ước chừng thời gian kiêu đủ, cô mới tựa đầu lên vai .
Lúc sự bực dọc của đều tan biến sạch sành sanh, thậm chí còn cúi về phía để cô tựa cho thoải mái.
Cô thầm tai :
"Ý em lúc nãy là hỏi... Mấy ngày qua, tự DIY ?"
Giọng của cô dịu xuống mang cảm giác ôn nhu giả tạo.
Anh sức chống đỡ, vành tai nóng bừng, kìm mà nghiêng mặt hôn cô.
Thế nhưng cô đột ngột lùi .
Anh càng hôn, cô càng lảng tránh.
Tay cảm nhận sự mềm mại nơi vòng eo cô, dù rõ cô đang trêu đùa nhưng vẫn cứ hết đến khác sập bẫy.
Anh cô trêu chọc đến mức ngứa ngáy trong lòng, đỏ mặt oán trách:
"eM hứa hôm nay sẽ 'ở bên' mà..."
Cô giả ngốc:
"Chẳng em đến đây ?"
Anh cô hồi lâu :
"Em chỉ cái miệng lời ý , chứ bao giờ nghiêm túc với cả."
Anh cụp mắt, cố tỏ quan tâm, nhưng trong ánh mắt vô thức lộ vẻ luyến lưu.
"Em căn bản thật lòng ... Em chỉ xem khó xử thôi, thì cho em …"
Anh ép cô một bức tranh danh họa quý giá, tì sát đùi cô, khàn giọng :
"Anh nhớ em... Còn em thì ? Chỉ giỏi ngó lơ tin nhắn của ... Bé cưng, ít nhất hãy cho một tiếng em gì ... Anh thực sự lo lắng cho bệnh tình của em..."
Cô mắt , trêu chọc:
"Trước khi chuyện đó với khác cũng báo cho ?"
"Em!"
Anh định phản bác, nhưng cô hỏi:
"Anh bệnh viện An Khang ở Bắc Kinh ?"
"Cái gì cơ..."
"Một bệnh viện chuyên giám sát bệnh nhân tâm thần."
Anh nhíu mày, định hỏi đột nhiên nhắc tới chuyện .
Anh tựa đầu vai cô, đại não thể suy nghĩ thêm gì, trong lúc mơ màng thấy cô :
"Bất kể dùng phương pháp nào, hãy trở thành nắm quyền của bệnh viện đó, khiến bọn họ lời ."
Cô túm lấy tóc , ép ngẩng đầu lên đôi mắt đang thất thần của , cô với tư thế của kẻ bề :
"Anh cũng chút giá trị thì mới chứ. Chỉ cần điều đó, em sẽ cho phép dọn nhà mới của em."
Lần rõ mồn một.
"Nghe rõ ... Hôn em ."