Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 162: Nhân cách thứ tư
Cập nhật lúc: 2026-02-19 22:03:41
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thời Yến hỏi: "Cách gì?"
Bùi Tự Hoài cân nhắc đáp: "Để những nhân cách khác của cô ngủ say."
Anh lập tức phản đối: " đồng ý!"
Anh nhíu mày chằm chằm Bùi Tự Hoài, gặng hỏi:
"Nếu thực sự như lời chuyên gia trị liệu suy đoán, những nhân cách của Tịch Tịch tồn tại là để bảo vệ cô , thì việc đường đột xóa sổ chúng chẳng lẽ gây tổn thương nghiêm trọng hơn ? Ngộ nhở Tịch Tịch thấy đau đớn thì tính thế nào?"
Bùi Tự Hoài dĩ nhiên cũng cân nhắc đến điểm , hiệu bằng mắt với chuyên gia trị liệu, bà lập tức giải thích:
"Phương pháp quả thực ngược với các phác đồ điều trị chủ lưu hiện nay, nhưng trường hợp của cô Giang vô cùng đặc biệt. nhận định các nhân cách của cô sự đoàn kết cao, lẽ... Thông qua việc thương thảo hữu nghị với những nhân cách khác, chúng thể giúp cô Giang với cuộc sống bình thường."
Ánh mắt thoáng chút d.a.o động, nhưng ngay đó là vẻ bối rối còn phức tạp hơn.
"... Thật thực sự phân biệt nổi lúc nào là cô , lúc nào là nhân cách khác và lúc nào là cô đang lừa dối nữa...."
Anh bỗng cảm thấy tình yêu của thật thất bại.
Chuyên gia trị liệu giải thích:
"Ngài Phó cần quá trăn trở về vấn đề . Nhân cách là những con cụ thể, độc lập, mà là những mảnh ký ức tổn thương của cô Giang lưu trữ dạng 'mảnh vụn' và hình thành nên nhân cách. Giống như một cuốn sách xé rách vài phần, chúng thể gọi những chương rời rạc đó là một 'cuốn sách' chỉnh ? So với điều đó, thực lo lắng hơn về...."
Bà ngập ngừng giây lát, thấy cả hai đàn ông đều với vẻ mặt nghiêm trọng, mới trầm giọng tiếp:
" lo lắng hơn về nhân cách thứ tư của cô Giang.... Cô dường như... Cực kỳ giỏi trong việc thao túng lòng ."
...
"Cô cô là nhân cách thứ tư, cô thể kể cho về bản ?"
Chuyên gia trị liệu ôn tồn quan sát Giang Vụ Tích, đặt câu hỏi:
"Cô là ai?"
Lúc , cô đang chiếc ghế sofa đỏ, lên trần nhà trắng toát, bình thản lên tiếng:
" vẫn luôn nghĩ chính là chính , nhưng... Thời gian xảy một chuyện, mới hóa là tồn tại ngay từ đầu..."
"Cô thể cụ thể là chuyện gì ?"
"Không nhớ rõ nữa."
Nghe đến đây, chuyên gia trị liệu đẩy gọng kính, ghi chú bệnh án:
[Bệnh nhân tự thuật là nhân cách chính, nhưng nhân cách ban đầu, né tránh nhắc đến tác nhân gây phát bệnh.]
"Vậy cô thể nhớ sinh từ khi nào ?"
Cô đáp:
"Cũng là năm mười hai tuổi. Hồng Vụ Tích chỉ xuất hiện trong một vài tình huống nhất định, cô bé thì chịu ngoài, nhân cách bảo vệ thì c.h.ế.t, còn ai tiếp quản nữa, nên từ đó về , là sống qua mỗi ngày."
" thế nào là phân ly, cũng lúc nào cảm thấy quá mơ hồ, chỉ là nhiều năm về , khi 'dạy bảo' , bên ngoài đang xảy chuyện gì nhưng bất kỳ cảm xúc nào. đó chính là lúc Hồng Vụ Tích xuất hiện."
Chuyên gia trị liệu suy nghĩ :
"Sự xuất hiện của Hồng Vụ Tích lẽ chính là để thực hiện chức năng . Cô giúp cô bóc tách những cảm xúc như hổ đau đớn, vì thế nhân cách cảm quan đạo đức và giới hạn khá thấp. Đây lời chỉ trích, mà là điều kiện cần để tồn tại, bởi chỉ như mới ngăn chặn nỗi đau."
Cô bày tỏ sự đồng ý với cách giải thích .
Cô hỏi: "Vậy thực mắc bệnh từ năm mười hai tuổi ?"
Chuyên gia trị liệu trả lời:
"Không, dựa lời kể của cô, cho rằng là từ năm bảy tuổi. Cô còn nhớ vì cô bé đột nhiên xuất hiện nữa năm bảy tuổi ?"
Cô lắc đầu.
" đoạn ký ức đó. chỉ ký ức năm bảy tuổi và năm mười hai tuổi thôi."
Chuyên gia trị liệu ghi chép:
[Nhân cách thứ tư: Nhân cách chính, đời cùng lúc với Hồng Vụ Tích, tác dụng là phong tỏa tổn thương tình cảm. Do mức độ dung hợp cao nên triệu chứng bệnh lý rõ rệt. Tính cách lạnh lùng, chỉ thông minh cao, khả năng hợp tác với các nhân cách khác, tự nhận là chủ nhân của cơ thể, ký ức trọn vẹn.]
Khi đến chữ cuối cùng, bà luôn cảm thấy bỏ lỡ điều gì đó, một cảm giác lướt qua quá nhanh thể nắm bắt.
Chỉ cô bỗng nhiên :
"Bác sĩ Tiết, bà sẽ xuất giấy chẩn đoán bệnh tâm thần chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-mau-van-nguoi-me-dai-chien-hao-mon-than-phan-that-su-cua-thien-kim/chuong-162-nhan-cach-thu-tu.html.]
Tiết Dĩnh Phong ngẩng đầu, liền bắt gặp đôi mắt cô đang thẳng như một chú hươu nhỏ.
Trong phút chốc, trong lòng bà trào dâng một cảm giác trách nhiệm và đồng cảm.
Bà tưởng cô sợ hãi việc trở thành kẻ khác biệt, bèn dịu dàng :
"Căn bệnh tuy xếp nhóm bệnh tâm thần, nhưng bản chất của nó là một loại trí tuệ sinh tồn. Có những nỗi đau quá lớn khiến một biến thành 'nhiều ' mới thể gánh vác nổi. Vì phác đồ điều trị đưa là 'tiêu diệt' một phần nào đó của bản cô, mà là giúp tất cả các phần học cách hợp tác với ."
Bà nắm lấy tay cô, hy vọng dùng cách để truyền thêm sức mạnh.
"Đây là khuyết điểm, đây là minh chứng cho việc cô từng nỗ lực hết để sống sót."
Bà thấy cô cúi đầu, ánh mắt rơi mu bàn tay , vẻ mặt rõ đang nghĩ gì, giọng khẽ như đang tự nhủ:
"Là bệnh tâm thần thì ..."
Bà sững , kịp phản ứng thì cô ngẩng đầu nở một nụ nhẹ với bà.
Cô siết nhẹ tay bà , :
"Ý là, xác chẩn bệnh tình thì sẽ tích cực điều trị. Bác sĩ Tiết, trăm sự nhờ bà."
Bà xua tan cảm giác kỳ lạ trong lòng, gật đầu hứa với cô:
" nhất định sẽ giúp cô giành quyền chủ động trong cuộc sống."
Cô mỉm ung dung, cụp mắt đáp:
"Được thôi."
Sau buổi trị liệu đầu tiên, cô theo đúng hẹn đến nhà của Hạ Lan Dục.
Vì cô cần thực hiện việc thứ ba.
Lúc , chiếc Rolls-Royce Phantom chậm rãi tiến cánh cổng bằng sắt đúc gia huy mạ vàng.
Qua cửa sổ xe, từ xa cô thấy bức tượng chim ưng hai đầu bằng vàng sừng sững đài phun nước ngay lối cổng chính.
Nơi thể dùng từ "nhà" để mô tả, bởi vì nó thực sự quá rộng lớn, chẳng khác nào một cung điện.
Đây là biểu tượng quyền lực tích lũy qua sáu thế hệ của gia tộc Hạ Lan.
Cô nhận hóa cái mác "gia tộc tài phiệt nghệ thuật" mà nhà Hạ Lan xây dựng bấy lâu nay khiêm tốn đến mức .
Đây mới thực sự là gia tộc giàu sang lâu đời chính hiệu.
Xe bãi đỗ hầm, cô cứ ngỡ đến nơi nên chuẩn xuống xe, nhưng phát hiện chiếc xe chẳng ý định dừng mà chạy thẳng một "thế giới động vật".
, hề ngoa chút nào.
Trước mắt cô là t.h.ả.m cỏ xanh mướt trải dài, cây cối rậm rạp và những hồ nước nhân tạo. Dọc đường , cô thấy voi, hươu, ngựa lùn, hồng hạc, kền kền, vượn cáo đuôi vòng... Đủ loại động vật hoang dã.
"Đây là...."
Đang dở, đột nhiên một con đà điểu Emu tiến tới mổ cửa kính xe, khiến cô giật nép c.h.ặ.t lưng ghế.
Tài xế dường như quá quen với sự kinh ngạc gương mặt cô, liền giải thích một cách tự nhiên:
"Cô Giang đừng sợ, đây vẫn là nhà họ Hạ Lan, chúng vườn thú . Đây đều là những con vật tiểu thiếu gia thích từ thuở nhỏ, vì chỗ nuôi nên để ở vườn ."
Diện tích thế mà cũng gọi là vườn ?
Cô bây giờ cũng là chủ nhân của một căn biệt thự lớn, cứ ngỡ thấy sự đời, nhưng lúc mới cảm thán đúng là núi cao còn núi cao hơn.
"Nuôi những động vật ở nhà phạm pháp ?"
"Đối với bình thường thì là phạm pháp."
"..."
thề sẽ liều mạng với đám " trời" các .
Cô gì thêm, chỉ là lúc xuống xe thèm giữ vẻ mặt tươi tỉnh với Hạ Lan Dục.
Anh đợi cô từ lâu, định tiến tới nắm tay cô nhưng ngó lơ.
Anh khựng một chút, chống gậy nhích gần, thận trọng hỏi:
"Anh gì khiến em vui ?"