Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 137: Ngả bài
Cập nhật lúc: 2026-02-16 21:49:20
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Diệu Thâm liếc đồng hồ, thấy Phó Thời Yến mãi vẫn ý định rời , bèn lên tiếng:
"Hôm nay đến đây thôi."
Phó Thời Yến dang rộng hai chân ghế sofa, nở nụ phóng túng, đáp:
" cũng xem thử kẻ nào thần thông quảng đại đến mức khiến đổi ý định chỉ bằng một cuộc điện thoại."
Lâm Diệu Thâm trực tiếp cầm lấy áo khoác dậy: "Vậy tiếp nữa."
Vẻ mặt thong dong của Phó Thời Yến bỗng chốc cứng đờ ngay khi thấy nhãn mác cổ áo khoác của .
Brioni Milano.
Đó chính là bộ đồ nam mà cô từng quẹt thẻ của để mua!
Ánh mắt Phó Thời Yến đóng đinh gương mặt Lâm Diệu Thâm, tàn t.h.u.ố.c giữa kẽ tay lả tả rơi rụng.
"Hóa là ."
Lâm Diệu Thâm hiểu đang năng đầu đuôi chuyện gì, nhíu mày hỏi:
"Cái gì là ?"
Chỉ thấy đáy mắt Phó Thời Yến phủ một lớp băng giá, nhưng khóe miệng kéo một nụ cực kỳ đáng sợ.
Làn khói xám đục ngưng đọng trong khí, hệt như cảm xúc của lúc .
Khi Giang Vụ Tích đẩy cửa bước , cô liền thấy một tiếng động lớn như thứ gì đó đập nát tan tành.
Căn phòng bên trong hỗn loạn tơi bời, Lâm Diệu Thâm đang Phó Thời Yến đè xuống đất mà đ.ấ.m.
Nghe thấy tiếng mở cửa, hai đàn ông đồng thời đầu cô, nắm đ.ấ.m đang giơ lên cũng khựng giữa chừng.
Giang Vụ Tích thấy mặt cả hai đều mang những vết thương ở mức độ khác .
vết thương của Lâm Diệu Thâm trông vẻ nghiêm trọng hơn hẳn, m.á.u chảy dài nửa khuôn mặt khiến chẳng rõ vết rách ở .
Cô tiến tới đẩy Phó Thời Yến , kéo Lâm Diệu Thâm dậy, nhíu mày hỏi:
"Anh chứ?"
Trái tim Phó Thời Yến bỗng chốc trống rỗng.
Yết hầu lên xuống, nuốt ngược ngụm m.á.u đang dâng lên môi trong, các đốt ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch nhưng vẫn cố chấp nặn một nụ giễu cợt như thể chẳng mảy may quan tâm.
Thế nhưng đáy mắt đỏ ngầu, giống như mảnh pha lê giấy nhám chà xát, vỡ vụn một cách lặng lẽ.
Lâm Diệu Thâm quệt mặt một cái, mỉm với cô.
"Anh ."
Anh rằng thực Phó Thời Yến thương nặng hơn, chắc là gãy xương sườn .
Trước đây Lâm Diệu Thâm vốn ít gây sự đ.á.n.h , tay tàn độc.
Bấy giờ Giang Vụ Tích mới sang Phó Thời Yến, thấy mặt lạnh tanh im tại chỗ, chằm chằm .
Cô dậy, đôi giày cao gót giẫm lên những mảnh kính vỡ khiến sống lưng căng cứng, ánh mắt dán c.h.ặ.t từng bước chân của cô cho đến khi cô bước tới vùng an .
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu xanh lục đậm, tôn lên làn da trắng lạnh, nhưng sắc môi đỏ tươi đến nhức mắt.
Lẽ hận cô.
Hận cô phản bội, hận cô tính kế, hận cô dám giúp Phó Thần Các để chèn ép .
Thế nhưng kiểm soát mà để ánh mắt lưu luyến cô, từ lọn tóc xoăn nơi đuôi tóc, đến cổ chân thanh mảnh, tới ngón áp út trống trơn.
Anh từng tặng cô nhiều nhẫn, nhưng cô bao giờ đeo.
Đến tận hôm nay mới hiểu lý do tại .
Giang Vụ Tích hỏi : "Tại động thủ nữa ?"
Nghe , Phó Thời Yến ngửa đầu cay đắng để cho cô thấy vẻ tổn thương trong mắt .
"Nữa? Sao em tự hỏi xem tại em ngoài chơi bời linh tinh nữa?"
Càng giọng càng cao hơn, đôi mắt tràn ngập hận thù ghim c.h.ặ.t cô.
"Giang Tịch, bắt quả tang em bao nhiêu ? Em nhất định như thế ?"
Cô với vẻ kỳ lạ: " và chia tay từ lâu ."
"Nói láo!"
Gân xanh cổ Phó Thời Yến nổi lên cuồn cuộn, giọng khàn đặc như xé từ l.ồ.ng n.g.ự.c, mỗi chữ đều vương mùi sắt gỉ:
"Mẹ kiếp, bao giờ đồng ý! Em cần bình tĩnh, , cho em thời gian! với em là khi chơi bời thì để ! Lâm Diệu Thâm là cái loại lẳng lơ ngủ với bao nhiêu , em thấy bẩn ?"
Giang Vụ Tích còn kịp mở miệng, bỗng nhiên một luồng gió lướt qua tai, chỉ thấy Lâm Diệu Thâm trực tiếp đ.ấ.m thẳng mặt Phó Thời Yến.
Anh vẩy vẩy tay, ngạo mạn :
"Ông đây vẫn còn zin, tưởng ai cũng như chắc, hạng bẩn thỉu thì ai cũng thấy bẩn! Đồ ngu ngốc."
Thấy hai sắp lao đ.á.n.h , cô trực tiếp tìm một chỗ sạch sẽ xuống đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-mau-van-nguoi-me-dai-chien-hao-mon-than-phan-that-su-cua-thien-kim/chuong-137-nga-bai.html.]
Cô tháo giày cao gót, cuộn sofa, tiện tay cầm bản hợp đồng chuyển nhượng mà Lâm Diệu Thâm kịp ký lên xem.
Cô lướt qua cực nhanh, khi xem xong liền chụp ảnh , trực tiếp dặn dò theo bản soạn một bản mới cho , chỉ cần đổi tên bên A là thể dùng ngay.
Vài phút , thấy bên còn động tĩnh, cô cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên mà bảo:
"Đánh xong thì qua đây chuyện với ."
Cả Phó Thời Yến và Lâm Diệu Thâm đồng thời bước tới, khi phát hiện đối phương cũng qua, cả hai liền lạnh lùng lườm .
Lâm Diệu Thâm mỉa mai: "Cô gọi , cút , đừng tự đa tình!"
Phó Thời Yến lạnh, chẳng buồn để tâm đến , thẳng tới bên cạnh Giang Vụ Tích.
Cô về phía Lâm Diệu Thâm, :
"Anh ngoài đợi em, em chuyện cần với ."
Anh sững sờ, đó vẻ mặt hiện rõ sự tủi , lúc còn cố ý đóng sầm cửa một tiếng thật lớn.
Đóng xong lập tức hối hận vì sợ cô giận, nhưng nếu ngay thì trông hèn quá.
Thế là ở ngoài hành lang bực bội kêu gào, thụp xuống đất vò đầu bứt tai.
"Mà đây là văn phòng của mà..." Anh lẩm bẩm.
Bên trong phòng.
Phó Thời Yến vô cảm cô.
Cô ném bản hợp đồng chuyển nhượng mặt , thẳng vấn đề:
"2% cổ phần là của ."
"Sao nào, em bán cho Phó Thần Các, ông thưởng cổ phần cho em , mà giờ còn vì 2% mà tranh giành với ?"
Sau những ngày xa cách, qua thời gian tự bình tĩnh , Phó Thời Yến khôi phục trạng thái lý trí.
"Giờ mới là bộ mặt thật của em , Giang Tịch? Em tiếp cận là vì nhà họ Lâm ?"
Từ việc hủy hôn với Lâm An Ni cho đến việc trọng thương Lâm Hiếu Viễn... Từng việc một, từng bước một, càng hồi tưởng càng cảm thấy lạnh sống lưng.
Cô ngước mắt, đáy mắt chẳng lấy một phân hối , ngược còn mang theo nụ khiêu khích:
"Cạnh tranh thương mại thôi mà, sếp Phó chơi nổi ?"
Anh cô đăm đăm, l.ồ.ng n.g.ự.c như một con d.a.o cùn chậm rãi khía , đau đến tỉnh táo.
"Đối thủ là em, luôn chơi nổi."
Chỉ là thua đến mức t.h.ả.m hại.
Có lẽ ngay từ ván bài du thuyền năm , bắt đầu thua .
Phó Thời Yến dời mắt , để cô thấy nỗi đau lòng thể che giấu lúc , khàn giọng :
"Không , em sống vẫn , ?"
Giọng nhẹ bẫng, hệt như đang tự nhạo chính .
Cô rũ mắt: "Vâng, cũng khá ."
Ánh mắt trầm xuống, các đốt ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t.
Sao cô thể thản nhiên đến thế?
Lẽ khiến cô trả giá.
Anh nên để cô hậu quả của việc phản bội là gì.
Thế nhưng khi tiến gần cô, ngửi thấy mùi hương quen thuộc cô, kìm lòng mà hôn cô.
"Giang Tịch."
Giọng trầm đục mang theo sự cảnh cáo:
"Nếu em chọn về phía , thì hãy chuẩn tâm lý là bao giờ nương tay với ngoài ."
Cô khẽ , làn môi đỏ nhếch lên: "Vậy chờ xem."
Ánh mắt cô hoang dại sáng rực, chẳng còn chút dáng vẻ nhu mì như , hệt như lúc họ còn đối đầu gay gắt, khiến m.á.u trong nóng bừng.
Anh nhắm mắt , nén xuống cơn rạo rực đó.
Anh cúi , nhặt đôi giày cao gót lên cho cô, nhịn cơn đau dữ dội ở xương sườn mà quỳ một gối xuống đất, nắm lấy cổ chân cô để mang giày .
Lúc đầu ngón tay rời , vô thức vuốt ve xương mắt cá chân của cô một chút.
Giang Vụ Tích ngẩn , ngờ .
thấy Phó Thời Yến thẳng , thần sắc lạnh nhạt, hệt như hành động quỳ xuống mang giày cho cô chỉ là tiện tay.
Trước khi rời , buông một câu…
"Bà nội bảo lúc nào rảnh thì em qua ăn cơm với bà."