Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 129: Giam giữ vầng trăng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:14:15
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Vụ Tích bức chân dung của chính với vẻ mặt cạn lời, hồi lâu thốt nên lời.
Cô điều chỉnh tâm trạng một chút tiếp tục bên trong, tiếp theo đó, mỗi bức tranh cô qua đều là hình bóng của cô.
Lõm eo của cô, xương quai xanh của cô, bắp chân cuộn , đầu ngón tay buông lơi mặt nước, góc nghiêng khuôn mặt, gáy, và cả đuôi mắt khi đang chìm trong tình ái...
Từng bức, từng bức một đều là những bộ phận phóng đại của cô. Hạ Lan Dục vẽ một hình ảnh trọn vẹn, nhưng tất cả các bức tranh cộng tạo nên một con cô chỉnh.
Cô xem phát hiện một quy luật, những bức tranh đều sử dụng tông màu ấm, nét vẽ tinh tế. Tuy tất cả đều là cô, nhưng hề mang cảm giác dòm ngó.
Dù là những nét vẽ riêng tư nhất cũng hề tạo cảm giác dung tục, ngược còn rạng rỡ và ấm áp.
Thế nhưng cô từng xem qua tranh của Hạ Lan Dục, tác phẩm của vốn nổi tiếng với phong cách tiên phong và phê phán, là họa sĩ đặc sắc nhất trong trường phái hậu hiện đại.
Những đường nét sắc nhọn, những mảng màu u tối là yếu tố thường xuyên xuất hiện trong tác phẩm của .
Cô thậm chí còn nghi ngờ rằng những thứ đang hiện mắt do vẽ.
"Em thích ?"
Giọng đột ngột vang lên khiến đôi vai cô khẽ run.
Cô đầu , thấy hôm nay xe lăn mà đang chống một cây gậy đó.
Anh bỗng tiến lên một bước, cái bóng dài đổ xuống sàn nhà bò trườn tới, quấn lấy mắt cá chân cô.
"Em chủ đề của buổi triển lãm là gì ?"
Anh chẳng thèm để ý đến biểu cảm của cô, tự tự bộc bạch.
"Hận minh nguyệt cao huyền, bất độc chiếu ngã." (Hận vầng trăng sáng treo cao, chẳng chịu soi rọi riêng .)
Cô thấy ánh mắt - sự hận thù nồng đậm và vặn vẹo hề che giấu.
Cô cụp mắt xuống, cảm thấy chuyện chút khó giải quyết.
Dáng vẻ của Hạ Lan Dục vẻ chỉ cần dỗ dành vài câu là xong chuyện.
"Sao gì?"
Anh từng bước tiến gần, dùng tay bóp cằm cô, ép cô ngẩng đầu .
"Lúc em thích lắm mà, lời thật lời giả lẫn lộn, biến khác thành thằng ngu, em đắc ý lắm ?"
Cô ngước mắt đối diện với , :
"Xem giờ gì cũng muộn ."
Anh nhíu mày, chằm chằm cô, nghiến răng :
"Vậy thì em nhất là vĩnh viễn đừng nữa."
Cô nghiêng đầu gạt tay , lạnh lùng , lách qua :
"Vậy xin phép phiền nữa."
Anh theo bản năng định nắm lấy tay cô, nhưng giây tiếp theo cứng rắn kìm .
Anh hất cằm, chống gậy chằm chằm bóng lưng cô, để mặc cô về phía cửa.
Cô đẩy một cái, cửa mở.
Cô nhấn nút mở khóa, cửa vẫn nhúc nhích.
Cô , bắt gặp ánh mắt đầy vẻ chế giễu của .
"Em nghĩ rằng khi lừa gạt , em thật sự cần trả giá gì chứ?"
Cô nhiều cảm xúc hoảng sợ, hiện tại cô cảm nhận gì nhiều, phần lớn thời gian đều khá tê liệt.
cô nghĩ lẽ cần một phản ứng từ cô để tìm sự cân bằng tâm lý, nếu thì trông thật sự quá t.h.ả.m hại.
Thế là cô đối diện phía cửa, thầm trong lòng: "Đến lượt mày diễn ."
Thấy cô lưng về phía , rõ biểu cảm, hồi lâu cũng năng hành động gì, cô đang nghĩ gì.
Anh nhíu mày, trầm giọng :
"Em ngoài , đừng mơ mộng nữa."
Giây tiếp theo, cô chậm rãi , đuôi mắt rũ xuống, thần tình đầy vẻ đáng thương.
"Anh nhất định thế ..."
Giọng cô nhỏ, cúi đầu hỏi .
Ánh mắt khựng , bàn tay nắm cây gậy siết c.h.ặ.t trong thoáng chốc buông lỏng.
Anh khẩy một tiếng, từng bước tiến gần, mặt cô và cúi xuống.
Anh quanh năm xe lăn, lúc mặt cô, sự chênh lệch chiều cao giữa hai vô cùng rõ rệt.
Mấy bước chân , luyện tập suốt hai tháng trời.
Tất cả chỉ để mặt cô lộ bất kỳ dáng bất thường nào, để bên cạnh cô như một đàn ông bình thường, hiên ngang và kiêu hãnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-mau-van-nguoi-me-dai-chien-hao-mon-than-phan-that-su-cua-thien-kim/chuong-129-giam-giu-vang-trang.html.]
" ?"
Anh chằm chằm cô hỏi.
Cô ngước đôi mắt ướt át lên, hàng mi khẽ run rẩy đổ một quầng bóng tối mỏng manh mắt, giống như cánh bướm nước mưa thấm ướt.
" cảm thấy lừa , nhưng... Chính vì gặp , mới trở thành phụ nữ xa trong mắt .
Anh mắng mỏ thế nào cũng , vì quả thực vì mà phản bội khác."
Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, đôi vai khẽ rũ xuống, cả trông mỏng manh và bất lực, dường như chỉ một cơn gió cũng thể thổi tan.
"Còn nữa."
Anh thấy cô cởi bỏ chiếc cúc áo ở cổ, để lộ bờ vai trắng ngần tròn trịa, đó một vết sẹo mới màu hồng nhạt.
"Dù quan tâm, nhưng vẫn với , lúc đó trả lời tin nhắn là vì luôn ở trong bệnh viện. Lúc cấp cứu, ý niệm duy nhất của là…
nhất định sống sót, để gặp thêm một nữa, để thú nhận tất cả với ."
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi , cánh môi c.ắ.n đến trắng bệch, từ từ buông , để một vết răng mờ nhạt.
Nói đến cuối cùng, giọng cô càng lúc càng thấp, khóe mắt ẩn hiện sắc đỏ nhưng vẫn quật cường để nước mắt rơi xuống.
Anh im lặng lắng suốt quá trình, ánh mắt dừng vết răng nơi cánh môi cô một lúc lâu.
Cô vẫn cúi đầu giả vờ đáng thương, vì thế thể thấy biểu cảm của .
Đợi một hồi lâu, ngay lúc cô nghĩ đỉnh đầu sẽ truyền đến một tiếng lạnh khinh miệt, thì cúi , hai tay nhẹ nhàng chạm lên tóc cô, nâng khuôn mặt cô lên.
Anh mặt cảm xúc :
"Vậy , thế thì chứng minh cho thấy những lời em là thật ."
Cô sững sờ.
Anh nắm lấy tay cô, qua hành lang gấp khúc, dẫn đến phòng nghỉ.
Không gian là nơi duy nhất trong cả phòng vẽ bốn bức tường trắng tinh, nó ấm cúng và sáng sủa như một tổ ấm nhỏ, đồ đạc đầy đủ, thậm chí thể nấu ăn.
Anh bảo cô xuống ghế sofa, một phòng ngủ, vài phút mang một chiếc hộp tinh xảo.
Cô những lời tác dụng với , nhưng nổi giận chất vấn như khi.
Hơn nữa còn tra cả Sở Phóng và Bùi Tự Hoài, e rằng chẳng ý gì.
Anh đặt chiếc hộp mặt cô, :
"Mở , quà tặng em đấy."
Cô liếc một cái theo.
Hộp mở , bên trong là một sợi xích bằng nhung đỏ viền vàng, bên trong vòng cổ lớp đệm mềm mại bằng lụa mịn.
Loại xích thực chất chỉ ở mức độ đồ chơi tình thú.
khi thấy nó, đồng t.ử của cô lập tức giãn , đầu ngón tay bắt đầu run rẩy kiểm soát.
Cô vội vàng cụp mắt xuống, cố gắng che giấu.
phản ứng sinh lý ngay lập tức nhấn chìm cô.
Bụi bặm, đất cát, tiếng chân giường rung lắc, chiếc chậu nước đá đổ, tiếng nô đùa của lũ trẻ, ánh nắng gay gắt... Tất cả các giác quan đồng loạt kéo cô trở về những năm tháng đó.
Anh thấy cô như đang thẫn thờ, giây tiếp theo cơ thể run rẩy ngừng, nhíu mày tiến gần, :
"Giang Tịch, đừng diễn nữa."
cô hề phản ứng.
"Giang Tịch."
"Giang Tịch?"
"Em nghĩ sẽ còn mắc mưu ? Đừng chơi trò nữa..."
Giọng run rẩy, nâng khuôn mặt cô lên, phát hiện đôi mắt cô trống rỗng, nhưng nước mắt ngừng tuôn rơi.
Anh thấy cô vẫn luôn miệng xin , âm thanh nhỏ, khẽ.
Trái tim thắt , ôm chầm lấy cô và :
" , tha thứ cho em , chỉ dọa em chút thôi, thực sự hại em ."
cô vẫn tiếp tục xin , ghé sát mới rõ, hóa cô vẫn luôn lặp :
"Con xin ... Mẹ ơi, con sai ..."
"Con sẽ tái phạm nữa..."
"Con xin ..."