Bảo Mẫu Thượng Vị - Mẹ Kế Thật Đáng Trân Trọng - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-03 01:18:16
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau cuộc hôn nhân , hiểu rằng phụ nữ sự nghiệp của riêng .

Bằng , đến khi đàn ông cần nữa, kết cục chỉ là vứt bỏ.

sống cảm giác nhục nhã nào nữa.

Hiện tại Lệ Vân Túc vẫn cần , còn thể ở nhà họ Lệ. nếu một ngày thằng bé cần nữa thì ?

Dù bây giờ tâm lý và sức khỏe vẫn định, nhưng tìm hiểu cũng hại gì. Đỡ động .

Đang xem thì Lệ Đình Thâm bất ngờ gửi tin nhắn:

【Trần Niệm, mang lên đây cho một ly cà phê.】

ngẩn , tưởng nhầm.

Vì mấy việc từ đến nay đều do giúp việc .

Huống hồ, Lệ Đình Thâm từng cảnh cáo , lên tầng ba.

cũng gì, xuống pha cà phê.

Đứng cầu thang tầng ba, bắt đầu do dự.

Không lẽ đây là một kiểu “kiểm tra mới”?

Nếu thật sự bước lên, liệu lấy cớ đuổi việc ?

Hay là vì chuyện tối nay xe, giận từ chối nên cố tình gây khó?

Suy nghĩ chán chê, vẫn dám lên.

gọi điện:

“Ngài Lệ, cà phê của pha xong , xuống lấy nhé.”

“Phiền cô mang lên giúp .”

May mà bật chế độ ghi âm từ . Lỡ khó, còn bằng chứng. là quá thông minh.

Kết thúc cuộc gọi, gõ cửa phòng Lệ Đình Thâm.

chứ?” – hỏi.

đành đẩy cửa bước .

Kết quả chạm ngay ánh mắt với Lệ Đình Thâm.

Có lẽ tắm xong, chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng tắm đen, dây thắt lưng buộc lỏng, vòng eo đặc biệt thon.

Một mảng lớn cơ n.g.ự.c rắn chắc lộ n.g.ự.c.

Những giọt nước trong suốt đang nhỏ giọt từ mái tóc , trượt dọc theo đường viền hàm hảo, lăn xuống n.g.ự.c và thấm trong áo tắm.

Một bức “mỹ nam xuất d.ụ.c đồ” sống động.

Gợi cảm quá mức.

vội cúi đầu, dám thêm.

Lệ Đình Thâm nhận lấy ly cà phê, đầu ngón tay lướt qua tay .

giật lùi về .

Giọng trầm thấp:

“Em sợ đến ? Trần Niệm, là mãnh thú gì?”

Mặt đỏ bừng tới tận cổ, hoảng hốt .

“Trần Niệm.”

Lệ Đình Thâm gọi .

“Sau , em thể tùy ý phòng .”

Không đầu đuôi, thốt một câu như thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-mau-thuong-vi-me-ke-that-dang-tran-trong/chuong-8.html.]

đầu , chạy vội xuống lầu.

Sáng hôm thức dậy, cảm thấy đầu choáng, cổ họng cũng đau.

Có lẽ do tối qua uống rượu, mất ngủ cả đêm, nên cảm lạnh .

Không ngờ khi xuống nhà thì Lệ Đình Thâm ghế sofa, đang thong thả báo tài chính.

Điều khiến bất ngờ hơn là— đàn ông thường mặc suit ba món hôm nay mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, kèm theo cặp kính gọng.

Vóc dáng hảo càng tôn lên, đường viền hàm rõ ràng sắc nét.

Phải là… quá sức quyến rũ.

Y như một con công đang mùa giao phối.

“Chào buổi sáng—khụ khụ…” định chào thì ho liên tục.

Lệ Đình Thâm gập tờ báo, giọng trầm:

“Cảm ?”

“Có vẻ thôi…”

Anh lập tức bước đến, giơ tay đặt lên trán , động tác vô cùng tự nhiên.

căng cứng đờ.

“Không nặng lắm, uống một chút t.h.u.ố.c cảm là .”

Không ngờ Lệ Đình Thâm :

“Em nghỉ , pha t.h.u.ố.c cho.”

Anh nhẹ nhàng đỡ xuống ghế sofa, sải bước khu bếp.

Không thể công nhận—bộ đồ “gợi cảm nhất giới đàn ông” mặc Lệ Đình Thâm đúng là quá mức sát thương.

Anh đó, dáng cao lớn, cúi đầu rót nước—cảnh tượng vô cùng bắt mắt.

Toát lên cảm giác “chồng nhà ” đầy đủ.

bất giác nghĩ, của Lệ Vân Túc từng là như thế nào, mới thể xứng đôi với đàn ông chất lượng như .

Uống xong t.h.u.ố.c, sợ ảnh hưởng công việc của nên tự giác về phòng nghỉ ngơi.

ngủ một lúc thì cuộc gọi lạ đ.á.n.h thức.

Vừa bắt máy, đầu dây bên vang lên giọng Tạ Tư Nguyên:

“Trần Niệm, là đây.”

định cúp máy thì vội :

“Trần Niệm, đừng dập máy! Anh đang cổng biệt thự nhà họ Lệ. Nếu em lớn chuyện mặt Lệ Đình Thâm thì đây gặp ngay.”

thực sự để Lệ Đình Thâm thấy quá khứ t.h.ả.m hại của .

Nghĩ , khoác áo ngoài.

Vừa bước qua cổng biệt thự, Tạ Tư Nguyên sấn tới:

“Trần Niệm, em náo loạn đủ ? Đường đường là Thiếu phu nhân nhà họ Tạ, bảo mẫu cho . Em thấy mất mặt, còn thấy mất mặt giùm em đấy!”

“Tạ Tư Nguyên, hề náo loạn.” – đáp.

“Trần Niệm, em thôi diễn ! Diễn nữa là lố !”

“Tối qua em ăn mặc lộng lẫy đến mức đó, chen chân tiệc, chẳng khiến hối hận ? Được, thừa nhận, khi em rời , đúng là chút hối hận.”

“Giờ cho em một cơ hội . Chỉ cần em nhận , cúi đầu xin và chị , sẽ đồng ý tái hôn. Em sẽ cần bảo mẫu cúi đầu khom lưng nữa.”

“Tạ Tư Nguyên, . Anh nhận gì?”

“Trần Niệm, đến giờ em vẫn nhận sai? Vậy lẽ em khổ đủ.”

Tạ Tư Nguyên trưng vẻ mặt như thể tin nổi.

đang định phản bác, thì một bóng dáng tròn trịa bất ngờ lao về phía Tạ Tư Nguyên.

Loading...