Bảo Mẫu Thượng Vị - Mẹ Kế Thật Đáng Trân Trọng - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-03 01:15:56
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên cơ sở nỗi lo chính đáng vô cùng to lớn , lựa lời hỏi dò:

“Ngài Lệ, dạo ngài về sớm thế? Nếu bận việc thì cứ , Vân Túc lo .”

Lệ Đình Thâm nhặt một khối xếp hình màu đỏ, giọng điệu tự nhiên:

“Bác sĩ cô cần bên cạnh. Giờ và Vân Túc là gia đình cô, cần trách nhiệm.”

Gia đình kiểu gì chứ? thầm nghĩ.

dám .

“Thật , chỉ cần Vân Túc là đủ . Bác sĩ cải thiện nhiều như là nhờ bé.”

Lệ Đình Thâm ngẩng đầu , ánh mắt thoáng hiện điều gì đó khó diễn tả.

nghĩ nhiều, nắm tay Lệ Vân Túc:

“Đi thôi, dì sách cho con. Ba con còn việc.”

Lệ Vân Túc ngoan ngoãn để dắt , nhưng trừng mắt Lệ Đình Thâm một cái.

chắc nhầm , nhưng ánh ... như chút thất vọng?

“Trần Niệm!” – Lệ Đình Thâm đột ngột gọi .

“Gì ạ?”

Tai vẻ đỏ, khẽ ho một tiếng:

“Tối mai một buổi tiệc, yêu cầu bạn gái cùng, cô thể với ?”

á?” – chớp mắt.

“Ừ, là cô. Thời gian gấp quá, tìm khác thì kịp. thể trả cô phí tham dự.”

Thời gian còn nguyên một ngày mà tìm ai? Với phận của ?

truy hỏi.

tiền thì cũng ngu mà từ chối.

gật đầu:

“Được thôi. Có điều, quen mấy nghi thức xã giao của giới , liệu mất mặt ?”

Tuy nhà họ Tạ cũng coi là hào môn, nhưng mấy dịp như Tạ Tư Nguyên bao giờ cho theo.

là cái bình hoa rỗng ruột, đáng để khoe ngoài:

“Cả đều thấp kém, đừng ngoài mất mặt!”

Lệ Đình Thâm , giữa chân mày dịu :

“Cô chỉ cần bên cạnh , mấy cái khác cần lo.”

Quản gia vui vẻ góp lời:

“Cô Trần, cô cần nghi thức xã giao, bởi vì ngài Lệ chính là nghi thức xã giao .”

Ờ, điểm thì gì để phản đối.

thì, Lệ Đình Thâm đúng là tiếng nhất thành phố.

Trưa hôm , đội thiết kế mặt tại nhà.

Nói là đội, vì tới năm sáu , phần lớn là nước ngoài.

Người lo trang phục, lo trang điểm, lo tóc… tụ bàn bạc rôm rả, chuyên nghiệp.

Thấy rõ cái danh "tổng tài một" bao nhiêu khí thế, cũng bắt đầu thấy hồi hộp.

Lệ Đình Thâm tan về, tới đón .

Khoảnh khắc thấy , trong mắt thoáng hiện sự ngạc nhiên.

Lệ Vân Túc nắm tay , tự hào hỏi:

“Ba xem nè, Trần Niệm của con xinh ?”

Lệ Đình Thâm sửa :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-mau-thuong-vi-me-ke-that-dang-tran-trong/chuong-6.html.]

“Phải gọi là dì.”

Lệ Vân Túc đầu hừ một tiếng, thèm để ý.

xoa đầu thằng bé:

“Không , gọi Trần Niệm cũng , như dì thấy trẻ một chút.”

Tối nay là một buổi tiệc từ thiện, các doanh nhân và nhân vật nổi tiếng trong thành phố đều mặt.

Ai nấy đều tranh bắt chuyện với Lệ Đình Thâm, và chẳng mấy chốc, đề tài cũng kéo sang :

“Lệ tổng, vị tiểu thư xinh là...?”

Sợ khó xử, chủ động mở lời:

là bạn của ngài Lệ.”

Lệ Đình Thâm thản nhiên đáp:

“Vợ , Trần Niệm.”

Mọi ngớt lời chúc mừng, khen ngợi, khiến mặt đỏ tới mang tai, vô cùng lúng túng.

Lệ Đình Thâm nhẹ nhàng siết tay , nghiêng ghé sát tai hỏi nhỏ:

“Trần Niệm, vợ khiến em hổ đến mức dám mở miệng thừa nhận ?”

Hơi rượu thơm phả tai khiến bối rối:

“Không , đừng hiểu lầm. Em sợ sẽ mất mặt thôi.”

Lệ Đình Thâm ánh mắt sâu thẳm:

“Trần Niệm, chỉ những đàn ông vô dụng mới cảm thấy vợ họ mất mặt.”

Ánh mắt như mang theo một ngọn lửa âm ỉ, khiến dám đối diện.

lấy chút nước.”

Nói vội vã lảng .

Không ngờ chạm mặt Tạ Tư Nguyên.

Anh hề dẫn theo bạn gái.

Rõ ràng Lệ Đình Thâm , tiệc bắt buộc cùng cơ mà?

Tạ Tư Nguyên thấy , rõ ràng ngớ một thoáng lập tức bước tới:

“Trần Niệm, thật sự là em ? Ban nãy còn nhận .”

“Anh từng thấy em xinh đến thế. Khiến sững sờ luôn đó.”

lùi vài bước, giữ cách với .

Tạ Tư Nguyên :

“Hôm đó chị gọi cho em, ý .”

“Thật , đồng ý ly hôn chỉ vì cho em một bài học nhỏ thôi, nghĩ là sẽ chia tay thật.”

“Chỉ cần em chịu cúi đầu xin và chị , sẽ cân nhắc chuyện tái hôn.”

“Gần đây nhà họ Tạ đang gặp chút khó khăn, bận đến cuồng, em đừng gây chuyện thêm ?”

Tạ Tư Nguyên bước đến gần, nắm lấy tay .

quá hiểu chiêu trò của .

Cho một đòn dỗ một viên kẹo ngọt, khiến trói buộc lòng bàn tay.

còn là Trần Niệm của ngày xưa nữa.

lập tức giật tay :

“Tạ Tư Nguyên, ly hôn thì chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện . , Trần Niệm, thà lang thang ngủ gầm cầu cũng bao giờ về nhà họ Tạ.”

Tạ Tư Nguyên nở nụ đầy khinh miệt:

“Trần Niệm, em vẫn sai, vẫn ngang ngược như . Có lẽ vẫn chịu đủ khổ. Chờ đến lúc em thật sự hiểu vấn đề, cầu xin cũng muộn.”

lúc đó, Lệ Đình Thâm bước đến.

Loading...