Bảo Mẫu Thượng Vị - Mẹ Kế Thật Đáng Trân Trọng - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-03 01:13:51
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

mặc kệ những lời thừa thãi của Tạ Tư Nguyên, nhưng chịu thôi.

“Anh với mấy cô ngoài chỉ là chơi bời thôi, vị trí vợ cả vẫn để dành cho em. Tới giờ cho ai khác đó.”

“Chỉ cần em bỏ cái tính ngang bướng, cúi đầu xin nhà , thì —”

hất mạnh tay :

“Khỏi giữ! Cái vị trí cao quý đó, Tạ tổng dành cho khác , thèm!”

Trên đường về, một lạ gọi đến.

Là Khang Khang – đứa cháu trai của Tạ Tư Nguyên mà chăm sóc suốt hai năm trời.

Tuy chặn hết liên lạc với nhà họ Tạ, nhưng riêng của thằng bé thì vẫn giữ . nghĩ trẻ con vốn , là do lớn dẫn dắt sai đường.

Huống chi, chăm nó hai năm, ít nhiều cũng chút tình cảm.

“Alo, Khang Khang.”

chỉnh cảm xúc, cố gắng để giọng thật dịu dàng.

“Trần Niệm! Đồ đàn bà đuổi khỏi nhà! Mẹ chuyện với cô!” – giọng Khang Khang gào lên, cực kỳ hỗn láo.

Sự dịu dàng cố gắng gom góp lập tức nghẹn trong cổ họng.

Sau đó, chị gái của Tạ Tư Nguyên cầm máy:

“Trần Niệm, Tư Nguyên , cô bảo mẫu cho ?”

“Cô thể một chút tầm đại cục ? Làm chẳng khác nào vả mặt Tư Nguyên, cũng là tát thẳng mặt nhà họ Tạ chúng . Người sẽ chúng thế nào?”

“Trần Niệm, chê cô, mà là cô đúng là bao giờ tự trọng. Lúc nào cũng hèn hạ, mất mặt!”

cúp máy, lập tức chặn .

Tấp xe lề đường, cuối cùng cũng kiềm chế nổi nữa, gục đầu xuống vô lăng mà bật nức nở.

Không bao lâu, những ấm ức tích tụ bao ngày tháng mới tạm thời tan bớt, mới mệt mỏi thẳng dậy.

cảm giác bất lực vẫn đè nặng trong lòng.

“Trần Niệm, cho cô giấy, lau .”

Lệ Vân Túc đột nhiên lên tiếng.

Lúc mới sực nhớ thằng bé vẫn đang ghế an ở băng , ánh mắt to tròn đầy lo lắng.

Trong tay nhỏ bé là một tờ khăn giấy.

“Xin , dọa con sợ ?” cố nặn một nụ .

Quản gia từng dặn dặn , Lệ Vân Túc dễ kích động, sợ cảnh sẽ để ám ảnh trong lòng thằng bé.

Lệ Vân Túc chỉ lắc đầu chậm rãi:

“Trần Niệm, con sợ. Cô cứ từ từ, con sẽ đợi cô.”

“Người lớn hổ. Con sẽ chê .”

bật vì lời trẻ con ngây thơ .

“Cảm ơn con nha, bé trai ấm áp của cô. Cô xong , từ nay sẽ nữa.

Mình về nhà thôi!”

Tối đó, vì tâm trạng nên lên phòng sớm.

Cửa phòng vang lên tiếng gõ lạch cạch.

“Trần Niệm, thể ?” – giọng Lệ Đình Thâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bao-mau-thuong-vi-me-ke-that-dang-tran-trong/chuong-5.html.]

tắm xong, tóc vẫn còn ướt, liền chỉnh áo choàng tắm thật kỹ, chắc chắn để lộ chỗ nào mới đáp:

“Mời .”

Lệ Đình Thâm mặc một bộ đồ ở nhà màu xám nhạt, mái tóc đen rũ nhẹ trán, vóc cao lớn, chút ôn hòa hơn ngày thường.

Anh xuống ghế cạnh giường , liếc mái tóc còn ướt, vẻ tự nhiên chỗ khác, ánh mắt bắt đầu đ.á.n.h giá căn phòng khách đang ở.

“Quần áo trong phòng đồ, thấy cô mặc nào?” – hỏi.

“Mấy bộ đó đắt tiền quá, quen mặc.”

Từng gả nhà họ Tạ, hiểu rõ một đạo lý:

Không trong cùng một giới, đừng cố gắng chen chân.

Bằng , lúc đá ngoài, sẽ thê t.h.ả.m.

Tuy kết hôn với Lệ Đình Thâm, nhưng về bản chất vẫn chỉ là một “bảo mẫu cao cấp”.

Bảo mẫu mà mặc váy hàng hiệu phiên bản giới hạn thì chẳng khác nào Lý Quỳ cài trâm hoa.

Lệ Đình Thâm cau mày:

“Là vì mẫu mã hợp ý cô ? Nếu cô thích, gọi nhà thiết kế đến đo may riêng.”

vội vàng xua tay:

“Không cần ạ. Ngài Lệ, mỗi ngày chỉ đưa đón Vân Túc, cũng chẳng dịp nào để mặc mấy bộ đồ như , thật sự cần thiết.”

Anh im lặng vài giây hỏi:

hôm nay cô gặp chồng cũ? Anh họ Tạ? Có là cái nhà Tạ thiết y tế ?”

ngẩn .

Chắc là Lệ Vân Túc kể với .

mím môi gật đầu:

là nhà họ Tạ. đó là chuyện qua .”

Thấy nhắc , liền chuyển đề tài.

“Trần Niệm, từ khi cô đến đây, Vân Túc vui vẻ hơn nhiều. Cảm ơn cô.”

Anh câu cảm ơn chân thành, đôi mắt đen láy chăm chú .

ngượng:

“Ngài cho nhiều tiền như , đây là việc nên mà.”

“Trần Niệm, cô thể đưa yêu cầu, thể đáp ứng .”

“Ngài Lệ, cần gì cả.”

Lệ Đình Thâm im lặng thêm một lúc, tay vô thức siết nhẹ, đó mới dậy rời .

Dạo , Lệ Đình Thâm tan sớm.

Tối nào cũng ăn cơm chung với và Lệ Vân Túc.

Ăn xong còn cùng chơi mấy trò tương tác với trẻ con.

Một tổng tài đầu thành phố mà hành xử kỳ lạ thế , thật sự bắt đầu thấy lo.

Không lẽ sắp phá sản ?

Thực lo phá sản.

lo là... tiền lương mười lăm vạn mỗi tháng của còn nữa. Đây là một nỗi lo chính đáng, đúng ?

Loading...