Bạn Trai Do Nhà Trường Phát - Chương 67.1 - Ngoại truyện: Những người ấy

Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:50:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viên lão & Viên Tùy Quân

Gần đây, trong viện nghiên cứu dường như lúc nào cũng tìm thấy Viên lão. Nói chính xác hơn là ông dường như tạm thời biến mất mặt .

Chuyện của Tạ Y Vân vẫn khép , nhưng đối với Viên lão, vẻ đến lúc ông cần nghỉ ngơi. Ông còn vùi đầu những dữ liệu nghiên cứu các đề tài khoa học nữa, mà chuyển tầm mắt sang một lĩnh vực khác mà ông bỏ bê từ lâu.

Thời tiết dạo , tiết trời cuối hạ đầu thu nhiệt độ ôn hòa, thích hợp cho bệnh nhân ngoài vận động. Mặc dù so với bệnh đang xe lăn, Viên lão trông còn giống cần nghỉ ngơi hơn, đến mức khi họ t.h.ả.m cỏ, vẫn thu hút ít ánh ngạc nhiên.

Viên Tùy Quân gần như rời mắt khỏi thế giới mới --- một thế giới mới mẻ, bình đẳng và tự do, một thế giới mà những nỗ lực họ bỏ cuối cùng gặt hái quả ngọt. So với thế giới mới , những chuyện vụn vặt khác đối với thực sự còn quan trọng nữa.

Sự sống để cho quá nhiều thời gian, nhưng ít nhất cuối cùng cũng để tận mắt thấy thế giới . Ký ức trong đời khuyết thiếu những mảng lớn, nhưng ít nhất nhớ về những đau đớn và hành hạ, vẫn thể giữ trái tim xích t.ử cho đến tận cuối cùng.

Có lẽ ai đó với , nhưng thì chứ? Anh truy cứu ai đúng ai sai, cũng chẳng cầu mong một công đạo. Không công đạo nào hơn một thế giới đang vươn rực rỡ như thế .

Tất cả những gì chúng từng chiến đấu, tương lai mà chúng từng mơ mộng, cuối cùng đều thành hiện thực. Tổ quốc cường thịnh, nhân dân ấm no, Nghĩ Thú và Dẫn Dắt Giả đối xử bình đẳng, đây là một thế giới tuyệt vời bao.

Viên Tùy Quân mỉm . Thời gian của dừng ở năm tháng hăng hái, đắc chí thuở nào, nên khi thoát khỏi trạng thái thú hóa , vẫn là thanh niên . Những năm tháng từng trải qua tuy thực sự trôi qua trong đời, nhưng để dấu vết cơ thể . Anh trông giống một ông lão sắp đất xa trời, mà giống một thanh niên tinh thần cho lắm.

"Ba, ở đây đổi nhiều quá, con nhận luôn."

"Phải , nhiều năm trôi qua, bãi bể nương dâu, thứ đều đổi ." Gương mặt nghiêm nghị của Viên lão động đậy, lộ một nụ hiếm hoi.

"Ba thì chẳng đổi chút nào." Viên Tùy Quân như thuận miệng : "Tính tình vẫn bướng ."

"Thế ?" Viên lão đẩy chậm rãi tiến về phía : "Ba cứ tưởng ba đổi nhiều lắm chứ."

"Có ?" Viên Tùy Quân lũ chim hót cành cây, đám thanh niên thành nhóm đường, những chú ch.ó nhỏ đầy năng lượng và chủ nhân t.h.ả.m cỏ, thể rời mắt. Trong mắt phản chiếu thở ấm áp của nhân gian.

"Giờ tính tình ba hơn nhiều ." Viên lão dừng bước ở một vị trí tầm thoáng đãng, chằm chằm cảnh tượng bình thường quá đỗi quen thuộc , chậm rãi : "Người già , tự nhiên sẽ trở nên kiên nhẫn hơn."

"Cũng đúng ạ." Viên Tùy Quân đầu Viên lão. Thời gian để dấu vết ông, ông lão quật cường và chấp nhất năm xưa giờ trở nên run rẩy, dù trông vẫn vẻ khó tính.

Viên Tùy Quân nhịn : "Con bao giờ nghĩ tới việc ngày ba sẽ bỏ cả công việc để dạo với con." Anh rơi hồi tưởng: "Ba lúc nào cũng bận, bận nghiên cứu, bận thí nghiệm, bận giải cứu những khác..."

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Viên lão lộ chút d.a.o động, chút hối , nhưng ông giải thích gì thêm, chỉ cứng nhắc : "Hồi đó nhiệm vụ vai ba nặng nề, đất nước và tổ chức cần ba..."

" , lúc nào cũng với em con như thế: Ba bận, đừng phiền ba..." Khóe miệng Viên Tùy Quân cong lên: "Thế nên mấy em con cứ đứa lớn chăm đứa nhỏ, đứa nhỏ chăm đứa nhỏ hơn..."

Anh cách đó xa, một đứa trẻ đang chập chững tập t.h.ả.m cỏ, lao lòng đang xổm chờ đợi. Vốn từ ít ỏi khiến bé chỉ gọi "ba ba, ma ma". Người đàn ông bế bé lên dường như đang khen ngợi, tung bé lên cao, khiến đứa trẻ nắc nẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-trai-do-nha-truong-phat/chuong-67-1-ngoai-truyen-nhung-nguoi-ay.html.]

Thật .

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Thằng Cả từ nhỏ hiểu chuyện, lúc con thuê, nó ở nhà một trông mấy đứa."

Ánh mắt Viên lão dừng Viên Tùy Quân, như xuyên qua để thấy hình bóng của những khác, giọng ông trầm xuống: "Thằng Hai nghịch, nhưng lời thằng Cả nhất. Thằng Ba thì nhát gan, cứ hễ sấm chớp là tìm thằng Cả. Thằng Tư bướng nhất, cứ gào lên thèm lính, nhưng cuối cùng vẫn nhập ngũ, còn mang về bao nhiêu bằng khen. Thằng Năm..."

Lời ông đột nhiên khựng : "Thằng Năm dễ tin nhất." Ông đ.á.n.h giá thêm gì về con thứ năm, chỉ lướt qua tiếp tục: "Còn con là nghịch nhất, từ nhỏ cứ cái gì cho là con nhất định cho bằng ."

"Vâng, con là con út mà." Viên Tùy Quân lớn: "Các đều nhường con." Anh đầu Viên lão, môi mấp máy như hỏi gì đó.

Viên lão định hỏi gì. Ông xoa đầu con út, gương mặt vốn luôn căng thẳng lộ một nụ , giống như một lời khen ngợi muộn màng: "Các con đều là những đứa trẻ ngoan."

Viên Tùy Quân câu trả lời. Anh đầu , về phía xa, giọng chút nghẹn ngào nhưng vẫn thốt trôi chảy: "Thế... thế ạ."

Anh im lặng vài giây, gượng : "Anh Cả và từ nhỏ lấy ba tấm gương. Hồi bé con đòi ba, Cả dỗ con rằng ba đang bận, ba cứu nhiều , nên Tiểu Lục ngoan, lớn thêm chút nữa thể giúp ba, cũng sẽ trở thành đại hùng."

"Bây giờ..." Viên Tùy Quân khẽ : "Cuối cùng các cũng giống như ba, đều trở thành đại hùng ."

Viên lão lúng túng ngẩng đầu trời để khác thấy biểu cảm của , chỉ thấy giọng vẫn như bình thường: "Các con đều là đại hùng, ba thì ."

"Thế giới thế là vì ba luôn nỗ lực mà." Viên Tùy Quân đưa tay bắt lấy quả bóng lăn qua, đưa cho bé đang ngơ ngác chạy tới: "Của cháu ."

"Anh ơi, thế?" Cậu bé nhận bóng nhưng ngay, dáng vẻ của Viên Tùy Quân dường như hiểu gì đó, toe toét: "Em , ốm ?"

" , đang ốm."

"Thế để Phì Phì thổi cho nhé, thổi thổi, đau đau bay mất." Cậu bé nghiêm túc thổi chân Viên Tùy Quân, ngước : "Hết đau , còn khó chịu ?"

"Anh khó chịu nữa."

"Thế vẫn đang ạ?" Cậu bé lý sự: "Mẹ em bảo nam t.ử hán dễ dàng rơi nước mắt , chỉ khi nào đau lắm mới lén một xíu xiu thôi, một xíu xiu thôi nhé." Bé đưa tay nhấn mạnh cái "xíu xiu" đó ngắn đến mức nào.

Viên Tùy Quân ngẩn , đưa tay quẹt sạch nước mắt mặt, ôn tồn với bé: "Được, nữa, sẽ một nam t.ử hán."

Phía xa tiếng ai đó gọi, bé ôm bóng vẫy tay chào " trai kỳ lạ" chạy biến .

"Đi thôi, chúng về thôi." Viên lão nắm lấy tay đẩy xe lăn.

"Con xem thêm chút nữa." Viên Tùy Quân tham lam ngắm thế giới mắt, nụ rạng rỡ: "Ba ơi, thế giới thật tuyệt quá."

Loading...