Bạn Trai Do Nhà Trường Phát - Chương 25: Tu la tràng (giả)
Cập nhật lúc: 2026-04-16 12:38:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước cổng Trường Kỹ thuật Cao cấp Bồi dưỡng Nhân tài Đặc biệt Hoa Quốc.
Mặt trời kiên trì tỏa nóng hừng hực, khiến các sinh vật mặt đất đều mệt lử, rũ rượi cúi đầu chờ đợi cơn nóng đỉnh điểm buổi trưa qua .
Trên đường lớn gần như một bóng , nhưng trong tình cảnh , sườn núi hẻo lánh mống qua , một bóng dáng đang đó. Ông mặc một chiếc áo dài tay giản dị, trần trụi ánh mặt trời, bất động những đợt sóng nhiệt cuồn cuộn.
"Đã hẹn là hai giờ, giờ còn tới?" Hiệu trưởng liếc đồng hồ, con đường vắng hoe mà lòng đầy nghi hoặc.
Những bước từ phòng thí nghiệm đều chung một "bệnh", đó là sự cố chấp đến cực đoan về thời gian. Đã hẹn mấy giờ là đúng bấy giờ, từng chuyện trễ. hiện tại, Tiền Nguyên Trung tận mắt kim phút đồng hồ từ 5 sang 10, sắp tiến về 15, ông nhịn mà lẩm bẩm: Chẳng lẽ lão Viên vì đấu đá với mà ngay cả chuyện trễ cũng ?
Điều giống lão Viên mà ông lắm, nhưng ai mà đối phương vì quá ghen tị khi ông tìm thấy Tạ Y Vân ?
Vừa thả hồn suy nghĩ lung tung như , Hiệu trưởng liền cảm thấy thời gian còn trôi nhanh nữa, tâm trạng lo âu cũng tức thì bình lặng .
"Tiền lão..."
Tai Tiền Nguyên Trung khẽ động, từ tư thế chờ đợi chuyển sang thẳng tắp. Ông con đường trống trải, vẫn thấy chiếc xe quen thuộc , nhưng trong gió thấp thoáng bay tiếng quen thuộc, một tiếng gọi đầy lo lắng.
Vẻ mặt ông nghiêm nghị hẳn lên, đôi chân mang giày vải ma sát xuống đất hai cái, đột ngột tăng tốc biến mất khỏi mặt đường.
Ông chạy nhanh. Vì đối tượng so sánh nên thể hình dung rõ ràng ông chạy nhanh đến mức nào, nhưng thể mô tả theo cách : từ lúc ông thấy gọi cho đến khi ông tiếp cận vị trí của đối phương, thời gian chỉ trôi qua vài phút.
Tiền Nguyên Trung dừng bước, chằm chằm chiếc xe vận tải đang đỗ đường.
Xe vận tải thuộc loại đời cũ, phía là một thùng container lớn, phía là buồng lái hẹp chỉ đủ cho hai . Thùng xe nối với buồng lái bằng khóa móc, cửa thùng cũng dùng loại khóa móc kiểu cũ để chốt , so với các loại khóa điện t.ử đang ngày càng phổ biến những năm gần đây thì lạc hậu hơn nhiều.
Lúc cửa thùng xe mở toang. Tài xế vận chuyển vẫn trong buồng lái, dù sự cố bất ngờ xảy cũng ý định xuống xe. Trong khi đó, vị giám sát viên ở ghế bên cạnh đang ngay cửa thùng xe quan sát kỹ lưỡng. Vừa thấy Tiền Nguyên Trung xuất hiện, liền nhanh ch.óng nhảy xuống, giơ tay chào ông theo đúng lễ nghi.
"Tiền lão, một Nghĩ Thú trốn thoát." Anh báo cáo ngắn gọn súc tích: "Không Nghĩ Thú đưa đến khu của ông, mà là Nghĩ Thú chuẩn chuyển đến phòng thí nghiệm."
Tiền Nguyên Trung cau mày, cả từ dáng vẻ hì hì tức khắc chuyển sang ánh mắt sắc sảo: "Nghĩ Thú đưa đến phòng thí nghiệm? Tình trạng của nó thế nào?"
"Theo Điều 21 của 'Luật Quyền Nhân của Nghĩ Thú', khi sự đồng ý của đối phương và gia đình, quyền riêng tư của họ pháp luật bảo hộ." Giám sát viên nhanh.
Tiền Nguyên Trung vài giây, đưa ý kiến gì về việc đó mà chuyển chủ đề: "Nếu , hãy cho , mức độ nguy hiểm đ.á.n.h giá sơ bộ của nó là bao nhiêu."
Đối phương dường như suy nghĩ vài giây, cái thiếu kiên nhẫn của Tiền Nguyên Trung, vội : "Cấp A." Có vẻ như hiểu rõ suy nghĩ của Tiền Nguyên Trung, bổ sung nhanh: "Tính tấn công đối với con cao, ý thức tự khá rõ ràng..."
Tiền Nguyên Trung ngắt lời: "Nếu mà nó vẫn đ.á.n.h giá cấp A, ý là nồng độ thú hóa của nó cực cao? Nguyên hình thú hóa cực kỳ khó nhằn?"
Giám sát viên im bặt.
Tiền Nguyên Trung liếc thùng xe trống rỗng, hừ lạnh một tiếng: "Nghĩ Thú cấp A theo quy định cần ít nhất hai giám sát viên hộ tống riêng biệt. Cậu mang theo nó, ..."
Ông đến buồng lái, ngó đầu còn bên cạnh tài xế giám sát viên: "Vừa mang theo một Nghĩ Thú trạng thái định khác đến trường? Cậu vi phạm quy định."
Giám sát viên nhanh: "Phía phòng thí nghiệm hối thúc khá gấp, báo cáo với cấp và phép."
Tiền Nguyên Trung nhận điều gì đó khác thường trong lời của . Nếu tình hình cho phép, giám sát viên tuyệt đối sẽ liều lĩnh nguy cơ Nghĩ Thú trốn thoát. chính vì phòng thí nghiệm hối thúc nên mới dẫn đến tình trạng hiện tại.
Nói cách khác, Tiền Nguyên Trung lý do hợp lý để nghi ngờ lão già Viên nhúng tay chuyện .
Ông cái thùng xe trống rỗng nữa. Trên đó vài vết cào, nhưng nổi bật nhất là một cái lỗ lớn thành xe, trông giống loài gặm nhấm c.ắ.n rách, mà giống như móng vuốt sắc nhọn trực tiếp x.é to.ạc .
Lông mày Tiền Nguyên Trung càng nhíu c.h.ặ.t hơn, ông hỏi giám sát viên: "Thùng xe từng kiểm định ?"
"Báo cáo cấp , nó qua kiểm định diện, lớp vỏ đủ sức chống sự tấn công và đào bới của Nghĩ Thú cấp A khi thú hóa." Giám sát viên nhanh: "Tiền lão, tình hình báo cáo cho cấp , nhưng để tránh việc nó gây thiệt hại lớn hơn , ông xem liệu chúng nên bắt đầu tìm kiếm ở quanh đây ?"
Tiền Nguyên Trung vết cào thùng xe vài giây, chắc chắn lắm mà hỏi: "Nhìn vết cào để , thể hình khi thú hóa của nó nhỏ ... là báo ?" Ông sang giám sát viên.
"Không , là một con mèo sư t.ử, nhưng thể hình của nó đúng là chút khác biệt so với mèo sư t.ử thông thường." Giám sát viên bắt đầu sốt ruột, quanh môi trường trống trải xung quanh, rõ ràng việc tìm thấy Nghĩ Thú mất tích mới là điều quan tâm nhất lúc .
Mèo? So với loài thú săn mồi thuần túy, câu trả lời còn tệ hơn. Ít nhất bình thường sẽ lơ là cảnh giác với một con báo, nhưng với một con mèo hoang, nếu nó còn trông xinh nữa thì đó quả là một t.h.ả.m họa.
Sắc mặt Tiền Nguyên Trung vô cùng khó coi, ông giám sát viên một cuối: "Cậu ý thức tự của nó khá rõ ràng?"
Giám sát viên gật đầu.
Tiền Nguyên Trung nuốt ngược câu c.h.ử.i thề cổ họng, chạy như bay ngược về con đường tới, để lưng vị giám sát viên đang ngơ ngác theo bóng lưng ông mà hiểu chuyện gì.
.
Đỗ Vũ Phi đang chuyên tâm lấp hố. Tốc độ của cực nhanh, cộng với thể lực đáng kinh ngạc của Nghĩ Thú, gần như mệt mỏi mà lấp hết vòng đất trống quanh ký túc xá.
Như thì Vân Vân sẽ vấp ngã nữa. Đỗ Vũ Phi phủi phủi bụi đất tay, đầu đất bằng phẳng rộng lớn dần cách xa khu ký túc xá, khóe môi khẽ cong lên đầy hài lòng.
Một bóng lướt qua vai , đột ngột khựng bước.
"Cậu đang lấp hố đấy ?" Hiệu trưởng dáng vẻ lấm lem bụi đất của vài giây, đất lớn lấp bằng phẳng chân, nhất thời gì --- thằng nhóc mà thật thà thế ? Bảo nó về lấp hố là nó thật sự lấp hố suốt cả buổi trưa luôn?
nghĩ việc là Nghĩ Thú hệ ch.ó, tình huống bỗng trở nên hợp lý một cách tinh tế.
"Vâng, chẳng Hiệu trưởng bảo em về lấp hố ?" Đỗ Vũ Phi nở một nụ , thấy vấn đề gì.
Dù là Hiệu trưởng, nụ rạng rỡ của đối phương cũng cảm thấy một sự chột mãnh liệt. Ông nuốt nước miếng, vẻ " chỉ tình cờ ngang qua thôi", gật đầu với định tiếp tục tiến về phía đích đến của .
Chân bước một bước, ông đột ngột dừng , sang xác nhận với : "Tạ Y Vân đang ở ký túc xá một ?"
Đỗ Vũ Phi ngơ ngác gật đầu, thầm nghĩ: Trường tổng cộng bốn , ngoại trừ thầy Qua thì còn ai thể ở bên cạnh Vân Vân nữa chứ?
"Cậu thấy con mèo nào ?" Hiệu trưởng xác nhận với : "Loại thể hình khá lớn ."
Đỗ Vũ Phi lắc đầu, xong một giây liền phản ứng : "Vân Vân? Mèo lớn?"
Cậu nhanh ch.óng tóm lấy vị Hiệu trưởng đang định chuồn lẹ: "Vân Vân gặp nguy hiểm ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-trai-do-nha-truong-phat/chuong-25-tu-la-trang-gia.html.]
Hiệu trưởng há miệng, kịp trả lời thì đối phương buông tay, biến mất trong nháy mắt --- để một đám bụi đất tung mù mịt phía hất đầy lên ông.
Hiệu trưởng theo bóng lưng và cái đuôi lớn đang vẫy của , đôi lông mày vốn nhíu c.h.ặ.t nay càng thắt như một nút thắt c.h.ế.t. kịp suy nghĩ kỹ, một chuyện quan trọng hơn hiện ngay mắt khiến ông đuổi theo .
"Cậu quên mất nó là 'Kỳ Tích' ?" Hiệu trưởng dễ dàng chạy vượt qua , để một câu vọng từ xa: "Nó sức hút cực kỳ mạnh mẽ đối với Nghĩ Thú."
Đỗ Vũ Phi mím môi tăng tốc, cư nhiên miễn cưỡng theo sát Hiệu trưởng mà bỏ quá xa.
Họ dừng bước ký túc xá của Tạ Y Vân. Mũi Đỗ Vũ Phi động đậy, ngửi thấy một mùi Nghĩ Thú lạ lẫm.
Cậu để ý đến vẻ mặt nghiêm trọng của Hiệu trưởng, xoay tay nắm cửa, cửa khóa trong. Ánh mắt rơi xuống ban công lớn ở tầng hai --- cách nào để leo lên đó với tốc độ nhanh nhất, từng như .
"Cậu đừng ..." Hiệu trưởng trơ mắt đối phương linh hoạt nhảy qua sân, leo lên tầng hai, nuốt ngược hai chữ "xung động" cổ họng. Ông thiếu niên đang ở ban công trong, cánh cửa đóng c.h.ặ.t mặt.
Chắc là sẽ đ.á.n.h chứ nhỉ?
Vì thấy thiếu niên kích động lao thẳng ngay, Hiệu trưởng tình hình của Tạ Y Vân vẫn , ông nhịn mà nảy ý nghĩ tinh quái, nhấn mạnh chuông cửa.
"Đinh linh linh~"
Có nhấn chuông?
Tạ Y Vân mơ màng mở mắt trần nhà, phản ứng vài giây mới đột ngột dậy, tìm ký ức đó của . Khoan , mèo ?
Cô lên tủ quần áo, thấy bóng dáng con mèo . Tầm mắt đảo quanh trong phòng, cô chạm ánh mắt của Đỗ Vũ Phi đang cửa sổ sát đất vốn kéo rèm một nửa.
Cậu ngoài ban công, mím môi, cô bằng ánh mắt ủy khuất cực độ, một vẻ mặt mà cô từng thấy bao giờ. Điều khiến dòng suy nghĩ của Tạ Y Vân lập tức chuyển từ "mèo " sang " lộ chuyện gì ".
cô nhanh ch.óng phản ứng , theo hướng mắt của Đỗ Vũ Phi xuống bên cạnh . Quả nhiên, cô thấy một con mèo trắng lớn đang cạnh , đôi mắt xanh biếc lặng lẽ quan sát cô. Khi ánh mắt cô quét tới, cái đuôi xù lông của nó lướt qua cánh tay cô, nhẹ nhàng quấn lấy.
Một lời mời gọi đầy dè dặt.
Nhìn ở cách gần thế , lông của nó trông càng dài, càng mềm, càng trắng, giống như dải lụa bảo dưỡng kỹ lưỡng, mang theo độ bóng đặc trưng của sinh vật sống. Chạm thấy mềm mại, mượt mà, dù là vuốt xuôi vuốt ngược thì đều xứng đáng là cực phẩm nhân gian.
Tay Tạ Y Vân vuốt dọc từ lên tới khuôn mặt tròn xoe của nó, cực kỳ thuần thục gãi nhẹ cằm. Cái đuôi đang quấn lấy tay cô liền buông , chuyển thành nhịp vẫy đập đập xuống giường, lộ dáng vẻ vô cùng thoải mái và dễ chịu.
Dưới cằm cũng thật dễ sờ. Tạ Y Vân nhẹ nhàng gãi cằm đối phương, bộ đ.á.n.h giá cảm giác trong lòng: so với Samoyed thì lông của nó mềm hơn một chút...
Khoan ... Samoyed...?
Tạ Y Vân nhanh ch.óng thu tay , thoát khỏi trạng thái sắc mờ mắt. Cô liếc mắt ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy biểu hiện của Đỗ Vũ Phi nâng cấp thành phiên bản "ủy khuất tăng cường": đôi mắt cụp xuống, khóe miệng trễ xuống, ánh mắt tối sầm chút sức sống...
Đây chính là "tu la tràng" trong truyền thuyết ?
Tạ Y Vân mới nảy chút ngộ tính thì tiếng chuông cửa vang lên liên hồi, như một sự thúc giục thầm lặng của đối phương.
Cô gạt bỏ những ý nghĩ , dậy về phía cửa phòng.
"Meo~" Con mèo sư t.ử ngay cửa, nhỏ giọng kêu với cô một tiếng.
Tạ Y Vân dừng bước, cánh cửa đang nó chắn phía , nhất thời chắc chắn nó cô xuống lầu . cô sớm xác định điều đó.
Bởi vì khi cô thử đưa tay , đối phương nhỏ giọng kêu với cô một tiếng, mang theo ý vị nũng ngọt ngào đến cực điểm, nhưng cũng ngăn cản Tạ Y Vân nghiêng mở cửa.
Vấn đề là, cô mở cửa phòng nhưng xuống lầu.
Tạ Y Vân con mèo sư t.ử đang chễm chệ ngay mặt , chắn hết lối xuống cầu thang. Cô ban công thì thấy Đỗ Vũ Phi biến mất từ lúc nào .
Cô sang mèo sư t.ử. Ánh mắt xanh biếc của nó hiện lên vài phần lý trí, khiến cô nhịn mà nhỏ giọng chuyện với nó: "Tớ xuống mở cửa, mày đừng cản tớ ?"
"Meo~" Đối phương cũng nhỏ giọng kêu một tiếng.
"Vậy mày tránh ?"
"Meo~"
Hai bên "trao đổi" qua vài hiệp. Đối phương kêu lên thật mềm mại, ngọt ngào, nhưng đôi chân thì nhất quyết lùi một bước, vô cùng nguyên tắc.
Tạ Y Vân cảm thấy đau đầu. Cô cầu thang ngay gần đó, thái độ kiên quyết của con mèo, chắc liệu nếu cô cưỡng ép vượt qua thì chọc giận nó --- mặc dù cô cảm thấy đối phương hình như địch ý với , nhưng mà...
Tạ Y Vân kịp nghĩ xong thấy tiếng cửa tầng đẩy , tiếp theo là tiếng bước chân, và bóng hiện trong tầm mắt.
Hiệu trưởng con mèo sư t.ử đang từ từ chuyển từ tư thế sang trạng thái cảnh giác thì thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng đối phương thu hút đến bên cạnh Tạ Y Vân, nhưng ít nhất cũng gây hỗn loạn thương tích gì.
Cơn thở phào đó còn kịp thoát hết, ông thấy một bóng trắng vụt qua mặt , vọt qua cầu thang, chạy thẳng lên sảnh tầng hai, đối đầu trực diện với mèo sư t.ử.
Hửm? Chó ở ... Ế!
Ông đầu phía , Đỗ Vũ Phi vốn đang ngoan ngoãn theo ông biến mất tăm, mà cuộc đối đầu ở rõ ràng nhanh ch.óng vượt qua giai đoạn thăm dò, mắt thấy sắp bước giai đoạn ẩu đả thực sự.
Con mèo sư t.ử liên tục rít lên với gã to xác đối diện, đuôi dựng lên, lộ vẻ kích động.
Trong khi đó, chú Samoyed dùng chân cào cào xuống sàn gỗ, nhe răng trợn mắt với kẻ đối diện, bày tỏ sự thù địch chút che giấu.
Bầu khí dần căng thẳng theo những tiếng khè.
Tạ Y Vân thấy thần sắc của Đỗ Vũ Phi sự quan sát của biến chuyển từ ủy khuất sang căng thẳng đến lo âu. Rõ ràng việc một Nghĩ Thú thú hóa ở ngay mặt cô khiến cảm thấy bất an cực độ. Tiếng thở của nặng nề hơn vài phần. Tạ Y Vân còn kịp lên tiếng thì trơ mắt , nhiều ngày, một nữa biến thành Samoyed.
Họ hình như sắp đ.á.n.h thật .
Ý nghĩ đó lướt qua, Tạ Y Vân liền cao giọng ngăn cản: "Đỗ Vũ Phi!"
Chú Samoyed vẫy vẫy đuôi, tiến lên một bước.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Con mèo sư t.ử hạ thấp , lộ tư thế sẵn sàng tấn công.