Bạn Trai Do Nhà Trường Phát - Chương 17: Thích là không thể kìm lòng

Cập nhật lúc: 2026-04-15 19:37:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời tối hẳn, vầng trăng tròn treo cao bầu trời đêm tỏa xuống ánh nguyệt quang mờ ảo, hòa cùng ánh đèn đường chẳng thắp lên từ lúc nào, soi rọi mặt đất lồi lõm trông càng thêm đáng sợ.

May mắn là Qua Ngôn cũng định đưa bọn họ quá xa. Xem xét tình trạng hiện tại của trường học, thực sự thích hợp để bộ đường dài trong đêm tối. Anh xoay , về phía một dãy ký túc xá khác xa ký túc xá hiệu trưởng.

Anh thành thục vặn mở cửa, nhấn công tắc điện xua tan bóng tối trong phòng, hiện mắt Tạ Y Vân là một căn phòng bố cục chẳng khác gì bên phía hiệu trưởng.

"Đây là ký túc xá tân sinh viên ạ?!" Tuy cảm thấy khó tin, nhưng Tạ Y Vân vẫn hỏi khẽ một câu.

"Ký túc xá tân sinh viên xa trống trải, sợ lúc đó các thấy sợ." Qua Ngôn nhấn mạnh ở chữ "sợ", liếc Đỗ Vũ Phi đang ngơ ngác.

Thấy đối phương nhận ý tứ thầm kín của , càng đến việc nảy sinh cảm xúc tự hổ thẹn, bèn dời tầm mắt , tiếp tục : "Đây là căn hộ dành cho giáo viên, cô cứ ở đây ."

"Đỗ Vũ Phi, theo ." Anh đưa chìa khóa cho Tạ Y Vân, gọi Đỗ Vũ Phi đang sát bên cạnh cô một tiếng, về phía cửa.

Đỗ Vũ Phi ngẩn hai giây mới phản ứng . Bọn họ đương nhiên thể ở chung một phòng --- cho dù là biệt thự nhỏ hai tầng nữa cũng thể.

Cậu đẩy vali, hạ thấp giọng nhanh với Tạ Y Vân: "Tí nữa qua tìm ." Không dám phản ứng của cô, vội vã đuổi theo bước chân của Qua Ngôn, nhưng vẫn quên giúp Tạ Y Vân cất gọn vali chỗ.

Qua Ngôn nhanh, bóng dáng Đỗ Vũ Phi cũng nhanh ch.óng biến mất mặt Tạ Y Vân.

Vừa đầu thấy ánh mắt ướt át của Đỗ Vũ Phi, cô bỗng cảm thấy quen. Tạ Y Vân chậm rãi đóng cửa , mang theo một nỗi hụt hẫng khó hiểu, bắt đầu dọn dẹp phòng ốc.

"Cộc cộc cộc", tiếng gõ cửa sổ thanh thúy vang lên.

Tạ Y Vân đang cúi đầu nhật ký bàn ngước ô cửa kính sát đất sạch sẽ, liền thấy ngay trai đang ngoài ban công nhỏ. Cậu một bộ đồ khác, tóc ẩm ướt như mới tắm xong.

Không cửa chính mà thích leo cửa sổ là cái thói quen gì ? Tạ Y Vân theo bản năng xuống ban công, nhất thời đối phương rốt cuộc leo lên đây bằng cách nào mà vẫn giữ vẻ mặt bình thản, thở chút dồn dập thế .

Sự nghi hoặc lướt qua tâm trí cô, nhưng nhớ dáng vẻ oai phong của hiệu trưởng đống đổ nát, việc Đỗ Vũ Phi leo lên tầng hai hình như cũng chẳng là gì... nhỉ?

Tạ Y Vân cầm cuốn nhật ký, đẩy cửa kính sát đất xuống ban công.

Không khí trong lành hòa quyện với thở của núi rừng ùa tới.

"Cậu cảm thấy thế nào?" Tạ Y Vân ngửa đầu lên bầu trời. Đêm tối phông nền, tinh tú điểm xuyết, bầu trời đêm xa cách bấy lâu trở bên cô, sạch sẽ và thấu triệt như trong ký ức --- quả nhiên cùng một thế giới mà.

Hồi cô học cấp ba, còn thấy bầu trời như thế nữa . Mà bầu trời lúc tinh khiết như gột rửa, chỉ những vì lấp lánh rắc đầy trung.

Thật hoài niệm. Tạ Y Vân ôm gối, rút tâm trí khỏi lượng thông tin phức tạp trong đầu, chuyên chú thưởng thức cảnh sắc mắt.

Đỗ Vũ Phi cũng xuống bên cạnh cô, học theo dáng vẻ cô mà hai tay ôm gối. Tay dài chân càng dài khiến động tác trông chút gượng gạo, nhưng nhận .

Cậu lên bầu trời như Tạ Y Vân mà đầu chăm chú cô. Nhìn vẻ mặt hoài niệm của cô, sự thư giãn giữa đôi lông mày cô, cảm giác căng thẳng trong lòng bỗng chốc tan biến: "Thật ."

Tạ Y Vân sang .

"Có ở bên cạnh , thật ." Ánh mắt Đỗ Vũ Phi vẫn lấp lánh như khi, giống như ánh mắt của đang sở hữu cả thế giới, giống như một sự dõi theo trung thành và lặng lẽ: "Vân Vân, chỉ là kỳ tích của thế giới, mà còn là kỳ tích của riêng ."

... Lại nữa . Tạ Y Vân im lặng hai giây, uể oải : "Mình đang hỏi , thấy nơi thế nào? Hiệu trưởng thế nào?" Cô gầm nhẹ một tiếng: "Không bảo lời đường mật với !"

Bị mắng oan một tiếng, Đỗ Vũ Phi vẫn dùng ánh mắt ướt át cô. Cậu phản bác, cũng cố gắng tranh luận, chỉ nở nụ rạng rỡ với Tạ Y Vân, hận thể vẫy cái đuôi lớn lưng để bày tỏ sự vui mừng hớn hở của .

Khí thế hừng hực của Tạ Y Vân bỗng chốc xì . Cô trừng mắt Đỗ Vũ Phi đang ngây ngô lời nào, nhỏ giọng hừ hừ: "Nói chứ."

Đỗ Vũ Phi mới kiềm chế độ cong của khóe miệng, chớp mắt với cô: "Bởi vì đây lời đường mật." Cậu đặt tay lên vị trí trái tim: "Mình chỉ cho những lời đầu tiên hiện lên trong lòng thôi."

Ánh trong mắt còn rạng rỡ hơn cả dải ngân hà ngoài : "Nói cho thế nào, cho thích bao, cho mỗi giây phút ở bên , đều siêu cấp hạnh phúc."

Cậu khua tay vẽ một vòng tròn thật lớn để diễn tả phạm vi của cái "siêu cấp hạnh phúc" đó.

Tạ Y Vân cảm thấy phòng tuyến của đang lung lay dữ dội tình cảm thuần khiết của đối phương --- Không , đây chắc chắn là do ảnh hưởng của độ tương thích!

Nếu cô thừa nước đục thả câu, lợi dụng lúc yếu lòng thì chắc chắn sẽ tù mất!

Cảnh tượng bác sĩ nghiêm túc tuyên truyền "Quy định sức khỏe thể chất và tinh thần của hóa thú" vẫn còn hiện rõ mồn một mắt, lập tức dập tắt ý định rục rịch của Tạ Y Vân, củng cố phòng tuyến tâm lý, giúp cô thể đối mặt với Đỗ Vũ Phi một cách thản nhiên.

"Mình bảo trả lời câu hỏi lúc nãy." Tạ Y Vân lạnh lùng phớt lờ "quả bóng thẳng" (lời tỏ tình trực tiếp) của đối phương.

Đỗ Vũ Phi thu tay về, đặt lên chân, nén cảm xúc dâng trào, thuật cảm nhận của một cách bài bản: "Tuy hiệu trưởng kỳ quặc, nhưng ngoài ý khiến cảm thấy đáng tin cậy."

"Vân Vân đang lo lắng ?" Đỗ Vũ Phi Tạ Y Vân, giọng điệu khẳng định: "Mình sẽ bảo vệ , bằng tất cả những gì ."

"Chỉ là cảm thấy ngôi trường từ hiệu trưởng đến giáo viên đều kỳ lạ..."

Ánh mắt Tạ Y Vân đảo quanh, tiếp lời , giấu nỗi niềm phức tạp nảy sinh từ câu của nơi ai , nỗ lực chuyển chủ đề về sự nghi hoặc ban đầu: "Hơn nữa tại bắt chúng lấp hố chứ? Nghĩ thế nào cũng thấy hợp lý!" Nói đến đây, giọng cô lớn hơn, hùng hồn bày tỏ sự khó hiểu và phẫn nộ của .

Vẻ mặt Đỗ Vũ Phi trở nên vi diệu: "Chắc là vì nguyên nhân của thôi."

Hửm? Tạ Y Vân nghi hoặc .

Đỗ Vũ Phi lo lắng mân mê ngón tay, kiên nhẫn giải thích: "Sau khi chúng trưởng thành, thể lực và vũ lực đều sẽ tăng vọt. Mình ba , năm đó để rèn luyện khả năng kiểm soát sức mạnh đột ngột tăng lên, họ đến công trường để bốc gạch..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-trai-do-nha-truong-phat/chuong-17-thich-la-khong-the-kim-long.html.]

Hả? Tạ Y Vân chằm chằm khuôn mặt thành khẩn của Đỗ Vũ Phi vài giây mới phản ứng ý trong lời của . Ánh mắt cô kìm lướt từ khuôn mặt điển trai xuống những ngón tay thon dài xinh , những giống thường mà còn đặc biệt ưa , thấy sức sát thương mạnh mẽ .

vì đối phương , thì... chắc là sự thật?

"Mình thấy kiểm soát mà?" Tạ Y Vân nhớ những cảnh tượng đó, chút chắc chắn .

Đỗ Vũ Phi đổi tư thế , đôi chân vốn đang khép ngoan ngoãn giờ mở , một chân co lên, một chân tùy ý đặt mặt đất, phô diễn đường cong dài thon. Cậu nghiêng đầu cô, nở nụ nhẹ: "Bởi vì mặt mà."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Mỗi khi , Tạ Y Vân luôn ảo giác bầu trời như bừng sáng vì . Cô quá quen với ý nghĩ " nữa ", dời mắt , một nữa hướng tầm mắt về phía trời : "Cậu đừng suốt ngày mấy lời như thế..."

Cô nhỏ giọng: "Chúng mới quen mấy ngày thôi mà, đúng ?"

"Cậu thích ?" Đỗ Vũ Phi cũng nhỏ giọng theo: "Thời gian quan trọng, quan trọng là gặp ai."

Cậu nghiêng khuôn mặt Tạ Y Vân, từ hàng mi run rẩy đến làn môi hồng nhạt, giọng bỗng trở nên dịu dàng: "Nếu thích, sẽ cố gắng như nữa."

Tạ Y Vân bầu trời xa xăm, lên tiếng.

" việc lẽ khó."

Đỗ Vũ Phi cô vẻ vô tội: "Bởi vì lời nào là nên ."

Cậu chút khổ sở: "Là nên xinh ? Hay nên thích ? Hoặc là nên đặc thù thế nào đối với ?"

Cậu càng càng thấy rầu rĩ, dứt khoát cẩn thận chọc chọc Tạ Y Vân: "Mình còn một con lợn tiết kiệm, là... đưa cho nhé?"

Tạ Y Vân đầu .

Cậu hớn hở như đang dâng báu vật: "Nếu điều gì khiến thích, cứ phạt giống như , đưa cho một đồng xu, ?"

Cậu lấy từ trong túi một đồng xu một tệ, đưa tới mặt Tạ Y Vân: "Lợn tiết kiệm ở ký túc xá, mai mang qua cho . Chờ chúng để đầy hai con lợn tiết kiệm, chúng cùng mua quà nhé?"

Cái đuôi vô hình của vẫy nhanh, cả tỏa sáng lấp lánh như hoàng t.ử bước từ truyện cổ tích, thể từ chối.

Phòng tuyến trong lòng Tạ Y Vân sụp đổ nhanh ch.óng. Cô nhận lấy đồng xu từ tay Đỗ Vũ Phi, đồng xu vương vấn ấm cơ thể, lan tỏa từ đầu ngón tay, cuối cùng dừng trái tim đang đập loạn nhịp.

"Vậy ngoan ngoãn lời mới ." Tạ Y Vân nhịn vểnh cái "đuôi nhỏ" của lên, thử tiến một bước vùng nguy hiểm.

Đỗ Vũ Phi ngoan ngoãn gật đầu, giống như một chú ch.ó lớn trung thành bao dung thứ của cô: "Mình lời Vân Vân."

Xác nhận ánh mắt, đúng là "em ch.ó sữa" (nãi cẩu) mà nuôi . Tạ Y Vân đầu , trong bầu khí vi diệu và đối tượng quá đỗi phù hợp , cô kìm nhích gần thêm vài phân, tiếp tục thử thách ở rìa nguy hiểm hơn.

Đỗ Vũ Phi rủ mắt, hàng mi dài run rẩy đầy bất lực như đang tuyên cáo sự thất bại t.h.ả.m hại của . Tạ Y Vân nhích gần thêm chút nữa, tuy cô gì, nhưng cảm giác trong bầu khí , nếu cô gì đó thì...

Tay Đỗ Vũ Phi đưa mặt cô.

???

Hành động tiến gần của Tạ Y Vân khựng giữa chừng, nhanh ch.óng lùi về chỗ cũ --- bầu khí mập mờ tan biến, để một dấu hỏi lớn. Hành động của đối phương là ý gì?

Cô chằm chằm bàn tay đang đưa của Đỗ Vũ Phi vài giây, do dự đặt tay lên đó, đối phương nhanh tay nắm c.h.ặ.t lấy.

"Đồng xu." Đỗ Vũ Phi buông tay mà nhỏ giọng nhắc nhở cô một câu.

Tạ Y Vân biểu cảm của đối phương vài giây, bộ não trì trệ thoát khỏi tâm trạng thiếu nữ mới lớn để trở về chế độ tư duy của bình thường, thuận lợi hiểu ý của . Cô chút dám tin, thậm chí mang theo vài phần hoài nghi : "Thế cũng tính là lời kỳ thị á?"

Đỗ Vũ Phi thành thật gật đầu.

Vào cái giờ , cái khí , cái khung cảnh , với là câu của nghi vấn kỳ thị...?

Tạ Y Vân đưa trả đồng xu kịp ấm tay cho Đỗ Vũ Phi. Nhất thời cô nghi ngờ rốt cuộc đối phương phát triển một mối quan hệ vượt mức tình bạn thông thường với cô, đây là một phương thức giàu mới?

Cái thể gọi là "câu cá thực thi pháp luật" (gài bẫy) đấy nhỉ?

Đỗ Vũ Phi nhận lấy đồng xu, bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô buông. Dưới sự chú ý của Tạ Y Vân, nở một nụ rạng rỡ, mang theo vài phần công trạng kiểu: "Xem kìa, thực hiện đúng giao kèo giữa chúng ?"

Tạ Y Vân im lặng hai giây, cam chịu đưa tay xoa xoa tóc đối phương. Mái tóc ẩm khô hẳn, cảm giác tay mềm mại, bồng bềnh, khiến Tạ Y Vân quẳng luôn tia ý nghĩ kỳ quái cuối cùng đầu: "Vậy thế nữa."

Đỗ Vũ Phi xoa tóc thì híp mắt , để lộ nụ thư thái: "Vân Vân cứ , để trở thành dáng vẻ mà thích."

Tay Tạ Y Vân khựng . Đỗ Vũ Phi nhanh ch.óng ngước mắt cô, dường như chắc chắn rằng cô lộ vẻ khó chịu mới tiếp tục vẫy cái đuôi tồn tại: "Mình trở thành dáng vẻ Vân Vân thích."

"Trở thành mà Vân Vân thích nhất thế gian ."

Cậu luôn khiến Tạ Y Vân cảm thấy đang tỏa sáng. Đó nguồn gốc từ ngoại hình khí chất, mà là từ những tình cảm chân thành động lòng khi những lời đó. Điều khiến trở nên khác biệt với thế giới nhạt nhẽo trống rỗng , lấp lánh rạng ngời.

Tạ Y Vân mím môi, trong tiếng tim đập thình thịch, cô chậm rãi đưa tay : "Đồng xu."

Đỗ Vũ Phi ngoan ngoãn đưa đồng xu qua tay hai . Đồng xu đặt tay cô, đầu ngón tay khẽ chạm lòng bàn tay như dấy lên một chuỗi gợn sóng. Tạ Y Vân theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y, thu lấy đồng xu ấm áp lòng bàn tay .

"Vân Vân vui ?" Cậu cúi xuống, buông bàn tay đang nắm c.h.ặ.t , chuyên chú biểu cảm của Tạ Y Vân. Ánh mắt ướt át phản chiếu hình bóng Tạ Y Vân đang đắc ý, bao bọc cô trong một vùng biển .

Cô dường như thấy tiếng lòng rung động, vang lên từ khắp phía, bao vây lấy cô, khiến cô còn đường lui.

Loading...