Sau tiếng "rầm" định mệnh nền tuyết lạnh lẽo của đêm giao thừa năm , cứ ngỡ thứ kết thúc. ngỡ rằng linh hồn sẽ tan biến hư , mang theo nỗi uất hận thấu tận mây xanh. Thế nhưng, định mệnh dành cho một sự trừng phạt, hoặc lẽ là một đặc ân cay đắng: biến mất.
trôi lơ lửng giữa trung, chứng kiến t.h.i t.h.ể của chính bất động, m.á.u đỏ thẫm loang như một đóa bỉ ngạn rực rỡ nền tuyết trắng. Thẩm Ngôn và Lâm Giao bỏ chạy ngay đó, gương mặt chúng lấy một chút hối hận, chỉ sự hốt hoảng của kẻ lỡ tay hỏng một quân cờ. giữa màn đêm tĩnh mịch , thấy một bóng lao đến từ phía đại lộ.
Là Phó Nhất Văn.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Người đàn ông luôn đối đầu với thương trường, mà hằng căm ghét vì sự lạnh lùng và những "hớt tay " các dự án, lúc quỳ rạp xuống tuyết. Anh sợ m.á.u, sợ cái lạnh, ôm lấy t.h.i t.h.ể cứng đờ của lòng, tiếng gào thét của x.é to.ạc màn đêm giao thừa. Đôi bàn tay run rẩy của cố gắng lau những vệt m.á.u mặt , nhưng m.á.u cứ tuôn , hòa cùng nước mắt của .
"Tô Noãn... em tỉnh ... xin em..."
Suốt ba năm đó, linh hồn xích bên cạnh như một bóng ma thể rời xa. thấy biến thành một con quỷ thực sự. Anh g.i.ế.c Thẩm Ngôn ngay lập tức. Anh dùng thế lực khổng lồ của Phó thị để vây hãm, triệt hạ từng dự án, từng nguồn vốn của Thẩm gia. Anh khiến chúng sống trong sợ hãi, quỳ lạy van xin khi tước đoạt sạch sành sanh vinh quang của chúng.
điều khiến bàng hoàng nhất là ngày giỗ thứ ba của . Phó Nhất Văn quỳ suốt ba ngày ba đêm một ngôi chùa cổ đỉnh núi cao. Anh dùng m.á.u của để sớ, dùng bộ tuổi thọ và cả sự nghiệp lừng lẫy để cầu xin một điều hoang đường: Mạng đổi mạng.
"Nếu thần linh... con xin dâng hiến tất cả... chỉ mong cô một cuộc đời."
Khoảnh khắc gục xuống trong cơn mưa lạnh giá, một luồng ánh sáng kỳ lạ bao phủ lấy linh hồn . Và đó là lý do vì , khi mở mắt ở năm 20 tuổi, trái tim đau đớn đến nhường . Phó Nhất Văn, tại vì mà điên cuồng đến mức hủy hoại chính ?
...
"Noãn Noãn ơi, xuống ăn sáng con! Bố nấu món cá song kho mà con thích nhất đây !"
Tiếng của vang lên từ lầu, ấm áp và chân thực đến mức kéo khỏi những ký ức kinh hoàng. giật , thấy vẫn đang giữa phòng ngủ cũ của năm 20 tuổi. Nắng sớm tháng Năm nhè nhẹ chiếu qua khung cửa sổ gỗ sơn trắng, nhảy múa những tấm bằng khen kiến trúc kịp phủ bụi.
vội vã chạy xuống lầu, đôi chân trần chạm mặt gỗ mát lạnh. Khi thấy bóng lưng gầy của đang bận rộn trong bếp và bố đang báo nhấp chén nhài, nước mắt bỗng chực trào. Kiếp , vì sự ngu chạy theo Thẩm Ngôn, cãi lời bố , thậm chí còn lấy tiền tiết kiệm của gia đình để bù lỗ cho những dự án thất bại của . Cho đến lúc c.h.ế.t, cũng mặt để chịu tang bố khi họ lâm bệnh vì sầu muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-thiet-ke-cua-su-tu-do-lan-nay-toi-ky-ten-minh/chuong-2.html.]
"Ơ kìa, con bé ?" Mẹ hốt hoảng buông chiếc muôi, chạy ôm lấy .
vùi mặt vai , hít hà mùi hương mồ hôi và mùi dầu mỡ thuộc: "Con , chỉ là... con thấy hạnh phúc quá."
Bố hạ tờ báo xuống, hừ lạnh một tiếng nhưng ánh mắt tràn đầy sự xót xa che giấu: "Hôm qua con loạn ở lễ trao giải, bố cả . Thằng ranh họ Thẩm đó dám lừa con, con xử lý như là còn nhẹ. Đừng lo, nhà họ Tô chúng tuy danh gia vọng tộc lẫy lừng, nhưng cũng là đại lý cung cấp vật liệu xây dựng thâm nghiệp lâu đời nhất ở miền . Bố để con chịu thiệt ."
hít một sâu, bố: "Bố, con thành lập Studio riêng ngay lập tức. Con phụ thuộc bất kỳ ai nữa."
Bố mỉm , đôi mắt tinh nheo : "Con gái bố trưởng thành . Được, nếu con riêng, bố một đối tác thiết về một tòa nhà hai tầng kiểu Pháp cổ ở khu Phố cổ Thanh Xuân. Họ đang cho thuê dài hạn nhưng tìm phù hợp. Chỗ đó gian 'gu', cực kỳ hợp với ngành kiến trúc của con. Để bố dẫn con xem."
gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng. Phố Thanh Xuân chính là nơi địa tầng phức tạp nhất nhưng cũng là mảnh đất màu mỡ cho những ý tưởng trùng tu di sản. bắt đầu từ chính nơi khó khăn nhất.
...
Chiều hôm đó, cùng bố đến tòa nhà Pháp cổ ở phố Thanh Xuân. Căn nhà mang vẻ trầm mặc với những bức tường vôi vữa bong tróc lộ lớp gạch nung đỏ rêu phong. Thế nhưng, khi bước sảnh chính, vị đại diện chủ nhà cung kính tiến tới.
"Chào Tô tiểu thư. Thật tình cờ, một vị khách liên hệ và thanh toán bộ tiền thuê tòa nhà trong vòng 10 năm tên của cô."
Bố sững sờ: "Hả? Ai mà hào phóng thế? còn kịp thương lượng giá mà."
Vị đại diện trao cho một chiếc phong bì đen sang trọng cùng một hộp quà nhỏ. Bên trong là hợp đồng thuê nhà đóng dấu đỏ ch.ót, kèm theo một hộp cháo bào ngư nóng hổi của tiệm "Ký Ức" – tiệm cháo đắt đỏ nhất thành phố S mà vốn chỉ dám từ xa ở kiếp .
Mùi gỗ đàn hương thanh khiết vương phong bì khiến tim lỡ một nhịp. Mùi hương ... giống hệt mùi hương chiếc áo măng tô đen của đàn ông ôm giữa đêm tuyết .
Lại là Phó Nhất Văn