Thẩm Vũ sách thời đại dạy đầy đủ, cái cô thường sách, thấm thía sâu sắc, nhưng cũng ngờ, thể đầy đủ đến mức độ .
Còn sách chuyên dành cho vợ chồng mới cưới.
Thậm chí từ ngữ bên trong, thẳng thắn, táo bạo, nóng bỏng, thuần túy là sách công cụ, đặt ở đời thì đó mà qua kiểm duyệt.
Viết cứ như nghiên cứu học thuật .
Quả thực khiến sách học chút gì đó.
Thảo nào Lục Huyền giấu nhanh như , chút chữ nhận , dùng hết để nhận mấy cái ?
Thẩm Vũ giấu đồ , đó cất cuốn sách ngăn kéo.
Tìm thấy Phán Nhi đang xổm cho gà ăn, cho cô bé một viên kẹo, "Buổi chiều thím ba ngoài, ai phòng thím ba ?"
Phán Nhi c.ắ.n kẹo ngoan ngoãn lắc đầu, "Không , thím, cháu đều trông giúp thím đấy!"
"Còn lợi hại hơn cả ch.ó con!"
Thẩm Vũ phì , "Ai dạy cháu thế?"
"Cháu tự nghĩ, cháu ch.ó đó là ch.ó giữ nhà, cháu giữ cửa cho thím ba." Phán Nhi nghiêm túc giải thích.
Thẩm Vũ càng tươi hơn.
Phán Nhi mở to mắt Thẩm Vũ, "Thím ba, thím với thím tư đ.á.n.h nữa ?"
Cẩn thận từng li từng tí.
"Ừ, cô chịu thua , thím ba lợi hại nhất, thím ba khai ân, đ.á.n.h cô nữa." Thẩm Vũ trêu trẻ con.
Phán Nhi thở phào nhẹ nhõm, "Buổi trưa lúc thím đang ngủ, cháu ở bên ngoài chơi với ch.ó con trong thôn, bà nội đang mắng thím và thím tư."
"Cháu thấy thím tư dậy, mở cửa sổ, ném một hòn đá, một lúc ném một viên gạch, đó bà nội liền thành thật, đợi các thím bà bắt đầu c.h.ử.i rủa trong sân, bà Phùng hàng xóm còn bà nội."
Thẩm Vũ từ miệng Phán Nhi, tất cả chuyện xảy buổi chiều, trong đầu bắt viên gạch , "Gạch ở ?"
Phán Nhi cảm thấy trọng điểm của là gạch, nhưng Thẩm Vũ hỏi, vẫn chỉ chỉ, "Kia ?"
Thẩm Vũ viên gạch im lìm đất, cúi nhặt về, nhét hốc bếp lò, khít khìn khịt.
Cô còn tưởng trong phòng trộm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-than-xuyen-sach-den-nam-70-ga-cho-thao-han-chung-ta-cung-ly-hon/chuong-79-thim-ba-thim-voi-thim-tu-khong-danh-nhau-nua-a.html.]
Phải sửa cái tật ngủ ngon vớ cái gì ném cái đó của Hứa Nhân thôi, suýt chút nữa lộ căn cứ bí mật của cô.
Nghĩ .
Của cô lộ, của Lục Huyền lộ , tối nay thẩm vấn kỹ càng một chút.
Gà Lục lão thái nuôi cũng chia , nhà Thẩm Vũ một con, cũng là Lục lão thái cố ý là cố ý, con gà đưa cho cô đẻ trứng lắm, năm sáu ngày đẻ quả trứng nào .
Thẩm Vũ chằm chằm Phán Nhi đang cho gà ăn, chằm chằm con gà nhà .
Tính toán xem nên lúc nào đó thịt ăn .
Nước miếng từ trong mắt chảy , "Mày mà đẻ trứng nữa, tao sẽ kho tàu mày."
Phán Nhi cảm thấy thím ba đáng sợ: "Thím ba, cháu cho gà của thím ăn , thím yên tâm, nuôi thêm chút nữa, chắc chắn sẽ đẻ trứng."
Thẩm Vũ gật đầu, sắc trời còn sớm nữa, nhét cho Phán Nhi một viên kẹo.
Gọi Hứa Nhân cùng nấu cơm, tiện thể đưa bản vẽ sơ bộ cho cô : "Có gì cần sửa, mày với tao."
Hứa Nhân nghĩ ngợi, "Nhà tao đây là nhà thông tầng."
Thẩm Vũ ôm đầu cô lắc lắc, "Lắc nước ."
Hứa Nhân thở dài, "Tao ở nhà to, điều hòa, côn trùng, đông ấm hạ mát, mày ở, Lục Diệp ở cũng ."
"Đợi thêm chút nữa, nhất định sẽ ở." Nói đến oán thán khi đến đây, Thẩm Vũ nhớ đến Long Ngọc Kiều, bên ngoài trời sắp tối , "Cô gì , còn thấy về?"
Hứa Nhân quan tâm.
Thẩm Vũ chuyển chủ đề bảo cô đừng tùy tiện rút gạch của cô, Hứa Nhân ném củi trong, gật đầu.
Trong nhà thịt, lúc nấu cơm đành cho nhiều dầu, hái ít đậu đũa xào xào, nấu cháo ngô, cái bánh bao, bữa tối đơn giản.
Thẩm Vũ bưng cơm về phòng ăn, Hứa Nhân cũng .
Ngắm nghía Lục Huyền, "Tam ca, em đột nhiên nhớ , giấu cuốn sách ."
Cô bình tĩnh, Lục Huyền ho liên tục, tai cũng đỏ lên.
Thẩm Vũ còn cùng nghiên cứu thêm vấn đề khác, trêu chọc Lục Huyền một chút, bên ngoài truyền đến tiếng hét——