Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn - Chương 77: Lục Diệp Hồi Nhỏ Bị Sốt Hỏng Não
Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:04:31
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Huyền liếc cha một cái, lạnh lùng , "Đến giờ việc , việc nữa là đói đấy."
Nói xong kéo Thẩm Vũ trong phòng.
Lục Diệp cứng rắn như trai , dám lúc cha đang tức giận mà còn bảo cha xuống ruộng việc, bèn kéo Hứa Nhân vẫn đang nghênh ngang ở đó về phòng .
Ăn cơm xong, ở nhà họ Dương chơi một lúc , buổi trưa cũng thời gian nghỉ ngơi, Lục Huyền phòng định bộ quần áo nhiều miếng vá hơn một chút.
Anh trai, mặc đồ , dù là áo vải thô cũng che vẻ tuyệt sắc, Thẩm Vũ buổi trưa uống chút rượu cao lương tự ủ ở nông thôn, lúc cơ bụng, mặt đỏ bừng, sán gần, "Tam ca, hôn một cái."
Lục Huyền đang thắt lưng quần, thấy cô sán , mặt đỏ bừng, đôi mắt ướt át còn dính c.h.ặ.t lên .
Mắt Lục Huyền tối sầm , bỗng nhiên chiều nay việc nữa, nghỉ một buổi chiều, cũng ảnh hưởng đến đại cục gì...
Thẩm Vũ nuốt nước miếng.
"Tam ca, hôn một cái ?"
Khoảnh khắc Thẩm Vũ kiễng chân lên, trong đầu như sợi dây đứt phựt.
Lục Huyền cúi đầu.
Vừa cúi đầu, đôi môi mềm mại gần ngay mắt, bên ngoài truyền đến tiếng hét lớn——
"Tam ca, thôi!"
Âm thanh xuyên qua phòng, phóng đại bên tai, lập tức, Thẩm Vũ đang say rượu liền tỉnh táo , mặt đỏ bừng như con thỏ nhảy mất, "Anh mau , mau !"
Đừng ở đây quyến rũ !
Lục Huyền lạnh mặt , Lục Diệp đang vác xẻng, lạnh nhạt , "Sau đừng gọi là Tam ca."
Lục Diệp như hòa thượng sờ mãi thấy tóc.
"Anh là Tam ca của em, gọi là Tam ca thì gọi là gì?"
Nói ghé sát xem Lục Huyền, "Não hỏng chứ?"
Lục Huyền...
Cậu mới là hồi nhỏ sốt hỏng não.
"Cậu gọi khó lắm."
*
Lục Huyền , Thẩm Vũ cảm thấy cơ thể , cô mới uống bao nhiêu , thế mà choáng váng , định lên giường nghỉ một lát, còn xuống, Hứa Nhân ôm cái chăn nhỏ đến.
"Tao ngủ với mày."
Thẩm Vũ ngoài, "Không ai phát hiện chứ?"
Hứa Nhân vớt cô qua, gác đôi chân dài lên cô, "Phát hiện thì phát hiện, dù cũng phân gia ."
Thẩm Vũ nghĩ cũng , dứt khoát trong một chút, "Cũng đúng."
Cảm thán xong bỗng nhiên dậy, "Lục Huyền đoán từ sớm , còn... còn..." Những chi tiết phía , Thẩm Vũ cảm thấy thể .
Hứa Nhân ngước mắt chằm chằm cô, "Còn gì?"
"Còn nhiều chuyện ngủ đơn thuần." Thẩm Vũ lầm bầm, "Sao cái gì cũng thấy thế."
Hứa Nhân cũng nghĩ là giấu bao lâu.
"Long Ngọc Kiều cũng ." Nói nghĩ ngợi, "Bây giờ tao đang chuẩn xem Lục Diệp cái đồ ngốc bao giờ thì , chẳng thấy gì đúng cả."
Nói : "Ngốc nghếch."
Lại gác chân lên Thẩm Vũ, "Ngủ ngủ ."
"Ừ."
Hai đang ngủ trưa, trong nhà nên đều , Lục lão thái cũng ngủ , quanh trong sân, tìm để sai bảo, cuối cùng quát mấy đứa nhỏ, "Đi, cắt cỏ lợn !"
Hai đứa con của Lý Bình sợ Lục lão thái, cũng sợ nó.
Phán Nhi sợ, "Bà nội, chúng phân gia mà! Mẹ cháu , cháu còn nhỏ, cần việc, chỉ cần chơi ngoan là , và bố nuôi nổi cháu."
Lục lão thái nhíu mày, "Mồm mép lanh lợi!"
Nói định đ.á.n.h Phán Nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-than-xuyen-sach-den-nam-70-ga-cho-thao-han-chung-ta-cung-ly-hon/chuong-77-luc-diep-hoi-nho-bi-sot-hong-nao.html.]
Phán Nhi vội vàng chạy mất.
Trẻ con trong sân chạy hết sạch, Lục lão thái loanh quanh, hái mộc nhĩ cây mộc nhĩ xuống, nhớ đến lúc phân gia, vợ thằng tư cái đó là nó vác về, là của nó.
Nghĩ đến vẻ mặt lạnh lùng của cô, Lục lão thái chút sợ hãi.
"Thẩm Vũ! Dậy việc !"
"Bốp!"
Bà hét một tiếng, cửa sổ ném một hòn đá, dọa Lục lão thái vội vàng lùi , trong miệng c.h.ử.i rủa vài câu.
Ra ngoài thì bà với ánh mắt kỳ quái, Lục lão thái hung hăng ngang ngược cả đời, lúc còn hung hăng nữa, phân gia dường như chẳng ai lời bà, trẻ con ba tuổi cũng lời.
Đứng trong sân c.h.ử.i rủa: "Từng đứa từng đứa phản thiên ! Phân gia là nhận bà già nữa!"
"Bốp!"
Một viên gạch từ cửa sổ ném .
Lần Lục lão thái im bặt.
Thẩm Vũ uống chút rượu ngủ một giấc say, chuyện Lục lão thái nổi giận, ngủ dậy còn ngơ ngác, thấy Hứa Nhân, lên cô ngủ nướng thêm một lúc, "Trong nhà còn nhiều đồ ăn, là hai đứa huyện thành một chuyến mua ít đồ ăn ."
Hứa Nhân ngáp một cái dậy, "Được."
Hai một vòng, lão Chu đang việc ngoài đồng, huyện thành, xe đạp là của công xã, cũng đang dùng.
Đi một vòng, phát hiện lão Chu huyện thành, bản nơi cách mấy chục cây khó khăn như , "Hay là hai đứa nghĩ cách kiếm chút tiền, mua cái xe đạp?"
Hứa Nhân nhíu mày: "Tao xe đạp, tao mua ô tô."
Thẩm Vũ: "Bé Nhân , mày đang mơ giữa ban ngày đấy ?"
Hai chuyện, trong thôn gần đây hóng ít chuyện nhà họ Lục, thấy hai nhàn nhã như , "Không , hai họ là kẻ thù đội trời chung ? Sao còn thế ?"
"Thì là kẻ thù đến mấy, đến thôn chúng , hai họ cũng quen thuộc hơn mà."
"Hơn nữa, lão tam lão tứ quan hệ cũng , hai họ quan hệ lên cũng chuyện lạ gì."
"Long thanh niên trí thức, cô ở cùng, cô rõ nhất, ?"
Mấy bà cô nông thôn còn nghĩ vấn đề , mà cô chịu thiệt trong tay hai họ mấy mới phát hiện , Long Ngọc Kiều trong lòng hận thấu xương, từ khi hai họ gả cô từng thuận lợi bao giờ.
Mơ hồ , "Có lẽ ?"
"Long thanh niên trí thức, hôm nay cô mới kết hôn, còn vui thế? Nhà họ Lục đưa cô một trăm tám mươi tám đồng sính lễ ? Thế mà còn vui ?" Người chuyện hỏi liên tiếp mấy câu, dường như thể tin nổi, dường như cảm thấy cô quá điều.
Rất nhiều ánh mắt từ ngoài ruộng đều về phía cô , những ánh mắt đó, giễu cợt, coi thường... ánh mắt cô đây.
Cô chiếm chút hời nào .
Thẩm Vũ Hứa Nhân mới là chiếm hời, chằm chằm như , cô cũng chút hối hận, để Thẩm Vũ vạch trần .
Trong lòng nhiều suy nghĩ, ngoài mặt Long Ngọc Kiều cúi đầu, " cũng còn cách nào, bố gả ở đây, tìm cho một chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng ở thành phố, điều về thành phố, chỉ là và Thừa cũng tình cảm, cho nên..."
Cô , tủi che mặt chạy .
Để mấy thím đang việc ngơ ngác, " cũng gì mà?"
"Cô sẽ ghi thiếu công điểm cho chứ?"
*
Long Ngọc Kiều chạy đến chỗ ít , tìm đại đội trưởng Lục Đào, "Đại đội trưởng, việc công xã một chuyến, thể cho mượn xe đạp một chút ?"
"Là việc công."
Đại đội trưởng lầm bầm, "Có việc công gì chứ?"
Lầm bầm một câu Long Ngọc Kiều mặt, "Đi , sớm về sớm."
Thẩm Vũ và Hứa Nhân đang định xem mảnh đất phân, thì gặp Long Ngọc Kiều đang đạp xe.
Hai một cái!
"Cô ở chỗ đại đội trưởng cũng hào quang ?!" Thẩm Vũ cảm thán.
Hứa Nhân bình tĩnh cũng cảnh chọc , "Không theo dõi cô , tao mang họ Hứa."
Ra khỏi thôn Lão Nhai, Long Ngọc Kiều công xã, ngược đường nhỏ, về hướng khác——