Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn - Chương 452: Sống Phải Thấy Người, Chết Phải Thấy Xác

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:36:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió lạnh thổi tới, lời của Đào Hạnh càng khiến lạnh toát sống lưng, cánh mũi phập phồng, răng môi lạnh buốt, chuyện, nhưng câu nào.

Cơ thể giãy giụa theo bản năng.

Còng tay giữa hai nối c.h.ặ.t lấy , giãy giụa thì thôi, giãy giụa, phản ứng của Đào Hạnh càng quá khích hơn.

Trên bờ cũng loạn thành một nồi cháo.

Trịnh Dục hét lên: "Nhanh! Mau cứu !"

Có nhân viên công tác cũng lặng lẽ tiến lên.

Cha Dương Dương đến mức chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất: "Đào Hạnh, con gái ơi!"

Dương Phong Thu cũng gào to: "Em vì một đàn ông! Em đáng ?"

"Mau, mau xuống đây!"

...

Giọng của đủ loại theo gió tản , trong tai Đào Hạnh chỉ là một mảnh ồn ào, đầu đau như b.úa bổ.

Trịnh Dục giày cao gót khó khăn leo lên: "Cô mau thả , cho cô tiền."

...

Thẩm Vũ thấy câu , trong lòng hét lớn một tiếng xong đời .

Quả nhiên.

Đào Hạnh trừng mắt Trịnh Dục: "Bà tưởng tiền thể mua tất cả ?"

"Các đều tưởng tiền thể mua tất cả! Không , Lục Minh ca căn bản sẽ xuất hiện cùng một thế giới với các ."

" cần tiền, chỉ ở bên Lục Minh ca mãi mãi."

Nói Lục Minh: "Lục Minh ca, chúng sắp ở bên trường trường cửu cửu ."

Nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt Đào Hạnh.

Nỗi sợ hãi khiến cảm xúc của Lục Minh cũng dần mất kiểm soát: "Muốn c.h.ế.t thì cô tự mà c.h.ế.t!"

Nghĩ đến mấy năm kết hôn với Đào Hạnh, là mấy năm nhục nhã nhất trong cuộc đời , mấy năm chán ghét, ghê tởm nhất, cảm xúc sụp đổ: "Ai c.h.ế.t cùng cô, cô là đồ điên!"

"Cả nhà cô đều là đồ điên!"

Một đôi mắt của Đào Hạnh vô cùng tỉnh táo, đối với lời của Lục Minh, đều phản ứng dư thừa nào: "Lục Minh ca, em đang dối."

"Đừng sợ, đừng sợ."

...

Nói xong đợi phản ứng, tung nhảy xuống, tiếng la hét bờ vang lên tứ phía.

Trịnh Dục chạy đến mép vực, chỉ sượt qua một bàn tay của Lục Minh, chạm một đôi mắt hoảng loạn thất thố.

Cha Dương Dương hai mà đồng loạt ngất .

Lục Đào cũng chạy đến mép vực, mà chỉ vỗ đùi...

Thẩm Vũ ngược gần.

Nhìn cha Dương Dương ngất xỉu, còn Lục lão đầu Lục lão thái đang ngơ ngác.

...

Trong bóng tối, cao tất cả những chuyện khóe miệng nhếch lên vài phần ý .

Trình Bạch Tuyết bỏ mũ , rõ ràng là một sợi tóc nào, một đôi mắt đang , chỉ là đến đáy mắt, phật đường trong nhà, lặng lẽ nhắm mắt tụng kinh.

Đào Hạnh kéo Lục Minh nhảy vực , trong bóng tối cái gì cũng rõ, nhân viên còn tìm kiếm .

Trịnh Dục cũng ở đây tìm , c.h.ế.t thấy xác, sống thấy .

Chỉ là phản ứng của những tối nay, Trịnh Dục cũng rõ , Lục Minh chắc chắn giấu bà nhiều chuyện.

Cha Dương Dương ngất xỉu , sợ xảy án mạng.

Lục Huyền Lục Diệp đưa bệnh viện, Thẩm Vũ , cô tìm Hứa Nhân.

Mẫn Linh đang bế Tiểu Lục Nhất trong xe.

Nhìn thấy cô : "Thế nào ? Người cứu ?"

"Nhảy vực ."

Mẫn Linh hít sâu một .

La Kim Vinh theo phía : "Bác thật hiểu, thể vì cái tình yêu bắt thấy, mà cần tiền chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-than-xuyen-sach-den-nam-70-ga-cho-thao-han-chung-ta-cung-ly-hon/chuong-452-song-phai-thay-nguoi-chet-phai-thay-xac.html.]

"Nếu dùng tiền mua lão Hứa, thì bác..."

"Khụ khụ khụ!" Cha Hứa ở phía vội vàng ho khan.

La Kim Vinh đầu cha Hứa một cái: "Đừng ho nữa, phú bà cũng kén chọn ngoại hình lắm, ông bây giờ da nhăn nheo như vỏ cây ."

Cha Hứa phục: "Hồi trẻ cũng là trai tuấn tú nổi tiếng mười dặm tám làng đấy!"

...

Hai mà còn tranh cãi về cái , may mà Tiểu Lục Nhất vốn ngủ, mút ngón tay, bà nội, ông nội cãi .

Thẩm Vũ lên xe lái xe, đoạn đường xoắn ốc lên, cho dù mấy chục năm tu sửa hơn, cô đến mép vực vẫn cảm thấy gần mép.

Đừng bây giờ, cẩn thận lái xe xuống.

Lúc đến chỗ Hứa Nhân, Hứa Nhân vẫn ngủ, bảo dì giúp việc trong nhà cơm.

Tiểu Lục Nhất thấy cô, vui mừng đặc biệt, lập tức ở trong lòng La Kim Vinh nữa, giãy giụa đòi Hứa Nhân bế.

Hứa Nhân : "Chuyện là thế nào?"

Thẩm Vũ ăn chút đồ, kể chuyện xảy hôm nay.

Có Mẫn Linh ở đó, bà đầu đuôi câu chuyện, Thẩm Vũ kể ân oán của hai những năm .

Mẫn Linh mà kinh ngạc vô cùng.

Đây là điều bà thể hiểu nổi.

Lục Huyền và Lục Diệp vẫn đến, Thẩm Vũ dọn dẹp: "Tối nay tao ngủ với mày."

Hứa Nhân gật đầu: "Mãn Mãn ?"

Thẩm Vũ : "Sáng mai con bé còn học, nên cho nó qua đây, đang ở nhà với dì giúp việc."

Thẩm Vũ ăn uống no say, tắm rửa sạch sẽ, ngáp ngắn ngáp dài chui chăn của Hứa Nhân.

Đợi Lục Diệp về chạy thẳng đến phòng vợ .

Hứa Nhân : "Anh sang phòng khác ngủ , trong phòng em ."

Lục Diệp trừng lớn mắt: "Vợ, em giấu ?"

Nói còn thò đầu xem.

Có tư thế liều mạng với gã đàn ông c.h.ế.t tiệt nào đó.

Hứa Nhân : "Chị dâu ba của ."

Lập tức, Lục Diệp xụ mặt, còn về Lục Huyền, ăn chút đồ, sớm sang căn nhà và Thẩm Vũ mua ở bên cạnh.

Thẩm Vũ ngày hôm ngủ cũng ngon.

Bị đ.á.n.h thức, Lục Đào sáng sớm đến, bộ dạng đó, giống như ca đêm liền một tháng, tang thương vô cùng.

Tuy nhiên thấy Thẩm Vũ vẫn : "Tìm thấy !"

"Người c.h.ế.t, phúc lớn mạng lớn, hai treo cây, bây giờ đều đưa đến bệnh viện ."

Thẩm Vũ cũng kinh ngạc, bộ dạng tối qua, đúng là lành ít dữ nhiều, rơi xuống biển thể áp lực mạnh đập c.h.ế.t, rơi đá thì chắc chắn là thịt nát xương tan c.h.ế.t .

Không ngờ hai còn khá may mắn, mà rơi trúng cây.

Thẩm Vũ : "Vậy cũng may mắn thật."

" là bồ tát phù hộ." Mẫn Linh : "Nếu c.h.ế.t thật, ngược đau lòng hai đó, một kẻ xa đến chảy mỡ, một kẻ thì, chỉ kẻ xa đến chảy mỡ đó, chính là cha cô gái đáng thương."

"Lớn tuổi thế ."

La Kim Vinh thở dài: "Đáng thương thì đáng thương, rõ con gái bình thường, còn chiều theo tính nó như , thế gây họa lớn chứ."

"Còn cái tên Lục Minh gì đó, Lục lão đầu và Lan Lan chỉ sinh dưỡng, thì chuẩn tinh thần xã hội dạy dỗ."

Mẫn Linh than thở: "Người c.h.ế.t là may mắn, coi như chuyện ."

Lục Đào lắc đầu: "Không c.h.ế.t, cũng chắc là chuyện ."

Thẩm Vũ trừng lớn mắt Lục Đào: "Hả?"

"Cháu chú bằng ánh mắt gì thế! Chú mong bọn họ c.h.ế.t."

Thẩm Vũ gãi đầu: "Đại đội trưởng, cháu cũng chú mong ."

Lục Đào hít thở hai cái, ông phát hiện, Thẩm Vũ đúng là ngày càng chọc tức .

Thẩm Vũ : "Nói chính sự, chính sự."

"Vận may của Đào Hạnh cũng khá , chỉ một vết trầy xước, lúc tìm thấy , vẫn còn tỉnh táo, còn c.h.ế.t đấy."

"Lục Minh thì may mắn như , lúc tìm thấy hôn mê bất tỉnh sốt cao , cái thì thôi , hai chân từ đầu gối trở xuống như sợi mì ——"

Loading...