Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn - Chương 193: Long Ngọc Kiều Mất Vận May, Đòi Lại Công Việc Bất Thành

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:18:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Long Ngọc Kiều xổm xuống, còn cảm nhận gì, bên cạnh truyền đến một giọng .

"Thanh niên trí thức Long!"

Dọa Long Ngọc Kiều rùng một cái, ngã ngửa , vội vàng dậy.

"Thanh niên trí thức Long, cô ở đây gì thế?"

Long Ngọc Kiều cũng quen mắt, chút oán hận phiền cô , nhưng đây là ngày đầu tiên cô xa như , giữ thái độ đắc tội khác ôn hòa : "Không gì, ở nhà bí bách quá, ngoài dạo."

" trong thôn , cô cho con b.ú ?"

Thím Phượng Mai lớn tuổi , bình thường thích quản đông quản tây, căn bản đợi Long Ngọc Kiều chuyện liền : "Cô như , đó là con ruột cô sinh , còn là sinh đôi..."

"Đừng ở bên ngoài nữa, mau về cho con b.ú ."

...

Lúc thím Phượng Mai chuyện, thu hút nhiều về phía , những ánh mắt đó cũng ác ý, nhưng Long Ngọc Kiều cứ cảm thấy thoải mái.

Hôm nay cô thử xem vận may cẩm lý của rốt cuộc gì đặc biệt, mắt thấy là chẳng hy vọng gì .

"Cháu về ngay đây."

Long Ngọc Kiều về, thím Phượng Mai cũng cùng cô , đường cũng quên giáo d.ụ.c cô , đến mức tai Long Ngọc Kiều mọc kén .

Khó khăn lắm mới thoát khỏi bà .

Đến cửa nhà họ Lục, bà Lục đang ôm con ngó nghiêng, thấy Long Ngọc Kiều giống như thấy cứu tinh: "Ái chà, con thế, con đói oa oa ở nhà ."

Lúc đầu cho con b.ú, Long Ngọc Kiều còn gánh nặng tâm lý, bây giờ qua lâu như , cô chẳng còn gánh nặng tâm lý gì nữa: "Mẹ, con ở nhà, cũng thể nấu ít cháo gạo cho Đại Bảo Tiểu Bảo, cần cứ đợi con, con còn đồng ghi điểm công nữa."

"Con hỏi đại đội trưởng , con sinh hai đứa, ông chuyện ông thể , con cần vội, hồi phục hai tháng cũng muộn."

Long Ngọc Kiều ngẩn , vận may cẩm lý của cô vẫn còn.

Trừ cái , thế giới sinh từ ngòi b.út của cô , cô rõ cốt truyện và sự phát triển .

Cho dù hiện tại sống thì thế nào?

định sẵn sống ở thế giới , ai cũng sánh bằng cô .

Trong đầu nghĩ đến hai ngôi nhà mới , móng tay cắm trong thịt, Thẩm Vũ và Hứa Nhân là thế nào?

Bất kể thế nào, hơn nữa, hai bọn họ cũng sẽ sống hơn cô !

, đây là thế giới thuộc về cô , cô mới là nhân vật chính của thế giới !

Là chúa tể của thế giới .

Long Ngọc Kiều nghĩ mãi nghĩ mãi, mặt cũng hiện lên nụ .

*

Thẩm Vũ học xong một tiết tan học về nhà.

Trên đường gặp Phùng Nhị Bảo, thấy Thẩm Vũ, Phùng Nhị Bảo rảo bước tiến lên, mặt đầy tươi : "Cô Thẩm!"

Thẩm Vũ kỳ quái một cái.

"Cậu ý đồ gì? Cẩn thận bảo Hứa Nhân đ.á.n.h ."

"Cô Thẩm, cô thế là hiểu lầm ." Chuyện uống nước tiểu nhớ còn buồn nôn đây .

" đến là cho cô , hôm nay vợ lão ngũ nhà cô, còn lượn lờ cửa nhà cô đấy, ấp ủ chuyện gì chứ, cô chú ý nhiều chút." Nói còn đảm bảo: " còn mắng cô , tuyệt đối sẽ cùng hội cùng thuyền với cô , ngộ nhỡ thực sự xảy chuyện gì, cô đừng tìm gây rắc rối."

Phùng Nhị Bảo bây giờ vô cùng d.ụ.c vọng cầu sinh.

"Ai như là để nghi ngờ , giúp trông chừng chút, việc cho ngay lập tức, nếu ... hì hì..."

Thẩm Vũ đ.á.n.h giá từ xuống một lượt.

Phùng Nhị Bảo đến mức sợ hãi: "Trời đất chứng giám, thật sự lòng cho cô !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-than-xuyen-sach-den-nam-70-ga-cho-thao-han-chung-ta-cung-ly-hon/chuong-193-long-ngoc-kieu-mat-van-may-doi-lai-cong-viec-bat-thanh.html.]

"Dù cũng , cho trót."

Thẩm Vũ còn về nhà, đến cửa đầu: " , cô cửa nhà , chuyện gì ?"

"Cái đó thì , chỉ là ánh mắt kỳ lạ, giống như đây là nhà cô , còn hỏi đây là nhà ai? cảm thấy cô bệnh, cô mắng cô ..."

Lời còn của Phùng Nhị Bảo Thẩm Vũ tự động che chắn.

Trong lòng kỳ quái.

Long Ngọc Kiều chắc sinh con sinh đến mất trí nhớ chứ?

Hoặc là?

Trong đầu Thẩm Vũ đột nhiên một ý nghĩ táo bạo.

Long Ngọc Kiều chắc giống cô và Hứa Nhân chứ, xuyên sách ?

Ý nghĩ xuất hiện, liền tiêu tan .

Lục Huyền Thẩm Vũ vẻ mặt hoảng hốt cửa, đưa tay vẫy vẫy mặt cô: "Vợ, em thế?"

Thẩm Vũ hồn: "Không ."

"Bộ dạng nãy của em, rõ ràng chính là ." Lúc Lục Huyền lời , giọng điệu còn chút oán trách.

Một đàn ông cao lớn như , dùng giọng điệu chuyện với Thẩm Vũ, cô cũng chọc : "Không chuyện lớn gì, chỉ là Phùng Nhị Bảo , thấy Long Ngọc Kiều lượn lờ cửa nhà ."

"Em cảm thấy cô kỳ lạ, từ khi sinh con liền kỳ lạ."

Lục Huyền là một đàn ông, ngày thường ngoài tan thì là núi xem thỏ nuôi, nếu thì trêu vợ, phụ nữ nhà khác, căn bản sẽ chú ý, nhưng lúc từng lão ngũ khoe khoang cặp con trai sinh đôi của .

"Trong nhà ch.ó mà, , động tĩnh nó sẽ thấy."

Tiểu Hắc bây giờ lớn thành Trung Hắc , trút bỏ vẻ ngây ngốc lúc nhỏ, ngược còn chút trai, thấy lời Lục Huyền, đuôi vẫy mạnh.

Thẩm Vũ sờ đầu nó một cái: "Được , mày tác dụng ."

Bên Lục Diệp gọi một tiếng: "Anh, tam tẩu, hai ăn cơm cơm nguội hết ."

Vẻ mặt oán trách.

Hai vội vàng qua ăn cơm.

Chưa đợi Thẩm Vũ và Hứa Nhân thử Long Ngọc Kiều, Long Ngọc Kiều ngược chủ động tìm đại đội trưởng chuyện .

"Cô trông con xuể ?" Đại đội trưởng .

Long Ngọc Kiều : "Mẹ chồng cháu giúp cháu trông con, cũng , nếu chẳng nguồn thu nhập gì."

Lục Đào cũng khá hiểu rõ, gật đầu: "Vậy ."

" công việc ghi điểm công , bác định hủy bỏ , bình thường một bác cũng ." Lục Đào cũng rõ lúc đầu tại thiết lập cương vị công việc , so với các công việc khác, cái quá nhẹ nhàng.

" sinh xong, cho cô thêm thời gian một tháng, cô trong thời gian cũng thích ứng với những việc khác."

Long Ngọc Kiều ngẩn tại chỗ, Lục Đào: "Đại đội trưởng, công việc cháu từ lúc xuống nông thôn bắt đầu !"

Lục Đào gãi đầu: "Cũng là bác đầu óc chập mạch, cũng chẳng ai ý kiến, thể thế nữa..."

Nói xua tay: "Đi ."

Long Ngọc Kiều ngây ngốc tại chỗ, cô vô cùng xác định, tình tiết như , công việc nữa, nhưng mà, cô trường học giáo viên...

Sao đều sinh con , vẫn trường học?

Bây giờ công việc ghi điểm công cũng cho cô , chẳng lẽ, bắt cô xuống ruộng việc nặng ?

thể xuống ruộng việc nặng chứ!

Trong n.g.ự.c Long Ngọc Kiều như thứ gì đó chặn , bỗng nhiên chạy về phía trường học——

 

Loading...