Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn - Chương 189: Nỗi Buồn Của Bà Cụ Phùng, Long Ngọc Kiều Vỡ Mộng

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:18:01
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đầu Thẩm Vũ hiện lên mấy dấu hỏi chấm.

Cô từng thấy thế hệ già dường như thói quen ngủ đầu bẹt, ngờ thực sự để cô gặp .

Mẹ Mạch Miêu còn : "Chỉ một đứa , bây giờ cũng bận rộn như thế, tỉ mỉ chút."

Thẩm Vũ nặn một nụ : "Bận chút , bận chút ."

"Thím, là đừng ngủ đầu bẹt nữa, thím xem nhà họ Lục , ai là đầu bẹt?"

Mẹ Mạch Miêu : "Đó là Lan Lan đông con, để tâm."

Cảm ơn Lan Lan để tâm , Thẩm Vũ thầm nghĩ.

"Ngủ đầu bẹt , cháu cũng đầu bẹt, cái truyền thống cũ truyền ngủ đầu bẹt đó là vì quan đội mũ quan cho , bây giờ cho dù quan cũng cần đội mũ quan nữa ..."

Thẩm Vũ chỉ phổ cập khoa học về nguồn gốc cho Mạch Miêu và Mạch Miêu, còn lấy giấy vẽ cho bà xem, là đầu tròn , là đầu bẹt .

Cuối cùng Mạch Miêu còn đang chần chừ: "Thật ?"

"Thiên chân vạn xác."

Mạch Miêu con : "Con thấy Thẩm Vũ lý, cô còn là giáo viên, con thấy cô đúng."

Thẩm Vũ nhấn mạnh nữa: "Tuyệt đối thể ngủ đầu bẹt, nếu đứa trẻ lớn lên sẽ vui ."

Mẹ Mạch Miêu bán tín bán nghi: "Được ."

Lúc Thẩm Vũ chọc má đứa nhỏ một cái, thầm nghĩ nhóc con tương lai mày sẽ cảm ơn dì.

Cô về Lục Huyền xới đất trong nhà xong .

Thẩm Vũ đưa hạt rau lấy về cho , Lục Huyền xem mùa thể trồng gì, trồng rau tưới nước trong.

Trong sân lộn xộn.

Ngỗng lớn và ch.ó còn đang cãi .

Ngỗng lớn buộc ở đó, vẫn là Tiểu Hắc tiến lên khiêu khích, Thẩm Vũ hô một tiếng: "Tiểu Hắc, mày câm miệng cho tao!"

Nghe tiếng cô quát, Tiểu Hắc lập tức ngậm miệng, vẫy đuôi chạy về phía Thẩm Vũ.

Đợi chiều Hứa Nhân về.

Con ngỗng lớn đó liền hóa thành ngỗng hầm nồi sắt, xung quanh nồi dán một vòng bánh bột ngô, bên trong còn hầm mấy cái bánh bao bột mì trắng, thấm đẫm nước sốt, ngửi mùi thôi, thèm chảy nước miếng .

Chó con chạy vòng quanh bàn, sốt ruột thôi.

*

Long Ngọc Kiều sinh con xong, ở cữ, Thẩm Vũ một thời gian gặp cô .

Ngược bàn bạc với Hứa Nhân qua hai ngày nữa chủ nhật nghỉ huyện thành, Lục lão lục tới cửa .

"Mùng tám là ngày con trai em đầy tháng, còn mời tam tẩu tứ tẩu và tam ca tứ ca đều đến." Lục lão lục con trai xuân phong đắc ý.

Vẻ mặt vinh quang.

Lục Huyền ừ một tiếng.

Lục lão lục ở chỗ bọn họ oán thán một hồi: "Em với cha , cha , đuổi em ngoài."

"Ông chính là cảm thấy em ở rể mất mặt, em mà ở rể, bây giờ còn cưới vợ, cho dù cưới sinh con cũng nuôi nổi, thấy , con nhà lão ngũ ở nhà dữ dội."

"Ngũ tẩu cũng , cứ cho con b.ú."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-than-xuyen-sach-den-nam-70-ga-cho-thao-han-chung-ta-cung-ly-hon/chuong-189-noi-buon-cua-ba-cu-phung-long-ngoc-kieu-vo-mong.html.]

...

Bất kể là ai sống ở hiện đại đang vui vẻ, mở mắt đến căn phòng rách nát , ngay cả điện cũng , còn thêm hai đứa con trai đều sẽ suy sụp, lúc sách thì là sách, nhưng chân thực cảm nhận là giường đất cứng ngắc, đầu là trần nhà rơi bụi, bên tai là tiếng trẻ con, một đứa hai đứa đòi cô cho b.ú, bất kể là ai cũng sẽ suy sụp.

Trải qua mấy ngày nay, Long Ngọc Kiều cuối cùng cũng phản ứng , cô xuyên cuốn sách , nữ chính cẩm lý, nhưng cái thời đại , đều thế , cẩm lý nữa thể sống bao nhiêu chứ? Có thể sống như cô ở hiện đại ?

còn mới xem tin tức thấy Thẩm Vũ và Hứa Nhân c.h.ế.t đuối... hai cuối cùng lượn lờ mắt cô đắc ý nữa ...

"Ngọc Kiều , con mau cho con b.ú , chẳng lẽ con thực sự trơ mắt con c.h.ế.t đói?"

Long Ngọc Kiều khuôn mặt đỏ bừng của đứa nhỏ, trong lòng là mùi vị gì, nữ chính sinh hai con trai ở nhà họ Lục sống sủng ái thì cô cảm thấy , nhưng bây giờ, cô là mùi vị gì.

ký ức gì, dựa sự quen thuộc với cốt truyện, bây giờ đối với Lục Thừa gõ bên hỏi bên kết quả dường như với những gì cô giống lắm, lúc theo lý mà phân gia mà!

Long Ngọc Kiều hết cách, vẫn là cho con b.ú, b.ú xong đưa con cho bà Lục.

Bà Lục gần đây trông cháu trông đến đầu váng mắt hoa, một trông hai: "Con con sinh, con là nó, trông cho ."

Nói xong chân như giẫm vỏ dưa hấu chạy mất.

*

Lúc Thẩm Vũ dạy, thấy bà cụ Phùng cửa nhà , mặt chút mờ mịt.

Thẩm Vũ chợt thấy bà mới cảm thấy, bà cụ Phùng dường như im lặng tiếng lâu : "Sao thế, thím, Lan Lan đả kích ?"

Bà cụ Phùng , hừ một tiếng: "Cái đó thì , bà hai ngày nay sống cũng gà bay ch.ó sủa, là đang nghĩ một chuyện."

Nói rơi trầm tư.

Còn thâm trầm.

Thâm trầm đến mức Thẩm Vũ cũng chút thích ứng.

Thẩm Vũ cũng định ngóng, về phía trường học, mấy bước, bà cụ Phùng liền từ phía đuổi theo: "Cô sách nhiều, hỏi cô một chuyện."

" bảo Kim quả phụ sinh một đứa con của riêng nó với con trai , thằng cả nó liền ..."

Thẩm Vũ , Phùng lão đại còn chút đạo lý, nhưng ngoài đều thể , bản bà cụ Phùng cũng chẳng vấn đề gì, Phùng lão đại đối xử với con trai cả của tệ, Phùng lão đại những lời cao cao tại thượng như , bà cụ Phùng đau lòng mới lạ.

Trông còn sâu sắc hơn cả cãi đ.á.n.h với Lan Lan.

"Vậy thím đừng quản nữa, nguyện ý nuôi con , thím cứ để nuôi, dù để ý, thực sự , thím phân gia, để bọn họ đều đến chỗ Kim quả phụ ở, thím và ông nhà chút việc, còn đủ hai ăn , mặc kệ ?"

Bà cụ Phùng lắc đầu: "Thế , ai dưỡng già cho ? Hơn nữa đó là con trai ..."

"Vậy thím ở đây nghĩ nhiều chút, cháu dạy ."

Bà cụ Phùng cảm thấy Thẩm Vũ tuy chút sách, nhưng vẫn là tuổi còn nhỏ, hiểu cũng ít.

Bà Lục hai đứa sinh đôi quấn lấy cũng thời gian gây sự, còn hầu hạ Long Ngọc Kiều ăn uống, nếu thì cho con b.ú, bà cụ Phùng thì con trai đả kích, hai bà già đột nhiên đều gây sự nữa, trong thôn lập tức yên tĩnh hơn nhiều.

Chủ nhật Thẩm Vũ và Hứa Nhân huyện thành chuẩn mua ít quà tặng Mạch Miêu, lên xe ông Châu, khác trong thôn còn đang cảm thán.

"Sao cảm thấy gần đây chút vô vị nhỉ?"

"Còn , Lan Lan và Phùng Thả Rắm đều ngoài nữa."

"Phùng Thả Rắm ngoài thì ngoài , bà cảm thấy mất mặt chứ gì, Lan Lan đè đầu một bậc, Lan Lan cũng ngoài, bà cháu trai sinh đôi mà, dựa theo tính khí của bà , con ch.ó chạy qua thôn cũng một chút ?"

"Nghe là, Long Ngọc Kiều cho con b.ú... cũng , sinh con xong tính tình đại biến?"

Nói về phía bà Triệu, bà Triệu gật đầu: " đỡ đẻ nhiều, cũng từng chuyện , còn sinh con xong nhảy sông tự sát, đây là bệnh, sinh con xong chính là lúc sản phụ yếu ớt, nhà quan tâm nhiều hơn."

Nói còn về phía Thẩm Vũ: " còn với chồng cô một chút, cái coi trọng——"

 

Loading...