Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn - Chương 185: Cháu Gái Muốn Mẹ Đoạn Tuyệt Quan Hệ Với Bà Ngoại

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:17:42
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Hứa Nhân cho cô hai hũ.

Thẩm Vũ ngửi mùi một cái, rục rịch ăn, lập tức lấy một đĩa, Lục Huyền và Lục Diệp đang nấu cơm trong nhà.

Thẩm Vũ tự ăn hai miếng , còn đưa cho Lục Huyền một miếng: "Tam ca, nếm thử xem."

Lục Diệp đang đốt củi, ngước mắt hai .

Lại lẳng lặng cúi đầu.

Bắt nạt vợ nhà.

Thẩm Vũ tự liên tiếp ăn mấy miếng, Hổ T.ử đang chơi đùa với ch.ó con bên ngoài và cô bé cùng bé đến: "Trưa nay ăn cơm ở đây, nếm thử tay nghề của rể em."

Hổ T.ử hạ thấp giọng : "Lúc em đến, còn bảo em xem thử, rể em ở nhà việc , đừng để chị em hết."

Trong ánh mắt bé còn mang theo một tia giảo hoạt.

Thẩm Vũ bé chọc : "Bây giờ khảo nghiệm thế nào ?"

Hổ T.ử giơ ngón tay cái lên.

Thẩm Vũ nhà lấy kẹo và bánh quy, cho Hổ T.ử và cô bé một ít.

Cô bé rụt rè, Thẩm Vũ, đột nhiên gọi một tiếng: "Dì nhỏ."

Thẩm Vũ: ???

Cô ngẩn một chút, đ.á.n.h giá cô bé, kỹ quả thực chút quen mắt.

Trong ký ức của nguyên chủ dường như gặp cô bé , thăm dò hỏi: "Cháu là Điềm Nhi?"

Cô bé vui mừng gật đầu.

Đây là con gái của chị cả nguyên Thẩm Xu, tên là Trần Điềm.

"Sao cháu đến đây?"

Hổ T.ử ở bên cạnh : "Em theo em, hôm nay Thẩm Kế Tổ nhà chị kết hôn, ai chơi với em , em liền dẫn em qua đây."

Thẩm Vũ kinh ngạc: "Mẹ cháu ?"

Trần Điềm gật đầu: "Cháu với , giúp nấu cơm, thời gian quản cháu."

Số Thẩm Xu dẫn con gái về nhà đẻ đếm đầu ngón tay, mỗi về nhà đẻ đều bận bận , ước chừng đây là do Thẩm Kế Tổ kết hôn.

Thẩm Xu Thẩm Vũ cũng yên tâm , nếu còn tìm báo cho Thẩm Xu, đưa bánh quy và kẹo cho cô bé: "Ăn ."

Trần Điềm ở nhà ăn kẹo và bánh quy, vô cùng trân quý c.ắ.n từng miếng, trong bếp hai em Lục Huyền đang bận rộn, Thẩm Vũ dứt khoát cùng bọn trẻ trêu ch.ó con.

Trần Điềm tò mò về phía cô: "Dì nhỏ, kết hôn, dì cần ?"

"Bà ngoại cháu , đoạn tuyệt quan hệ với dì, đều nữa."

Trần Điềm như điều suy nghĩ: "Bà ở nhà mắng dì, nhưng cháu cảm thấy, đoạn tuyệt quan hệ , cháu cũng đoạn tuyệt quan hệ với bà và ."

Thẩm Vũ tò mò chằm chằm cô bé.

Trần Điềm giống như đổ hạt đậu : "Mỗi bà ngoại và đến nhà cháu, đều là đòi tiền, kết hôn, đòi ba ."

"Mỗi xong, cha cháu đều cãi ."

"Nếu thể đoạn tuyệt quan hệ, thì ."

Nói vẻ mặt đầy mong đợi.

Thẩm Vũ đều bộ dạng bà cụ non của cô bé chọc , nghĩ đến gia đình nhỏ cuối cùng của Thẩm Xu cũng vì giúp đỡ nhà đẻ giới hạn mà cuối cùng tan vỡ, lắc đầu : "Lời cháu nên với cháu."

Lời Thẩm Vũ dứt, Lục Huyền từ trong bếp gọi mấy đang phơi nắng trêu ch.ó con trong sân một tiếng: "Ăn cơm thôi."

Cơm trắng hạt lớn hấp xong.

Hổ T.ử còn đỡ, điều kiện nhà họ Hứa hơn một chút, Trần Điềm mà nuốt nước miếng.

Lục Huyền món thịt lợn hầm miến đơn giản thêm nửa cây cải thảo thường thấy mùa đông, nhưng cơm trắng hạt lớn ngày thường ở nhà họ Trần đều hiếm thấy, càng đừng nhắc đến thịt.

Cô bé ăn vui vẻ.

Thẩm Vũ thèm cá rượu, lấy thêm một đĩa, ăn với cơm trắng cả đều thỏa mãn, món ăn tỉnh Cám nổi tiếng cay, Thẩm Vũ ăn mặt đổi sắc, Lục Diệp gắp một miếng, cay đến mức nôn.

Trong lòng thầm nghĩ, khẩu vị của tam tẩu ngày càng cực đoan , ăn nổi một chút nào.

Ăn cơm xong, chiều nay Thẩm Vũ còn hai tiết nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-than-xuyen-sach-den-nam-70-ga-cho-thao-han-chung-ta-cung-ly-hon/chuong-185-chau-gai-muon-me-doan-tuyet-quan-he-voi-ba-ngoai.html.]

Nhắc nhở Lục Huyền: "Trông chừng bọn trẻ, thì lát nữa hai đưa chúng nó về thôn Đại Hà, đừng để xảy chuyện gì."

Hổ T.ử tự tin tràn đầy: "Không xảy chuyện , em thường xuyên đến đây, lúc rể và chị em kết hôn, chính là em đạp xe thấy cho cha em..."

Thẩm Vũ cái ngược .

Nhìn về phía Hổ Tử: "Hóa em còn là bà mối của rể và chị em , bảo rể em mua thêm cho em ít thịt."

Hổ T.ử hì hì.

Thẩm Vũ canh đúng giờ, về trường dạy, lúc cửa đang bên ngoài bưng bát ăn cơm, trong đó bà cụ Phùng còn đang kể chuyện bà tối qua.

Cửa lớn nhà họ Lục đóng c.h.ặ.t.

"Lan Lan con trai về , cảm thấy mất mặt , một thời gian mở cửa."

Lời bà cụ Phùng dứt, liền bưng một chậu nước hắt mạnh về phía cửa——

Trời đông giá rét thế , hắt trúng thì lạnh thấu tim.

Lập tức đều tránh kịp.

Thẩm Vũ may mắn xa , tiếng mắng c.h.ử.i của bà cụ Phùng phía .

Trong lòng cảm thán đúng là náo nhiệt thật.

*

Chuyện náo nhiệt của Đào Hạnh và Lục Minh kéo dài một thời gian, mãi đến khi khai xuân bắt đầu việc, mới tập trung công việc.

Bụng Long Ngọc Kiều cũng ngày càng lớn.

Lục Minh khi thôi học giống như chịu đả kích trọng đại gì đó, cũng gầy nhiều, đều , còn .

Một ngày hai ngày còn đỡ.

Chuyện đều quá ngày thứ tư.

Lúc ăn cơm Lục Thừa liền hài lòng: "Lão thất mà , con cũng ."

"Trước lúc phân gia, lão thất còn kết hôn, cũng phân nó ngoài, là thế , phân gia nữa."

Trên bàn ăn nhà họ Lục một mảnh yên tĩnh.

Ông Lục nhíu mày: "Còn chê cái nhà đủ tan đàn xẻ nghé ?"

Biết Lục Minh và Đào Hạnh đồng lõa cướp danh ngạch của , Lục Thừa sớm Lục Minh thuận mắt : "Vậy là đều ở nhà đợi ăn cơm trắng ."

"Ngày mai con cũng nữa."

...

Tức đến mức ông Lục thở hổn hển.

Chuyện nhà họ Lục náo loạn phân gia Thẩm Vũ , Lục Huyền và Lục Diệp gần đây bận rộn chuyện giống thỏ, thường xuyên núi , cùng còn Hứa Nhân.

Lục Diệp là dám núi sâu, nhưng nhiều , theo vợ , cũng dám .

Còn nhắc nhở Hứa Nhân: "Trong núi sâu gấu, cẩn thận chút, em thấy đồ vật khả nghi đừng gần."

"Vợ, em việc thì gọi ."

Hứa Nhân lời : "Anh nhiều thế thấy phiền ?"

"Không phiền, chỉ thích chuyện với em."

Trong bóng tối khóe miệng Hứa Nhân nhếch lên: "Vậy ."

Lục Huyền tuốt đằng nhanh hơn chút...

Ba bọn họ núi, Thẩm Vũ chịu trách nhiệm nửa đêm thêm một bữa ăn khuya, cô cũng tiện thể ăn thêm.

Liên tiếp ăn thêm một thời gian.

Thẩm Vũ cảm thấy béo lên một vòng lớn, lúc ngủ, cam lòng lượn một vòng bên cạnh Lục Huyền: "Em béo ?"

Lục Huyền đ.á.n.h giá làn da trắng hồng của cô.

Lại cái bụng độ cong rõ ràng, cuối cùng tầm mắt rơi n.g.ự.c Thẩm Vũ, ho nhẹ một tiếng: "Vừa vặn."

"Anh là an ủi em..." chứ?

Lời Thẩm Vũ còn xong ý thức trong đầu chắc chắn nghĩ mấy thứ phế liệu, trợn trắng mắt: "A a a! Tam ca, trong đầu thể nghĩ mấy chuyện đắn chút ?"

 

Loading...