Bạn Thân Của Anh Ta - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-03-29 08:16:07
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Duyệt Đình kích động , còn chả thèm lau những giọt nước mắt đang thi rơi xuống: “Anh bệnh vì chờ cô trong mưa cả tối đấy! Anh như , chẳng lẽ cô thể tha thứ cho ?”
khẽ: “Mắc mưa ? Suốt một năm trời yêu , cũng tắm trong mưa vì vô . Ngày ký túc xá của cô mất điện, cô gọi video cho than rằng cô sợ tối, cô còn nhớ ?”
Khương Duyệt Đình c.ắ.n môi: “, là gọi cho , …”
thản nhiên ngắt lời cô : “Lúc hai gọi video cho , đang đội mưa gọi taxi, hết nửa thành phố mua t.h.u.ố.c đau dày cho Lê Du. Ngày đó mưa còn lớn hơn ngày chờ nữa.”
chống dậy, ghé sát Khương Duyệt Đình, cố kìm giận mà : “Khi nào thì các mới nhận các chả là cái rốn của vũ trụ hả? Chẳng lẽ chỉ các thương, chỉ các đau lòng, còn kẻ khác chỉ là cái xác rỗng thôi ?!”
“ yêu Lê Du nên mới chạy quanh , chứ chẳng kẻ hèn mọn thích bám đuôi khác! hứng thú diễn trò với các , Lê Du sống c.h.ế.t chẳng liên quan gì đến cả, đừng đến tìm nữa.”
cầm túi xách lên toan rời , nào ngờ Khương Duyệt Đình la toáng lên: “ chẳng cô yêu ư? Sao thể ác độc với đến thế?!”
Đột nhiên cảm thấy, thì Lê Du và Khương Duyệt Đình gắn bó keo sơn thể tách rời nhiều năm như , âu cũng lý do cả.
Nồi nào úp vung nấy mà thôi. Kẻ nào cũng ích kỷ, chẳng do dự mà chà đạp lên tình cảm của khác, còn ngây thơ cố chấp, tổn thương khác thì tổn thương chính .
cô , lạnh lùng đáp: “Mọi thứ đời đều đổi, huống chi là tình yêu?”
xoay khỏi nơi , nào ngờ thấy Lê Du đang ở cửa. Mặt trắng bệch, chẳng lưng tự khi nào.
Thấy , Lê Du vội giải thích: “Anh sợ Duyệt Đình đến gây phiền phức cho em, …”
Anh còn dứt lời thì nước mắt rơi lộp bộp xuống đất.
Trên gương mặt tái nhợt chỉ đôi mắt đầy tia m.á.u nhuốm màu hồng.
Anh im ở đó như tượng, giọng nhỏ: “… Nhiễm Nhiễm, em chịu khổ nhiều đến .”
nhếch môi, đầy châm chọc: “Bớt xạo , chỉ vì thèm để ý nên mới giả vờ như thấy thôi. Hai ghê tởm hệt , mắt mù nên mới yêu .”
Nói xong, lướt qua Lê Du bước ngoài. Anh đụng , là con trai 1m85 mà lảo đảo ngã xuống.
Lê Du ngăn nữa, chỉ thất thần hỏi : “Nếu nguyện ý chuộc thì ?”
chẳng thèm đầu , lạnh lùng trả lời: “Trễ , nếu g.i.ế.c chuộc tội thì đó sống ? Câu chuộc của chẳng đáng một xu.”
…
Sau ngày đó, Lê Du dùng cách tự hại bản để uy h.i.ế.p nữa.
Hình như cũng hiểu, bởi vì yêu nên mới quan tâm, đợi đến khi còn thương nữa thì cho dù tự sát, cũng chẳng đầu .
Có điều Lê Du vẫn xuất hiện bên cạnh , lúc thì đưa cho ly sữa, lúc thì đưa ô cho .
thấy phiền lắm, còn quăng ly sữa thùng rác đuổi , cũng giống như từng với .
Lê Du tức giận, con trai cao hơn một cái đầu còn hèn mọn : “Lần đưa cái gì nữa, đừng đuổi , Nhiễm Nhiễm.”
Anh ôm mặt: “Ít nhất hãy để ở bên cạnh em, bằng chẳng sống nữa.”
tức thấy phiền, chỉ thể cố gắng tránh , dẫu thì mắt thấy tâm phiền mà.
Kỳ Thâm cũng thường xuyên đến tìm , thể cảm nhận tình cảm dành cho , nhưng chẳng vì thích nữa.
Có lẽ đoạn nghiệt duyên với Lê Du khiến sinh cảm giác sợ hãi với đám con trai.
Khi Kỳ Thâm hẹn gặp một nữa, uyển chuyển từ chối : “Bây giờ vẫn chuẩn tinh thần để bắt đầu một tình yêu mới.”
Đã lâu mà bên vẫn trả lời, cho rằng Kỳ Thâm sẽ buông tay vì tự ái, nào ngờ một lát gửi tin nhắn thế : “ đang ở ký túc xá của , yêu thì tiên cứ bạn nhỉ? Bây giờ xin mời bạn ăn cơm với nhé.”
nhịn mà che miệng tủm tỉm, nhắn một câu: “Ok, cho phép đấy.”
Hoàn
GIỚI THIỆU TRUYỆN
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-than-cua-anh-ta/chuong-13.html.]
nhặt một thằng bé bên vệ đường.
Nhóc con thông minh lắm, còn nhớ cả điện thoại của .
lấy điện thoại , bấm .
"Em trai đang ở trong tay ."
Bên : "..."
thấy sai sai, vội vàng giải thích: " mong là hiểu ý của ."
Sau đó, trai của thằng bé đến.
Mặc đồng phục cảnh sát.
Tên Truyện: Chàng Cảnh Sát Của Em
Chương 1
đứa nhóc đáng yêu đang xổm đất ăn kẹo hồ lô mà nhồi m.á.u cơ tim.
Trên đường về nhà khi tan , chẳng lưng xuất hiện cái đuôi tự khi nào.
Chờ tới khi phát hiện thì nhóc còn đường về nữa.
“Nhóc con, em nhớ nhà em ở ?”
Cậu nhóc chớp đôi mắt to tròn : “Không ạ.”
hỏi: “Vậy điện thoại của ba thì ?”
Cậu nhóc lắc đầu, thở dài thườn thượt, đang chuẩn gọi điện thoại báo cảnh sát thì bé đáng yêu nọ chợt kéo lấy vạt áo của .
“Em nhớ điện thoại của trai.”
cảm động đến suýt thì bật , trời lạnh thế , nhớ đống chăn êm nệm ấm của quá mất thôi.
Cậu nhóc vanh vách một dãy , xác nhận một với nhóc mới gọi .
Tiếng tút dài nhàm chán vang lên ba thì đầu dây bên bắt máy ngay.
“A lô? Ai ạ?”
Ồ, giọng quá.
Kẻ đam mê giọng là đây cảm thán một câu mới vội vàng việc chính: “À, em trai của đang ở trong tay .”
Người bên : “…”
Xong đời , gần đây xem nhiều phim hình sự quá mà.
vội vàng giải thích: “Chắc hiểu ý chứ?”
thể ăn rành mạch khi đang lo lắng , mà cũng trong giây phút bối rối , đứa bé nọ cầm lấy điện thoại của .
sửng sốt.
Ngay đó, chỉ thấy tiếng thét t.h.ả.m thiết và tiếng gào của bé.
“Anh ơi, ơi! Anh mau tới cứu em ! Em sợ lắm!”
: “???”
Nhóc thế thì chị đây giải thích thế nào đây?
Lúc đang lấy điện thoại thì nhóc chạm nút ngắt cuộc gọi.
Một trận gió lạnh thổi qua, lẻ loi một trong cơn gió .