thẳng thừng trả lời: “ thấy hết , quen chỉ vì giận dỗi Khương Duyệt Đình thôi, mà thích vẫn luôn là cô mà, ?”
“ thật sự hiểu.” châm chọc, “Hai đang diễn phim thần tượng đấy ?”
Sắc mặt Lê Du hết trắng xanh, im lặng một chốc c.ắ.n răng đáp: “ , đúng là thích Duyệt Đình, nhưng mà…”
“A Du!”
Một giọng nữ cắt ngang lời Lê Du.
Khương Duyệt Đình chạy tới khoác tay Lê Du, cô tựa vai áy náy với : “Ngại quá, A Du uống nhiều nên hưu vượn thôi, đừng để ý.”
Miệng thì đấy, song trong mắt cô chỉ là sự khiêu khích.
chẳng thèm phối hợp diễn bộ phim thanh xuân vườn trường đầy drama với bọn họ nữa.
Lúc xoay rời , Kỳ Thâm bỗng bước từ khúc quanh, tuy khóe môi bầm đỏ vì cú đ.á.n.h lúc nãy nhưng tươi.
“Này.” Cậu cúi đầu , “Thấy kỹ thuật của thế nào hả?”
Ngày hôm , lúc tỉnh giấc và thẫn thờ giường, mới nhận ngày hôm qua hoang đường đến nhường nào.
cảm thấy m.á.u nóng trong như đang xông thẳng lên đỉnh đầu, đang định thét lên một tiếng thì tiếng chuông của điện thoại di động chợt vang lên.
máy, đầu dây bên truyền tới giọng đầy lo lắng của Khương Duyệt Đình: “Lý Nhiễm, Lê Du đau dày !”
Khi thấy cụm từ “đau dày”, phản ứng đầu tiên của là lo lắng và cuống lên theo thói quen, nhưng đó mới nhớ chúng chia tay còn .
Bàn tay đang siết c.h.ặ.t lấy mép chăn của dần buông lỏng, lạnh nhạt trả lời: “Liên quan gì đến ?”
Khương Duyệt Đình khựng , đó nức nở rằng: “Chỗ cô còn t.h.u.ố.c dày mà uống ?”
im lặng.
vẫn còn.
Trước dày của Lê Du , mà t.h.u.ố.c dày của khó kiếm, chỉ thể mua ở bệnh viện tư thôi. Lê Du thường xuyên quên mua t.h.u.ố.c nên dày đau lắm.
Khi chúng còn quen , lúc nào cũng mua dự phòng vài hộp cho .
Có lẽ khi rời , chẳng còn ai quan tâm đến nhiều như nữa.
bồn chồn: “Cô ở cạnh nhiều năm như mà t.h.u.ố.c đó ?”
Khương Duyệt Đình im lặng vài giây, đó lúng túng: “… Rốt cuộc cô ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-than-cua-anh-ta/chuong-10.html.]
chẳng xen việc của khác, nhưng nỡ đóng vai kẻ ác nên đành khép mắt và đáp: “Có, cô tới lấy .”
Khương Duyệt Đình vội la lên: “Lê Du thể ở một , cô thể tới đưa ?”
Bên đầu dây vang lên tiếng rên rỉ đầy đau đớn của Lê Du, bệnh dày của nghiêm trọng, nhiều khi đau đến mức đàn ông trai tráng như cũng chẳng chịu đựng nổi.
dính dáng gì đến nữa, nhưng dù là bạn học bình thường thì cũng thể ngơ ? đành mắng bản một câu vội vàng chuẩn đưa t.h.u.ố.c cho .
xe âm thầm mắng Lê Du đúng là thằng ngốc. Chia tay mà còn sai đủ chuyện, chắc kiếp mắc nợ nhiều lắm.
Chờ đến khi tới nhà Lê Du và nhập mật mã cửa theo thói quen, sững sờ khi nhận tên vẫn đổi mật mã dù chia tay .
đẩy cửa bước phòng ngủ với tâm trạng rối bời.
Khương Duyệt Đình ở nhà, trong phòng ngủ chỉ mỗi Lê Du đang cong giường, sắc mặt trắng bệch, trông vô cùng đau khổ, tấm đệm lưng cũng mồ hôi thấm ướt.
thở dài, rót một ly nước ấm đến cạnh : “Ngồi dậy uống t.h.u.ố.c .”
Lê Du từ từ mở mắt , đầu tiên là hoảng hốt, đó đột nhiên mắt phiếm hồng: “Nhiễm Nhiễm…”
Anh nắm lấy tay , giọng run rẩy: “Em về ?”
nhắc nhở: “Chúng chia tay , chỉ tới đưa t.h.u.ố.c thôi, đừng gọi cho nữa.”
Nói xong, lấy t.h.u.ố.c trong túi xách đặt lên tủ đầu giường.
Tay Lê Du cứng đờ, ngay đó giùng giằng, dụi đầu tay .
Có lẽ đang bệnh nên khá yếu, giọng điệu còn mang theo vẻ tủi .
“Anh sai , xin em ? Anh sẽ giữ cách với Khương Duyệt Đình mà. Nhiễm Nhiễm, em tha thứ cho .”
kinh ngạc, phản ứng đầu tiên là sờ lên trán Lê Du xem thử sốt đến cháy cả đầu .
Trước , mỗi nhắc tới Khương Duyệt Đình là Lê Du luôn dùng thái độ kiểu: nếu chấp nhận thì cút cho ông. Lúc nào cũng thể hiện rõ rằng sẽ bỏ mặc Khương Duyệt Đình vì .
Vậy mà bây giờ sinh bệnh đổi tính thế ?
chau mày: “Anh bệnh đến điên hả? Không các thích từ lâu ? Bây giờ trở ngại duy nhất giữa hai còn, diễn cho ai xem nữa hả? Chẳng lẽ hai đang giận ?”
Lê Du run rẩy ngước lên , bởi vì đau đớn mà gương mặt tái mét.
Anh tự giễu.
“ , là do quá hồ đồ, lúc nào cũng chậm chạp nhận .”
“Anh…” Lê Du cúi gằm mặt, giống như đang dồn hết quyết tâm, “Lý Nhiễm, đúng là từng thích Khương Duyệt Đình, khi đó cũng vì giận dỗi với mà mới đồng ý bạn trai của em. khi chia tay, mới nhận yêu em từ lâu .”