Chiếc xe Mercedes lướt trong cơn mưa tầm tã.
Tạ Chính ở ghế , nhắm mắt tĩnh tâm, còn Lê Dao bên cạnh, ôm khư khư tập tài liệu với vẻ mặt căng thẳng.
Hôm nay, đưa cô thực địa tại một khu ổ chuột sắp giải tỏa, nơi mà các cuộc xung đột giữa dân và chính quyền đang ở mức đỉnh điểm.
Dân chúng vây quanh xe, khí hầm hập sự phẫn nộ. Lê Dao trong xe, những gương mặt khắc khổ ngoài cửa kính mà lòng thắt .
"Xuống xe ." Tạ Chính mở cửa, cần ô, cứ thế bước màn mưa.
Lê Dao vội vàng chạy theo, đôi giày bệt của cô lún sâu trong bùn đất lầy lội, mặt họ là những căn nhà tạm bợ, mùi hôi thối nồng nặc.
Người dân kéo , ánh mắt họ đầy sự thù hằn và cảnh giác khi thấy những mặc đồ công sở bước lãnh địa của .
một đàn bà lao tới định nắm lấy áo Tạ Chính gào , bảo vệ định can thiệp nhưng giơ tay hiệu dừng .
Lê Dao sợ đến mức lùi lưng Tạ Chính.
vẫn đó, điềm tĩnh lạ thường, dùng quyền lực để trấn áp, cũng dùng lời lẽ hoa mỹ để xoa dịu.
Anh gì, chỉ đó, mặc cho sự giận dữ bủa vây: “Lê Dao, em thấy gì?”
Anh hỏi, mắt vẫn thẳng đám đông.
"Em thấy... họ đang khổ." Cô lí nhí.
Tạ Chính lạnh lùng : “Khổ giải quyết vấn đề, đưa bản báo cáo tài chính dự phòng cho họ.”
Một đàn ông xăm trổ cầm một thanh gỗ bước tới, quát lớn: “Lại là mấy ! Muốn đuổi chúng ? Đừng mơ!”
Anh đó, mặc cho nước mưa thấm đẫm áo sơ mi, thẳng mắt đàn ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-quy-hoach-doc-ban/chuong-9-em-muon-minh-la-binh-hoa-hay-vu-khi.html.]
" đến để đuổi các ông."
Tạ Chính , giọng vang rõ trong tiếng mưa: “ đến để cho các ông thấy tương lai của con cái nếu các ông cứ bám trụ ở cái vũng bùn . Lê Dao, đưa bản vẽ khu tái định cư cho họ xem.”
Lê Dao run rẩy mở bản vẽ.
Trong cơn mưa, những hình ảnh về khu nhà cao tầng, công viên xanh và trường học hiện , cô bắt đầu trình bày, ban đầu giọng còn run, nhưng khi thấy sự điềm tĩnh như bàn thạch của Tạ Chính phía , cô dần lấy bình tĩnh.
Cô nghị định, cô về việc tiền đền bù chuyển quỹ học bổng cho con em họ như thế nào.
Cô dùng sự dịu dàng của một phụ nữ để xoa dịu những cái đầu nóng: "Các chú xem, đây là vị trí mà chính phủ cam kết dành cho ."
Lê Dao chỉ sơ đồ, giọng cô dần trở nên thuyết phục hơn.
Tạ Chính bên cạnh, lặng lẽ quan sát.
Anh thấy sự biến chuyển trong mắt cô, từ nỗi sợ hãi chuyển sang niềm tin điều đang , kết thúc buổi chuyện, dân còn gào thét nữa, họ bắt đầu bàn tán về bản vẽ của cô.
Trên đường về, Tạ Chính đưa cho cô một chiếc khăn khô: “Em thấy ? Quyền lực thực sự ở chiếc ghế em , mà ở việc em nắm giữ cái gì mà khác cần.”
Anh cửa sổ, giọng trầm thấp:"Hôm nay em , nhưng đừng chủ quan, lòng dân dễ xoay chuyển như thời tiết ."
Lê Dao nhận chiếc khăn, ấm từ tay truyền sang khiến lòng cô xao động, đang dùng những cách thức khắc nghiệt nhất để dạy cô cách sinh tồn trong cái thế giới mà cô vốn nghĩ là chỉ màu hồng.
Tạ Chính nhàn nhạt lên tiếng: “Làm cán bộ, tâm mềm nhưng đầu lạnh. Nếu hôm nay em chỉ cùng họ, em sẽ bao giờ giải quyết việc gì.”
Lê Dao bàn tay vẫn còn run, nhưng trong lòng cô hiểu một điều:
Ở cạnh đàn ông , cô phép chỉ là một "bình hoa" cảm thương, cô là một "vũ khí" sức nặng.