Sáng thứ Hai, cổng Cục Quy hoạch bỗng trở nên xôn xao hơn thường lệ.
Một chiếc xe phân khối lớn cá tính đậu ngay sảnh, chủ nhân của nó là Minh, sinh viên cùng khóa, cũng là "nam thần" của trường đại học nơi Lê Dao đang theo học.
Minh cầm một bó hoa hướng dương rực rỡ, đợi cô với nụ rạng rỡ: “Lê Dao, chúc mừng em thành tuần thực tập đầu tiên nhé. Tối nay ăn mừng .”
Lê Dao bối rối giữa sảnh, Cô kịp trả lời thì tiếng động cơ trầm đục của một chiếc xe sang quen thuộc lướt tới.
Chiếc Mercedes đen đậu xịch ngay phía chiếc xe phân khối lớn, cánh cửa mở , Tạ Chính bước xuống.
Hôm nay mặc bộ suit màu xám tro, phong thái đạo mạo, uy nghiêm.
Anh Minh, cũng bó hoa, chỉ thong thả bước đến bên cạnh Lê Dao, đưa tay cầm lấy tập hồ sơ cô đang ôm n.g.ự.c như một thói quen tự nhiên nhất.
"Vào việc thôi." Anh , giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng một luồng áp suất cực thấp.
Minh thấy liền tiến tới, lễ phép chào: “chào chú, con là bạn học của Lê Dao. Tối nay con mời bạn …”
Tạ Chính lúc mới lười biếng liếc mắt Minh một cái.
Ánh mắt sự giận dữ, chỉ một sự khinh khỉnh và xa cách của kẻ cao xuống một đứa trẻ trải sự đời.
"Tối nay Lê Dao lịch tiếp khách cùng . Dự án của thành phố chờ lịch chơi của các em ."
Tạ Chính nhàn nhạt buông một câu, đó sang Lê Dao, bàn tay đặt lên vai cô, một cái vỗ nhẹ nhưng đầy sức nặng: “Vào , thích nhân viên của trễ.”
Suốt cả buổi sáng hôm đó, Tạ Chính hề nhắc chuyện sảnh, Anh vẫn việc, vẫn lệnh, vẫn giữ gương mặt lạnh tanh như tiền.
Thế nhưng, Lê Dao cảm thấy đáng sợ hơn nhiều so với việc nổi giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-quy-hoach-doc-ban/chuong-8-quy-hoach-va-rac-thai-ngang-duong.html.]
Đến giờ nghỉ trưa, khi Lê Dao đang loay hoay với đống tài liệu, Tạ Chính gọi cô văn phòng.
Anh đang bên cửa sổ, tay cầm một điếu t.h.u.ố.c lá châm, bóng lưng to lớn đổ dài sàn nhà.
"Cậu là ai." Anh hỏi, đầu .
"Dạ... là bạn học cùng lớp của em ạ."
Tạ Chính khẽ nhạt, một nụ chạm đến đáy mắt.
Anh thong thả về phía bàn việc, mở điện thoại bấm một dãy : “Alo, bên Sở Giao thông đấy , chỗ cổng Cục Quy hoạch tình trạng xe phân khối lớn đậu trái phép gây cản trở lối của cán bộ. Các cho qua xử lý . Ừ, dọn sạch sẽ .”
Lê Dao sững sờ.
Cô đang dùng “dao mổ trâu để g.i.ế.c gà”, chỉ một cuộc điện thoại, đuổi khéo Minh một cách triệt để mà cần tốn một giọt mồ hôi.
Tạ Chính cất điện thoại, bước gần cô, cúi thấp xuống để thở nam tính bao trùm lấy gian của cô.
Anh dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô thẳng đôi mắt thâm sâu của : “Lê Dao, . Ở đây, em là của . Những thứ hoa hòe lòe loẹt ... hợp với em . Em hiểu ý chứ?”
Tiếng của thấp và trầm, như một lời khuyên bảo ân cần, nhưng Lê Dao thấy sống lưng lạnh toát.
Đó là yêu cầu, đó là một lời tuyên bố chủ quyền, mất bình tĩnh, chỉ đơn giản là đang "quy hoạch" thế giới xung quanh cô, loại bỏ bất cứ thứ gì mà cho là "rác thải" ngáng đường .
"Dạ... em hiểu ạ." Cô run rẩy đáp.
Tạ Chính hài lòng, ngón tay cái khẽ lướt qua làn môi mềm mại của cô một cách lưu luyến khi buông .
"Ngoan. Ra ngoài việc ."