Sự ưu ái của Tạ Chính dành cho Lê Dao đêm đó còn là những gợn sóng ngầm, mà trở thành một mặt hồ chao đảo.
Anh ngại để cô pha loại riêng chỉ dành cho lãnh đạo, cũng chẳng bận tâm khi giao cho cô những tập hồ sơ tuyệt mật mà ngay cả những thư ký lâu năm cũng chắc chạm .
Sự xì xào trong phòng hành chính bắt đầu lớn dần. Những ánh mắt Lê Dao còn là sự quý mến cho một cô thực tập sinh ngoan ngoãn, mà là sự dò xét, mỉa mai dành cho kẻ "dựa " quyền lực.
Giữa lúc khí ở Cục Quy hoạch đang căng thẳng, Hoàng Bách Phó Cục trưởng từ đơn vị khác luân chuyển về.
Trái ngược với vẻ thâm trầm, lạnh lẽo của Tạ Chính, Hoàng Bách luôn xuất hiện với vẻ ngoài hào nhoáng, nụ niềm nở nhưng đôi mắt sắc lẹm như một con cáo già lâu năm trong giới chính trường.
Hoàng Bách thừa hiểu, hạ bệ một con hổ như Tạ Chính, thể đ.á.n.h trực diện sự nghiệp sạch sẽ của , mà tìm thấy "vết nứt" trong cảm xúc.
Một buổi chiều, khi Tạ Chính đang họp ở Sở, Hoàng Bách thong thả bước gần bàn việc của Lê Dao.
Hắn đặt một hộp bánh macaron sang trọng lên bàn cô, giọng đầy vẻ quan tâm:
"Nghe danh trợ lý của Cục trưởng Tạ lâu, hôm nay mới thấy đúng là danh bất hư truyền. Em vất vả , con gái mà việc trướng Chính chắc áp lực lắm nhỉ?"
Lê Dao giật dậy, khép nép:
“Dạ chào Phó Cục trưởng, đây là trách nhiệm của em ạ.”
Hoàng Bách ngay, dựa lưng cạnh bàn, ánh mắt dừng ở chiếc vòng cổ tinh xảo cổ cô, một món quà mà Tạ Chính tặng cô tối qua.
Hắn nhạt, hạ thấp giọng đủ để chỉ hai thấy:
"Anh Chính vốn là kín kẽ, nhưng đôi khi để lộ điểm yếu ở những nơi ngờ tới nhất. Một cô gái trẻ như em, ở vị trí ... dễ cuốn cơn bão. Nếu lúc nào đó em thấy mệt mỏi, cứ tìm . luôn thích những tài năng và... xinh như em."
Hắn định đưa tay chạm lọn tóc của cô thì một giọng lạnh lùng, trầm đặc vang lên từ phía cửa:
"Phó Cục trưởng Bách vẻ nhàn hạ nhỉ?"
Tạ Chính đó từ lúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-quy-hoach-doc-ban/chuong-14-diem-yeu-lo-dien.html.]
Anh mặc bộ suit tối màu, cả toát một luồng khí áp bức khiến những nhân viên xung quanh đều nín thở.
Anh sải bước tới, hề khách sáo mà chắn ngay giữa Hoàng Bách và Lê Dao.
“À, Chính về . chỉ đang thăm hỏi nhân viên chút thôi.”
Tạ Chính , ánh mắt Hoàng Bách đầy cảnh cáo, như thể đang một kẻ trộm bắt quả tang:
"Nhân viên của , tự cách chăm sóc. Anh Bách về nhận chức, chắc nhiều hồ sơ cần xử lý bên phòng hơn là đây tặng bánh đấy."
Hoàng Bách nhún vai, nháy mắt với Lê Dao một cái đầy ẩn ý thong thả rời .
Không gian sảnh văn phòng bỗng chốc chỉ còn sự tĩnh lặng đáng sợ.
Tạ Chính Lê Dao. Thấy cô đang run rẩy và gương mặt tái nhợt, cơn giận trong lòng những nguôi mà còn bùng lên mạnh mẽ hơn.
Tạ Chính cầm lấy hộp bánh của Hoàng Bách, ném thẳng thùng rác ngay mắt cô.
"Vào phòng ." Anh lệnh, thanh âm khô khốc.
Cánh cửa văn phòng khép , Tạ Chính ép cô tường. Lần trêu đùa, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy vai cô, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông và lo lắng:
" dặn em thế nào, Tránh xa những kẻ như . Hắn em, dùng em để hủy hoại !"
"Em , em ý đó…" Lê Dao nấc nghẹn.
Không từ bao giờ, Lê Dao trở thành mục tiêu trong ván cờ chính trị tàn khốc mà đang chơi.
Tạ Chính những giọt nước mắt của cô, cơn giận bỗng chốc tan biến, đó là một sự bất lực hiếm thấy.
Anh vùi đầu cổ cô, hít thật sâu mùi hương quen thuộc, giọng khản đặc:
"Dao Dao, em là điểm yếu duy nhất của lúc . Nếu em xảy chuyện gì, thà bỏ cái ghế chứ để chạm em một ngón tay. từ giờ, em ở sát bên , một bước cũng rời. Hiểu ."