Trong gian kín đáo của chiếc xe sang trọng, Tạ Chính lái xe bằng một tay, tay thong thả nới lỏng chiếc cúc cổ áo sơ mi, phong thái thong dong nhưng ánh mắt sắc lạnh như d.a.o.
Bất chợt, màn hình điện thoại đặt bảng điều khiển sáng lên. Một dòng tin nhắn từ Khánh An hiện rõ: “Anh Chính, em vẫn còn giữ bản thảo cũ của . Tối mai, gặp ở chỗ cũ để trao đổi thêm nhé, em nhớ vị pha.”
Lê Dao thấy, cô định mặt chỗ khác, giả vờ như thấy gì, nhưng Tạ Chính nhanh hơn. Anh cầm chiếc điện thoại, thản nhiên ném lòng cô.
"Đọc lên." Anh lệnh, giọng trầm thấp chút cảm xúc.
Lê Dao bàng hoàng, giọng run rẩy:
“Anh... bảo em gì cơ.”
"Đọc to tin nhắn đó lên, từng chữ một." Tạ Chính cô, vẫn thẳng con đường phía , nhưng gân xanh mu bàn tay đang nắm vô lăng nổi lên rõ rệt.
Lê Dao siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại, cảm giác nhục nhã xen lẫn đau đớn trào dâng. Cô hít một sâu, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, dòng tin nhắn đầy ám của Khánh An.
Từng chữ “gặp ” “chỗ cũ” "nhớ vị " như những mũi kim đ.â.m lòng cô.
Vừa dứt lời, Tạ Chính đột ngột đ.á.n.h lái, tấp xe một con đường tối vắng chân cầu. Anh tắt máy, gian lập tức trở nên nặng nề.
"Em thấy thế nào." Anh xoay , một tay tựa lên ghế của cô, thu hẹp cách đến mức tối thiểu.
“Người nhớ pha, còn em... đêm đó ở nhà , em nhớ gì .”
"Anh Tạ, đừng quá đáng." Lê Dao uất ức, nước mắt bắt đầu vòng quanh.
“Cô xinh , môn đăng hộ đối với như , cứ việc gặp cô . Tại bắt em những thứ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-quy-hoach-doc-ban/chuong-13-em-ghen-sao.html.]
Tạ Chính khẽ , một nụ nửa miệng đầy mê . Anh vươn tay, những ngón tay thon dài luồn gáy cô, kéo mạnh cô về phía .
"Em ghen " Anh thì thầm, thở nồng mùi rượu vang phả lên môi cô.
“ bắt em , là để em rằng ngoài hàng tá vị trí của em. chỉ thấy cái vẻ mặt giận thương của em thôi.”
Bàn tay bắt đầu di chuyển. Từ gáy, trượt xuống , luồn qua lớp vải mỏng manh của chiếc váy lụa, chạm vùng da mềm mại nơi đùi trong của cô.
Lê Dao giật , định khép chân nhưng đầu gối của chặn .
"Đừng... đây là xe." Lê Dao khẽ run, đôi tay nhỏ bé bám c.h.ặ.t lấy cánh tay .
"Trên xe thì ." Tạ Chính cúi xuống, môi day nhẹ lên thùy tai cô, giọng khàn đặc đầy sự dạy dỗ hư hỏng.
"Dao Dao, em học cách chịu đựng. Nếu em thể chịu một tin nhắn, thì chịu khi thực sự "quy hoạch" em đây."
Anh dừng , những ngón tay điêu luyện bắt đầu "thăm dò" sâu hơn những vùng cấm địa.
Mỗi chạm , Lê Dao run lên bần bật, tiếng rên rỉ nghẹn ngào nuốt gọn bằng một nụ hôn mãnh liệt.
Đây là ân ái, đây là một màn "trừng phạt" vì sự tự ti và ý định rời bỏ của cô.
Tạ Chính dùng sự chiếm hữu thể xác để khắc ghi tâm trí cô một điều duy nhất: Dù bao nhiêu Khánh An xuất hiện, thì trong bóng tối , hành hạ đến phát điên chỉ cô.
"Nhớ lấy cảm giác ." Anh thì thầm giữa nụ hôn.
“Để , khi thấy cạnh ai đó, em sẽ giữ thật c.h.ặ.t, chứ là lùi .”
Dưới ánh đèn đường hiu hắt, chiếc xe Mercedes thỉnh thoảng rung lên nhè nhẹ.