Bản Quy Hoạch Độc Bản - Chương 11: Quyền lực của sự tín nhiệm

Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:39:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn mưa bão ngoài khiến gian thư phòng của Tạ Chính trở thành một ốc đảo tách biệt.

 

Ánh đèn vàng hắt lên những hàng sách luật và quy hoạch dày cộp, tạo nên một bầu khí trang nghiêm nhưng cũng đầy áp chế.

 

Tạ Chính vội vã.

 

Anh thong thả thực hiện từng động tác đạo, đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng, mạnh mẽ vốn quen ký những quyết định nghìn tỷ, nay cầm chiếc ấm đất nhỏ bé một cách điệu nghệ.

 

"Trà là loại cổ thụ vùng cao, vị chát của nó là để thử lòng kiên nhẫn."

 

Anh đẩy chén về phía Lê Dao, mắt vẫn rời khỏi những ngón tay đang run nhẹ của cô: “Em quá vội vàng, nên mới thấy nó đắng.”

 

Lê Dao khẽ bặm môi, đón lấy chén .

 

Cô cảm nhận ánh mắt của đang ghim c.h.ặ.t .

 

cách , mùi trầm hương áo quyện với mùi khô tạo nên một loại áp lực tên: “Anh Tạ... ý là em đủ kiên nhẫn trong công việc ?”

 

Tạ Chính khẽ nhếch môi, một nụ chạm đến đáy mắt.

 

Anh trả lời ngay, mà bất chợt vươn tay , những ngón tay thon dài chạm nhẹ mu bàn tay cô khi cô định đặt chén xuống.

 

Một cái chạm nhẹ, nhưng đủ để Lê Dao cảm thấy như một dòng điện chạy dọc sống lưng.

 

"Không chỉ là công việc, mà là cả cách em đối diện với ." Anh hạ thấp giọng, thanh âm trầm đục vang lên trong gian tĩnh mịch.

 

“Em luôn tìm cách trốn tránh mỗi khi em, tại ?”

 

Lê Dao cứng , thở chút dồn dập:

 

“Em... em chỉ là tôn trọng cấp thôi ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-quy-hoach-doc-ban/chuong-11-quyen-luc-cua-su-tin-nhiem.html.]

 

"Tôn trọng?" Tạ Chính đột ngột dậy, tiến tới ôm cô, mà vòng phía ghế cô đang .

 

Anh cúi xuống, một tay chống lên bàn , tay hờ hững đặt vai cô: “Nếu là tôn trọng, tim em đập nhanh như ?”

 

Hơi thở của phả vành tai cô, nóng hổi. Lê Dao cảm thấy như một con mồi dồn góc tường, nhưng thợ săn vô cùng lịch thiệp, dùng sức mạnh, dùng sự hiện diện đầy quyền lực để bóp nghẹt lý trí của cô.

 

lúc đó, chiếc điện thoại bàn của Tạ Chính rung lên.

 

Là cuộc gọi từ ông Lê Minh, bố của Lê Dao. Sự xuất hiện gián tiếp của ông như một gáo nước lạnh tạt bầu khí mập mờ.

 

Tạ Chính liếc màn hình, sang gương mặt đang tái nhợt vì lo sợ của Lê Dao, Anh bắt máy ngay, mà chậm rãi dùng ngón tay cái vuốt ve vành tai cô, một cử động đầy tính khiêu khích nhưng gương mặt vẫn bình thản như .

 

"Bố em gọi, em nghĩ xem, nếu máy lúc , và rằng em đang ở nhà , trong chiếc áo sơ mi của ... ông sẽ nghĩ thế nào?"

 

Lê Dao run lên, đôi mắt ngập nước Tạ Chính đầy van nài: “Anh Tạ... ơn đừng…”

 

Tạ Chính Lê Dao một hồi lâu, cuối cùng cũng buông tay , cầm điện thoại lên và nhấn nút mặt cô.

 

"Alo, Minh ? Ừ, Dao đang ở chỗ . Đường ngập quá nên giữ cháu văn phòng thêm chút việc, lát nữa cho đưa về. Ừ, ông cứ yên tâm, con gái ông ở chỗ thì lo."

 

Anh thản nhiên dối, giọng điệu vẫn là bạn già đáng tin cậy, nhưng ánh mắt khi Lê Dao tràn đầy sự chiếm hữu.

 

Tạ Chính tắt máy, ném điện thoại sang một bên cúi xuống sát mặt cô, chỉ cách vài milimet.

 

"Thấy ? Bố em tin , đó gọi là quyền lực của sự tín nhiệm, và em cũng tin như bằng cả thể xác lẫn tâm hồn ."

 

Nụ hôn diễn ngay lập tức.

 

Tạ Chính chỉ dừng ở đó, để Lê Dao tự cảm nhận sự nguy hiểm của mối quan hệ .

 

Anh đang trêu đùa với sự sợ hãi và lòng tự trọng của Lê Dao, biến nó thành một loại hưng phấn tội .

Loading...